Sau đêm ấy, khoảnh khắc Tạ Kỳ Dương khẽ nghiêng người, bàn tay ấm áp chạm nhẹ vào khóa dây an toàn, khoảng cách giữa họ gần đến mức Giang Tịnh có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở ấm nóng phả trên má. Cô đã trằn trọc suốt cả đêm dài. Cô không thể nào lý giải được ánh mắt anh khi ấy, vô tình lướt qua hay ẩn chứa một tia cố ý. Nhưng trái tim cô thì lại phản ứng quá rõ ràng, những nhịp đập nhanh đến mức khiến cô hoảng sợ chính sự xao xuyến của bản thân.
Cảm giác này quen thuộc đến lạ, giống như những năm tháng cấp ba ngây ngô ấy, khi Tạ Kỳ Dương luôn là tâm điểm của mọi sự chú ý, phong độ, lịch thiệp, đôi khi mang một vẻ xa cách khó nắm bắt, nhưng lại có một sức hút khó cưỡng.
Tạ Kỳ Dương của những năm tháng ấy, là người đã từng khiến trái tim không ít nữ sinh xao xuyến, trong đó có cả Tô Vi, người bạn học thân thiết, xinh đẹp và nổi bật của anh. Họ từng được mọi người ngầm hiểu là một cặp đôi hoàn hảo, dù chưa bao giờ chính thức công khai mối quan hệ.
Giang Tịnh nhớ rõ, những năm tháng đại học của Giang Tịnh là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời cô. Rời xa mái trường cấp ba với hình ảnh một cô bé mọt sách kính cận, Giang Tịnh bước vào một môi trường mới, năng động và đầy màu sắc. Cô chọn theo đuổi ngành Truyền thông và Marketing, một lĩnh vực mà cô thực sự yêu thích và có tiềm năng phát triển. Thời gian dần trôi, Giang Tịnh không chỉ miệt mài với những trang sách và bài giảng, mà còn dần khám phá những khía cạnh khác của bản thân.
Cô bắt đầu chăm chút hơn đến vẻ ngoài, mái tóc dài được cắt tỉa gọn gàng, thay cho cặp kính dày là đôi lens trong suốt làm nổi bật đôi mắt thông minh. Sự thay đổi nhỏ bé ấy đã mang đến một diện mạo mới, tươi tắn và rạng rỡ hơn. Vẻ ngoài xinh xắn cùng sự thông minh, nhanh nhẹn đã thu hút không ít sự chú ý từ các bạn học. Cũng có những chàng trai mạnh dạn ngỏ lời, mang theo những rung động đầu đời. Nhưng Giang Tịnh, dù lịch sự và hòa đồng với tất cả mọi người, trái tim cô dường như vẫn khép kín.
Không phải cô cố tình, mà chỉ là, hình bóng của một người vẫn còn ẩn sâu đâu đó trong ký ức, như một vệt mực không thể xóa nhòa. Cô dành phần lớn thời gian cho việc học tập và những hoạt động ngoại khóa liên quan đến ngành. Cô muốn xây dựng một nền tảng vững chắc cho tương lai, muốn chứng minh bản thân bằng chính năng lực của mình. Sự tập trung đó cũng vô tình tạo ra một khoảng cách với những mối quan hệ tình cảm khác.
Dù không còn chủ động tìm kiếm thông tin về Tạ Kỳ Dương, nhưng đôi khi, qua những người bạn cũ hoặc những trang mạng xã hội chung, Giang Tịnh vẫn vô tình nghe được vài mẩu tin về anh. Cô biết anh là thủ khoa đầu vào trường Đại học Ái Vân - trường trọng điểm của thành phố. Cô cũng biết anh từng có những mối quan hệ thoáng qua, những cuộc tình không kéo dài.
Lý do vì sao, không ai rõ. Có người bảo anh đào hoa, có người bảo anh quá lý trí, còn có người bảo anh vẫn lưu luyến Tô Vi. Riêng cô, chưa bao giờ dám tìm hiểu sâu hơn, vì lý do nào cũng sẽ khiến cô đau lòng.
Những năm tháng đại học đã tôi luyện Giang Tịnh trở thành một cô gái độc lập, tự tin và có mục tiêu rõ ràng. Cô không còn là cô bé rụt rè ngày nào, nhưng sâu thẳm trong trái tim, ký ức về mối tình đầu lặng lẽ vẫn âm ỉ cháy, tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa cô và Tạ Kỳ Dương khi họ gặp lại sau mười năm.
Và nếu không có dự án hợp tác lần này, có lẽ cả hai sẽ mãi mãi chỉ là những người dưng lướt qua nhau trong dòng đời vội vã, như hàng ngàn người khác đã từng thoáng qua cuộc đời anh.
Nghĩ đến đó, cô cười nhẹ.
Buổi chiều hôm sau, cô đến công ty anh để tiếp tục bàn kế hoạch giai đoạn hai của dự án.
Phòng họp vẫn giữ nguyên vẻ tĩnh lặng vốn có, như thể mọi âm thanh đều bị hút vào những bức tường cách âm. Giang Tịnh đang tập trung cao độ rà soát lại các chỉ số ROI của chiến dịch thử nghiệm thì cánh cửa khẽ mở, một nam trợ lý trẻ bước vào, trên tay là hai ly cà phê nóng.
“Chị Giang Tịnh, đây là cà phê Americano không đường của chị.” Cậu ta mỉm cười lễ phép.
Cô hơi ngạc nhiên, ngước mắt lên: “Cảm ơn, nhưng tôi không có gọi.”
“Là Tạ tổng dặn em mang lên cho chị.” Nam trợ lý vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp, rồi nhanh chóng rời đi, để lại Giang Tịnh cùng làn hương cà phê đắng nhẹ thoang thoảng.
Giang Tịnh cầm ly cà phê lên, khẽ nhấp một ngụm nhỏ. Vẫn là vị đắng quen thuộc lan tỏa trên đầu lưỡi, không đường, không sữa, hoàn toàn trùng khớp với sở thích của cô.
Cô đưa mắt nhìn ra ngoài khung cửa kính lớn, ánh nắng vàng nhạt cuối chiều trải dài trên bầu trời trong xanh. Không gian tĩnh lặng bao trùm, chỉ có tiếng gõ phím đều đặn và nhịp tim cô khẽ khàng, nhưng lại dai dẳng không thôi.
Hai mươi phút sau, Tạ Kỳ Dương bước vào phòng họp. Anh không nhìn Giang Tịnh ngay, chỉ lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế đối diện, mở chiếc laptop quen thuộc như thể buổi họp quan trọng này mới thật sự bắt đầu.
Nhưng ánh mắt anh dường như vô tình lướt qua chiếc ly cà phê trống không mà cô đã đặt sang một bên. Khóe môi anh khẽ cong lên một nụ cười nhạt, không thể nào đoán được là hài lòng hay thú vị.
Giang Tịnh không chắc chắn.
Cũng giống như khoảnh khắc anh tháo dây an toàn cho cô đêm trước.
Cũng giống như cái cách anh thường nhìn cô, quá nhanh để cô có thể chắc chắn bất cứ điều gì, nhưng lại đủ lâu để gieo vào lòng cô những nghi ngờ không dứt về chính cảm xúc của mình.
Cuộc họp kéo dài gần hai tiếng đồng hồ. Trong lúc chờ thang máy xuống sảnh, Giang Tịnh mở điện thoại lướt qua những tin nhắn công việc. Một thông báo mới hiện lên trên màn hình, thu hút sự chú ý của cô ngay lập tức mắt.
[Tạ Kỳ Dương vừa đăng một ảnh mới.]
Một sự thôi thúc khó hiểu khiến cô không ngần ngại ấn vào xem. Tấm ảnh chụp một góc bàn làm việc quen thuộc, được bao phủ bởi ánh nắng nhạt nhòa của buổi chiều tà.
Một chiếc ly cà phê Americano không đường được đặt ngay ngắn ở phía bên trái khung hình. Đúng là loại cà phê cô thích. Bối cảnh không gian quen thuộc đến từng chi tiết, chính là phòng họp ở tầng mười hai, nơi họ vừa cùng nhau bàn luận công việc cách đây không lâu.
Góc chụp nghiêng nhẹ đầy ngẫu hứng, ánh sáng dịu dàng, bố cục tinh tế đến lạ thường, không có bóng dáng người, nhưng chỉ cần nhìn thôi, cô cũng có thể mơ hồ đoán ra người đứng sau ống kính là ai.
Bên dưới bức ảnh, dòng chú thích ngắn gọn và đầy ẩn ý: [Không đường. Vẫn đắng.]
Giang Tịnh đứng sững lại, ánh mắt dán chặt vào màn hình điện thoại trong vài giây. Là anh đang nói về vị đắng của ly cà phê? Hay đang ám chỉ... một điều gì đó sâu xa và phức tạp hơn? Cô không thể nào biết được.