Chương 24: Đưa về

Giang Tịnh nhẹ nhàng dìu Thành Dao bước ra khỏi ánh đèn neon rực rỡ của quán bar. Thứ ánh sáng chói lóa ấy càng làm nổi bật chiếc váy lụa màu champagne tinh tế đang ôm lấy những đường cong mềm mại của cô. Mái tóc đen tuyền buông hờ hững trên bờ vai thon, gò má ửng một sắc hồng quyến rũ sau lớp trang điểm nhẹ nhàng, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại, như đang cố gắng kìm nén một dòng cảm xúc đang trào dâng. Cô đẹp như một đóa hoa nở muộn trong màn đêm, vừa kiêu sa vừa dịu dàng đến nao lòng.

Một tiếng bước chân trầm ổn vọng đến từ phía sau, cắt ngang dòng suy nghĩ của Giang Tịnh. Cô khẽ ngẩng đầu.

Tạ Kỳ Dương đang tiến lại gần. Dáng người cao lớn sừng sững, bờ vai rộng và rắn rỏi như một bức tường thành vững chãi, có thể che chở mọi giông bão. Chiếc áo sơ mi tối màu ôm lấy thân hình cường tráng, mỗi cử động đều toát lên một sức mạnh tiềm ẩn. Khi anh đến gần hơn, mùi hương nam tính đặc trưng từ sữa tắm hòa quyện với nốt gỗ đàn hương ấm áp thoảng qua, quen thuộc đến lạ, như một dấu ấn riêng biệt chỉ thuộc về anh.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Giang Tịnh chợt cảm thấy một dòng điện khẽ chạy dọc sống lưng, tim cô bất ngờ rung lên một nhịp khẽ khàng. Một cảm xúc mơ hồ, vừa lạ lẫm vừa quen thuộc, len lỏi trong trái tim cô, không thể gọi thành tên. Nhưng ngay lập tức, lý trí kéo cô trở về thực tại, Thành Dao đang gần như trút toàn bộ trọng lượng lên người cô, miệng lảm nhảm những âm thanh vô nghĩa.

“Thật trùng hợp, lại gặp hai cậu ở đây.” Giọng anh trầm thấp vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của màn đêm: “Tôi vừa xong việc, tiện đường đưa hai cậu về luôn nhé.”

Cô chần chừ giây lát, định từ chối, nhưng ánh mắt thản nhiên và điềm tĩnh của Tạ Kỳ Dương khiến cô chẳng thể nào mở miệng.

‘’Yên tâm, hôm nay tôi không uống rượu.” Anh đi sang bên cạnh đỡ Thành Dao, giảm bớt trọng lượng giúp cô, rồi đi tiếp như lời giúp đỡ vừa rồi chỉ là lời thông báo vậy.

Không còn cách nào khác, Giang Tịnh đành đi nhanh theo cho kịp bước chân của anh.

Sau khi đưa Thành Dao về nhà, bố mẹ cô ấy đầy lo lắng dìu cô vào và cảm ơn hai người bọn họ, Giang Tịnh yên tâm hơn phần nào. Cô chào họ rồi quay lại xe.

Bầu không khí trong xe im lặng đến nghẹt thở. Không còn tiếng dỗ dành ấm áp và kiên nhẫn như khi cô ở bên cạnh Thành Dao. Giờ đây, chỉ còn lại hai người trong không gian khép kín, Giang Tịnh hoàn toàn im lặng.

Cô quay mặt về phía cửa kính, những vệt đèn đường loang lổ lướt nhanh về phía sau, phản chiếu một thứ ánh sáng mờ ảo lên gò má cô. Trái tim cô đập những nhịp đều đặn nhưng không yên bình.

Sao anh lại đưa cô về? Chẳng phải anh và Tô Vi vẫn đi cùng nhau sao? Họ trông rất thân thiết, không hề có vẻ gì là bất hòa...

Những câu hỏi không ngừng xoay quanh trong đầu Giang Tịnh như một mớ tơ rối, càng cố gắng gỡ lại càng thêm vướng víu, khiến lòng cô trào dâng một cảm giác khó chịu và hụt hẫng.

Tạ Kỳ Dương khẽ nghiêng đầu, ánh mắt thoáng lướt qua gương mặt cô.

"Hôm nay sao cậu lại đến bar?" Giọng anh trầm khàn, mang theo một chút quan tâm kín đáo.

"Thành Dao đang stress vì công việc, muốn đi giải khuây một chút." Cô đáp, giọng bình thản như thể chỉ đang trả lời cho có.

Rồi như không thể kìm nén được sự tò mò và một chút hờn dỗi mà cô không nhận ra, Giang Tịnh quay đầu sang, ánh mắt cố tình không chạm vào anh: "Còn cậu thì sao? Sao không ở lại vui vẻ với bạn bè?"

Câu hỏi bật ra nhẹ nhàng, nhưng ẩn sâu bên trong là một sự giằng xé dữ dội.

Chẳng phải hôm nay là buổi hẹn của hai người? Tô Vi đã chọn váy, trang điểm, còn mời bạn bè đi cùng... Vậy mà anh lại bỏ về giữa chừng. Vì sao?

Tạ Kỳ Dương im lặng trong giây lát, như đang lựa chọn từ ngữ, rồi chậm rãi lên tiếng: "Tôi vốn không có ý định đến. Là Phan Tuấn gọi điện rủ, mọi thứ đều là kế hoạch của cậu ta."

Anh vẫn nhìn thẳng về phía con đường phía trước, giọng điệu đều đều, không hề có ý định giải thích thêm.

Chỉ một câu nói ngắn gọn ấy thôi, cũng đủ khiến nhịp tim đang bất ổn của Giang Tịnh khựng lại một khoảnh khắc.

Không phải anh chủ động? Không phải là một buổi hẹn hò như cô đã nghĩ?

“Ừm…” Cô khẽ đáp, cố gắng giữ cho giọng nói mình bình thường nhất. Nhưng trái tim lại bất ngờ run lên, một cảm giác nhẹ nhõm pha lẫn chút bối rối lan tỏa.

Khi chiếc xe dừng hẳn trước cổng nhà Giang Tịnh, ánh đèn đường vàng vọt hắt qua khung cửa kính, phủ lên khuôn mặt cả hai một lớp sáng mờ ảo, tĩnh lặng.

Tạ Kỳ Dương không vội tắt máy hay mở khóa cửa. Anh im lặng một vài giây, rồi từ từ nghiêng đầu sang nhìn Giang Tịnh. Ánh mắt anh sâu thẳm và tĩnh lặng như mặt hồ đêm không gợn sóng.Trong khoảnh khắc ấy, Giang Tịnh có cảm giác như thời gian chậm lại.

Cô quay sang, khẽ hỏi: "Sao vậy?"

Giọng cô nhẹ như gió thoảng, pha chút dè dặt.

Anh không trả lời. Chỉ hơi nghiêng người sát lại. Khoảng cách giữa họ rút ngắn trong một nhịp thở. Hơi thở của anh phả nhẹ lên gò má cô, nóng hổi và mang theo mùi gỗ đàn hương quen thuộc, một thứ mùi đã từng khiến cô cảm thấy an tâm, giờ lại khiến tim cô đập loạn.

Giang Tịnh khẽ rụt vai, hơi thở như nghẹn lại nơi cổ họng. Đôi mắt mở to rồi vô thức khép lại. Một phần trong cô muốn lùi lại, nhưng phần còn lại lại bất động, như thể đang chờ đợi điều gì đó vừa cấm kỵ, vừa khát khao.

Tim cô đập thình thịch, từng nhịp vọng lên tai, rõ ràng đến mức khiến cả người như tê dại.

Một giây. Hai giây. Rồi—

Giọng anh khẽ vang lên, trầm thấp và ấm áp, mang theo một ý cười ẩn sau vẻ ngoài điềm tĩnh: "Đừng căng thẳng như vậy. Tôi chỉ tháo dây an toàn cho cậu thôi mà.”

Bàn tay anh chậm rãi luồn ra phía trước, những ngón tay thon dài vô tình khẽ chạm vào xương quai xanh mảnh mai của cô, một cái chạm thoáng qua nhưng lại đốt cháy một ngọn lửa vô hình trong lòng Giang Tịnh. Tiếng "tách" nhỏ vang lên trong không gian tĩnh lặng, nhưng trong lòng Giang Tịnh lại như có một sợi dây vô hình vừa bị đứt phựt.

Giang Tịnh mở mắt, sắc mặt ửng đỏ. Cô không dám nhìn anh, chỉ ậm ờ: "Tớ… cảm ơn..."

Giang Tịnh vội vã mở cửa xe, gần như trốn chạy khỏi bầu không khí ngột ngạt và đầy những rung động khó tả ấy.

Tiếng cười trầm thấp khẽ vang lên sau lưng. Tạ Kỳ Dương tựa người vào lưng ghế, ánh mắt dõi theo bóng lưng Giang Tịnh đang khuất dần sau cánh cổng, khóe môi cong lên một nụ cười đầy ẩn ý.