Chương 23: District 17

Giang Tịnh trở về căn hộ nhỏ khi đồng hồ đã điểm gần trưa. Sau những xáo động dữ dội của cơn bão đêm qua, cả bên ngoài lẫn trong lòng, cuối cùng cô cũng có thể thả lỏng cơ thể và tâm trí. Cô ngâm mình thật lâu trong bồn nước nóng, mái tóc còn ẩm ướt đã được quấn gọn trong chiếc áo choàng bông mềm mại. Cô khẽ hé mở cửa sổ, để làn gió mát lành sau mưa lùa vào, rồi chậm rãi rót cho mình một tách trà nóng.

Lúc đặt điện thoại lên sạc, màn hình sáng lên, cô mới nhớ nó đã tắt nguồn từ hôm qua. Vừa khởi động lại, hàng loạt thông báo hiện lên: vài cuộc gọi nhỡ từ mẹ, một tin nhắn của Thành Dao, và cả vài thông báo từ nhóm lớp. Cô lập tức bấm gọi cho mẹ.

“Con nghe đây ạ… Vâng mẹ, con vẫn ổn. Hôm qua mưa lớn quá, con định gọi xe về thì gặp một người bạn cũ, tiện đường đi nhờ về gần nhà người ta rồi trú tạm luôn cho an toàn.”

Bên kia, giọng mẹ cô đầy lo lắng xen chút trách móc, nhưng biết con bình an nên cũng nhẹ lòng: “Nếu không sao thì tốt rồi. Hôm qua bão lớn lắm, mẹ lo quá. Bạn cũ con là bạn nào đấy?”

Giang Tịnh né tránh: “Một người bạn cấp ba thôi ạ.”

Sau khi trò chuyện trấn an mẹ, Giang Tịnh mới cầm điện thoại lên nhắn tin cho Thành Dao: “Tớ ổn nhé. Hôm qua trú bão ở nhà Tạ Kỳ Dương.”

Vài giây sau, điện thoại rung lên dồn dập. Là cuộc gọi đến từ Thành Dao.

“TẠ KỲ DƯƠNG??? Cậu vừa nói là Tạ — Kỳ — Dương đó hả? Ở NHÀ — CẬU — TA???” Giọng Thành Dao gần như hét vào điện thoại, khiến Giang Tịnh phải đưa máy ra xa tai.

“Trời ơi, không có gì đâu. Hôm qua mình gọi xe mà không được, bão đến rất sớm. Cũng không có lựa chọn nào khác…”

“Chuyện này mà không có gì thì đời nào có truyện ngôn tình!”

“Chứ không phải ông trời sắp đặt thì là gì? Tình huống trú mưa kinh điển trong tiểu thuyết luôn đó!” Thành Dao thở hắt ra đầy phấn khích.

Giang Tịnh cười khẽ, tay vuốt tóc còn ẩm: “Nghĩ lại đúng là cũng... hơi trùng hợp thật.”

“Thế có tiến triển gì thêm không?” Thành Dao không buông tha.

“Không có gì mà! Tớ ngủ ở phòng dành cho khách.” Giang Tịnh đỏ mặt, giọng lúng túng.

Bên kia, Thành Dao rốt cuộc cũng chịu thôi không hỏi móc nữa, chuyển giọng cảm thán: “Trời ơi, tớ nghe mà tim đập thình thịch. Mà thôi, nghe cậu bình an là tốt rồi. Mấy hôm nay bên biên tập giục bài như trát đòi nợ, tớ stress muốn điên.”

“Bổn cung muốn đi nhậu, nghe nói dạo này có bar mới nổi, District 17, decor xịn, âm nhạc chill. Phan Tuấn lớp cấp 3 mình đầu tư, nhiều dân kiến trúc, thiết kế hay tụ tập ở đây lắm. “

Giang Tịnh gật đầu, có chút tò mò: “Nghe được đấy.”

Thành Dao hạ giọng: “Vậy chốt 9 giờ tối nay nha, không say không về.”

Tạ Kỳ Dương rời khỏi nhà Giang Tịnh vào tầm trưa. Về tới nhà, anh mở app và đặt luôn một phần ăn nhẹ. Trong lúc đợi đồ ăn, anh lấy mấy miếng thịt sống cho Lạc Lạc, chú chó nhìn thấy thịt như được tiếp năng lượng, ngồi im ngoan ngoãn nhưng ánh mắt thèm thuồng, khi được chủ nhân ra hiệu mới tiến tới ăn lấy ăn để. Được một lúc thì chuông cửa vang lên, anh mở cửa lấy đồ ăn, đưa thêm chút tiền tip và cảm ơn shipper.

Ăn xong, nghỉ ngơi chưa đầy hai tiếng, anh đã leo lên máy chạy bộ. Thân hình cao lớn, săn chắc của anh toát lên sự rắn rỏi của người thường xuyên luyện tập. Áo phông màu xám ôm sát người, vải mỏng dính vào l*иg ngực nhấp nhô theo từng nhịp thở.

Mồ hôi túa ra từ trán, chảy dọc theo đường xương quai xanh rồi thấm vào vải áo. Cánh tay cơ bắp của anh đung đưa nhịp nhàng theo chuyển động, từng giọt mồ hôi nhỏ từ khuỷu tay xuống bệ máy, lấp lánh dưới ánh đèn. Gương mặt anh đỏ lên vì vận động, vài sợi tóc ướt dính vào trán, nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh và tập trung. Đôi chân dài đều đặn sải bước, tiếng máy chạy bộ hòa với tiếng thở gấp trầm đυ.c tạo nên một tiết tấu vừa mạnh mẽ vừa đầy áp lực.

Sau khi tắm xong, vừa kịp thay đồ thì điện thoại đã reo. Là Phan Tuấn: “Rảnh không? Qua bar tao chơi bi-a tí, vừa có bàn mới lắp, thử luôn.”

Anh liếc đồng hồ, suy nghĩ một giây rồi đáp: “Đi.”

Trận bi-a kéo dài hơn dự kiến, vì thêm mấy người bạn cùng chơi, trong đó có cả Phan Tuấn với hai cậu bạn trong nhóm đầu tư khu District 17.

“Quán vừa thay DJ mới. Mấy em dancer hôm nay cũng có show đấy.” Một người trong nhóm hào hứng nói.

Bar District 17 – 8:45 tối.

Giang Tịnh không ngờ không khí ở District 17 lại náo nhiệt đến vậy. Cô và Thành Dao được nhân viên dẫn lên tầng hai, một không gian mở với ánh đèn dịu hơn, đủ yên tĩnh để trò chuyện nhưng vẫn cảm nhận được sự sôi động từ sân khấu tầng dưới vọng lên.

Giang Tịnh bước vào giữa những vệt sáng đa sắc của đèn bar, không khí đặc quánh mùi nước hoa và tiếng nhạc xập xình hòa lẫn với những tràng cười nói xung quanh. Cô khoác lên mình chiếc váy lụa màu champagne óng ánh, ôm nhẹ lấy đường cong mảnh mai, phần lưng trần được cắt khéo léo, tinh tế. Tà váy mềm mại như dòng chảy, uyển chuyển theo từng bước chân, thu hút mọi ánh nhìn.

Mái tóc đen huyền của cô xõa dài, hờ hững buông xuống tấm lưng trần trắng mịn như ngọc. Làn da dưới ánh đèn neon huyền ảo ánh lên sắc trắng sữa dịu dàng, gương mặt thanh tú không trang điểm đậm vẫn sắc sảo và quyến rũ, một vẻ đẹp hài hòa giữa nét dịu dàng và sự cuốn hút.

Vô số ánh mắt xung quanh dường như bị hút về phía cô một cách vô thức. Thậm chí có vài người đàn ông còn quay lại nhìn theo đến lần thứ hai. Không cố gắng gây chú ý, nhưng Giang Tịnh vẫn nổi bật giữa đám đông một cách tự nhiên, như một đóa hoa lan tỏa hương thơm lặng lẽ.

Ngay khi vừa ngồi xuống, đã có vài người đàn ông từ bàn bên cạnh ngó sang, ánh mắt không giấu nổi sự thích thú. Một người thậm chí còn bước tới, lịch sự hỏi: “Xin lỗi, hai em có ngồi một mình không? Cho anh mời ly rượu…”

Giang Tịnh cười, nghiêng đầu: “Cảm ơn, nhưng em đến cùng bạn, không tiện lắm.”

Cùng thời điểm, ở tầng dưới.

Tạ Kỳ Dương vừa kết thúc ván bi-a cuối cùng, đứng thẳng người dậy. Chiếc áo sơ mi đen ôm sát vóc dáng cao lớn, tay áo xắn cao hờ hững để lộ phần cẳng tay rắn chắc với những đường gân nổi mạnh. Làn da ngăm khỏe khoắn và xương quai xanh góc cạnh hiện rõ dưới cổ áo sơ mi mở rộng.

Chiều cao gần một mét tám lăm cùng thân hình săn chắc như tượng tạc, bờ vai rộng vững chãi và dáng đi thong thả nhưng đầy dứt khoát của anh toát lên vẻ lạnh lùng, bất cần, một sức hút mạnh mẽ khiến người khác vừa muốn đến gần vừa e ngại.

Lúc này, một người bạn trong nhóm của Tạ Kỳ Dương nói to: “Ê, sắp có dancer rôi. Lên tầng hai đi, bên đó thoáng hơn, còn có thể ngắm được sân khấu.”

Tạ Kỳ Dương liếc nhìn quanh, ánh mắt lười biếng nhưng sâu thẳm, rồi gật đầu không nói. Anh cầm lấy cốc nước của mình, bước đi đầu tiên, cả nhóm lục tục theo sau.

Tầng hai vẫn ồn ào nhưng thoáng đãng hơn, những vệt sáng đủ màu từ sân khấu hắt lên tạo thành một không gian lung linh, huyền ảo.

Tạ Kỳ Dương vừa đặt chân lên bậc thang cuối cùng, ánh mắt vô thức lướt qua những chiếc bàn ở phía xa thì khựng lại, một sự ngạc nhiên thoáng qua trên gương mặt anh. Cô gái trong chiếc váy champagne mềm mại kia, không thể lẫn vào đâu được, chính là Giang Tịnh.

Cùng lúc đó, Giang Tịnh vừa lịch sự từ chối lời mời rượu của người đàn ông lạ mặt, khẽ mỉm cười ái ngại.

Cô ngồi bên chiếc bàn nhỏ gần cửa sổ, ly cocktail trên tay chỉ mới vơi đi một nửa, ngón tay thon dài vẫn nhẹ nhàng xoay tròn chiếc ly lạnh buốt. Thành Dao ngồi bên cạnh đã ngà ngà say, đang thao thao bất tuyệt kể về những phần phải chỉnh sửa vô tận trong bản thảo, vừa nói vừa thở dài thườn thượt.

Giang Tịnh nghiêng người, tấm lưng trần nuột nà thoáng hiện ra dưới ánh đèn dịu nhẹ, mềm mại và trong trẻo như ánh trăng non. Và ngay lúc ấy, giữa đám đông mờ ảo, cô nhìn thấy anh.

Tạ Kỳ Dương.

Dáng người cao lớn nổi bật giữa những bóng người, ánh đèn vàng từ quầy bar hắt lên gương mặt góc cạnh, sống mũi cao thẳng và đôi mắt sâu thẳm hơi nheo lại vì ánh sáng. Anh ngồi cùng nhóm bạn cũ, thỉnh thoảng khẽ nhếch môi cười khi Phan Tuấn trêu chọc ai đó.

Một lát sau, Tô Vi xuất hiện, thu hút mọi ánh nhìn ngay khi vừa bước vào. Cô trang điểm kỹ lưỡng, chiếc váy ôm sát khoe trọn những đường cong quyến rũ, thần thái tự tin và rạng rỡ. Cô mỉm cười tươi tắn ngồi xuống cạnh Tạ Kỳ Dương, bàn tay thon dài vô tình chạm nhẹ vào cánh tay áo anh một cách thân mật, như một thói quen.

Giang Tịnh siết chặt ngón tay quanh chiếc ly cocktail lạnh buốt, cố gắng giữ cho vẻ mặt mình bình tĩnh. Cô quay sang nhẹ nhàng dỗ dành Thành Dao đang bắt đầu… mếu máo vì stress công việc: “Tớ không chịu nổi nữa đâu… tên biên tập đáng ghét…”

“Thôi nào, uống ít thôi, mai còn phải nộp bản thảo nữa đấy.” Giang Tịnh ngăn cản.

“Tớ không muốn về… còn đang hứng…” Thành Dao nấc lên.

Giang Tịnh thở dài, đứng dậy, nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay bạn: “Được rồi, về thôi. Tớ gọi xe cho.”

Tạ Kỳ Dương lặng lẽ dõi theo bóng lưng quen thuộc đang chậm rãi dìu người bạn loạng choạng rời khỏi chỗ ngồi. Chiếc váy lụa mềm mại lay động theo từng bước chân, làn da trắng ngần ánh lên dưới ánh đèn mờ ảo. Cô ấy đang ân cần đỡ bạn, đầu khẽ cúi xuống, cử chỉ dịu dàng và mềm mại như dòng nước.

Phan Tuấn huých khuỷu tay vào anh, trêu: “Ơ, Tạ thiếu gia dán mắt vào ai đấy?”

Anh thu lại ánh nhìn, khẽ đứng dậy: “Tao có việc, về trước.”

“Ơ đừng mà, lát có DJ xịn lắm…”

Tạ Kỳ Dương đã bước đi.

Tô Vi đứng bật dậy, ánh mắt thoáng chút hốt hoảng và không vui. Cô nhanh chóng bước theo hướng Tạ Kỳ Dương vừa đi, vừa đến gần đã thấy anh đang tiến về phía cầu thang dẫn lên tầng hai. Ánh mắt cô tối sầm lại khi nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc đang đứng ở đó.