Tuần này, cuộc họp chiến lược bất ngờ có thêm một nhân vật quen thuộc nhưng mang đến một luồng khí khác lạ: Tô Vi - đại diện quyền lực từ phía nhà đầu tư, người được gia đình giao trọng trách theo dõi sát sao giai đoạn hai của dự án AI đầy tiềm năng này.
Cô ta bước vào phòng họp với chiếc váy ôm sát màu trắng kem thanh lịch, một vẻ đẹp đơn giản nhưng đầy kiêu hãnh. Ánh mắt sắc sảo quét một lượt quanh phòng, dáng ngồi thẳng lưng tự tin, và từng cái bắt tay đều toát lên khí chất của một người phụ nữ quyền lực, quen thuộc với việc điều khiển mọi thứ.
Giang Tịnh bước vào phòng họp, ánh mắt khẽ chạm vào Tô Vi trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Cả hai nhận ra nhau ngay lập tức, một sự nhận diện không lời nhưng chứa đựng nhiều điều.
Tô Vi, "hot girl số một" của một thời, giờ đây vẫn giữ được vẻ ngoài rạng rỡ, nhưng chiếc váy đồng phục ngày nào đã được thay thế bằng những bộ blazer hàng hiệu đắt tiền.
Ánh mắt cô ta khựng lại một giây khi nhìn thấy Giang Tịnh, rồi nở một nụ cười xã giao nhưng không giấu được vẻ ngạc nhiên: “Không ngờ lại là cậu. Hồi cấp ba, cậu ít nói và trầm lặng lắm mà. Giờ lại chủ trì cả team phân tích, nhìn phong thái tự tin hẳn ra.”
Ngữ điệu nhẹ nhàng, có phần hờ hững, nhưng Giang Tịnh vẫn cảm nhận được tầng ý nghĩa ẩn sau:
“Ngày xưa là một cái bóng mờ nhạt, giờ cuối cùng cũng tìm được chỗ đứng rồi nhỉ?”Giang Tịnh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt bình thản đối diện với Tô Vi, đáp lại một cách điềm tĩnh: “Ừ, thời gian thay đổi tất cả mà. Nhất là khi mình đã biết rõ mình thực sự muốn gì và kiên quyết từ bỏ những điều không thuộc về mình nữa.”
Cô dừng lại một nhịp ngắn, khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự tự tin: “Giống như mô hình học máy vậy, khi dữ liệu đầu vào thay đổi, kết quả đầu ra cũng phải khác đi. Cố chấp giữ nguyên những định kiến cũ chỉ khiến mọi thứ trở nên lỗi thời.”
Không khí trong phòng họp thoáng chốc trở nên tĩnh lặng. Lời nói của Giang Tịnh không hề gay gắt, nhưng lại mang một sức nặng khiến Tô Vi cảm thấy như vừa bị một thuật toán tinh vi “phân tích” ngược lại.
Tạ Kỳ Dương lúc ấy ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng lướt qua Giang Tịnh, một ánh nhìn ngạc nhiên thậm chí là... có một chút tán thưởng.
Gia đình Tô Vi đầu tư vào mảng công nghệ từ đầu năm ngoái. Dự án của Tạ Kỳ Dương là một trong những lựa chọn triển vọng, nên cô ta không ngại nhận phần theo dõi. Lý do chính? Để ở gần người cô ta từng nghĩ sẽ là "của mình".
Ngay từ buổi họp lớp lúc trước, Tô Vi đã nhận ra Giang Tịnh, cô bạn học cùng lớp năm xưa luôn im lặng như một cái bóng mờ nhạt. Vẻ ngoài vẫn dịu dàng, điềm tĩnh như vậy, nhưng ánh mắt thì đã thay đổi, bình lặng, không còn vẻ né tránh, cam chịu như trước.
“Thay đổi thật đấy.”Lúc đó cô mỉm cười xã giao, rủ Giang Tịnh và Thành Dao cùng đi xe về. Với cô, chẳng có gì nguy hiểm. Ngày trước, Giang Tịnh cũng chỉ là một cái tên không đáng để bận tâm.
Nhưng khi Tạ Kỳ Dương im lặng lái xe, mặc cho Tô Vi thao thao bất tuyệt kể về những kỷ niệm cũ, ánh mắt anh không hề hướng về phía cô ta mà lại thỉnh thoảng dừng lại nơi gương chiếu hậu, nơi phản chiếu hình ảnh một người ngồi ở hàng ghế sau, Tô Vi cảm nhận được một sự bất thường mơ hồ.
Đến khi chào tạm biệt, cô ta cố gắng giữ vẻ tự nhiên, đăng tải tấm ảnh Tạ Kỳ Dương đang lái xe kèm theo hai chữ "Cố nhân" như một lời khẳng định ngầm về vị trí "người cũ" của mình. Nhưng sâu thẳm trong lòng cô ta không chỉ là sự hoài niệm, mà còn là một mũi gai nhỏ châm chích, không rõ là sự khó chịu hay một sự tò mò khó giải thích.
“Cậu ta... không còn là Giang Tịnh của ngày xưa nữa rồi.” Một suy nghĩ thoáng qua trong đầu Tô Vi.
Sáng nay, khi nhìn thấy cái tên "Giang Tịnh" ở vị trí nhà phân tích chính trong danh sách tham gia dự án, Tô Vi đã sững người trong một giây. Cô ta nhanh chóng che giấu sự ngạc nhiên thoáng qua, nhưng sâu thẳm trong lòng lại trào dâng một cảm giác kỳ lạ, như thể người từng bị loại bỏ trong một cuộc tuyển chọn năm xưa bỗng nhiên trở thành một trong những người ngồi ở vị trí giám khảo.
Và khi Giang Tịnh bình tĩnh trả lời những câu hỏi hóc búa, dẫn dắt mạch cuộc trò chuyện bằng giọng điềm đạm và ánh mắt thấu hiểu, Tô Vi đột nhiên cảm thấy một sự thú vị khó tả.
Lúc Tô Vi thử buông một lời ẩn ý, mang theo vẻ bề trên của một người đàn chị: “Dạo này thấy nhiều bạn nữ làm về data giỏi thật. Nhất là những người không học đúng chuyên ngành mà vẫn làm tốt như vậy, tớ thật sự khâm phục.”
Giang Tịnh vẫn giữ nguyên giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý đáp lại: “Thật ra, bằng cấp đôi khi không quan trọng bằng việc nắm bắt được cốt lõi của hành vi người dùng. Mà điều này thì chắc chắn một người làm truyền thông giỏi như cậu không hề xa lạ, đúng không?”
Lời nói không gay gắt, không chua cay, nhưng sắc như dao mỏng. Lần này, là Giang Tịnh đá ngược lại. Nhẹ nhàng, nhưng chính xác. Bởi vì cô biết rõ Tô Vi học quản trị truyền thông, từng là giám đốc PR công ty gia đình trước khi được chuyển sang giám sát đầu tư.
Tô Vi thoáng cảm thấy một tia sáng kỳ lạ lóe lên trong đáy mắt, không hẳn là sự khó chịu, mà giống như một sự kí©h thí©ɧ đầy thú vị. Giống như một món đồ trang sức tưởng chừng đã cũ kỹ và nhàm chán, giờ đây bất ngờ phát ra một thứ ánh sáng mới mẻ và đầy thách thức.
Buổi họp căng thẳng kết thúc. Tạ Kỳ Dương đứng dậy trước tiên, trao đổi nhanh chóng vài câu với một đồng nghiệp.
Tô Vi chậm rãi đứng dậy sau đó, thong thả chỉnh lại chiếc túi xách hàng hiệu, rồi như vô tình hỏi: “Cậu và Dương làm việc cùng nhau lâu chưa?”
Giang Tịnh khẽ liếc nhìn Tô Vi, ánh mắt vẫn giữ nguyên vẻ bình thản, không hề nao núng: “Cũng đủ thời gian để tôi hiểu được cách team cậu ấy tư duy và làm việc.”
Tô Vi khẽ mỉm cười, không nói thêm lời nào. Nhưng khi quay lưng bước đi, nụ cười xã giao kia lại có chút gượng gạo và chùng xuống. Vì lần đầu tiên trong nhiều năm, cô ta cảm nhận được một cách rõ ràng mình đang bước vào một cuộc chơi mà đối thủ không hề e ngại thất bại.