Ánh sáng nhợt nhạt của bình minh cố gắng xuyên qua tầng mây xám xịt, hắt lên khung cửa kính một vệt màu nhàn nhạt. Sau đêm bão dữ dội, thành phố chìm trong sự tĩnh lặng lạ thường, nhường chỗ cho một buổi sáng ẩm ướt và vắng vẻ. Những vũng nước mưa còn đọng lại trên đường lấp lánh ánh bạc của bầu trời, tiếng gió rít đã tan, chỉ còn những cơn gió nhẹ khẽ lay động cành cây, mang theo mùi đất ẩm nồng nồng.
Điện cũng vừa được khôi phục. Bóng đèn nhấp nháy một chút rồi sáng ổn định, mang lại cảm giác mọi thứ đang dần trở lại guồng quay bình thường. Tạ Kỳ Dương vừa cắm sạc điện thoại, vừa lẩm bẩm: “Cuối cùng thì cũng có điện...”
Chưa đầy mười phút sau, tiếng chuông cửa vang lên, cắt ngang sự tĩnh lặng. Tạ Kỳ Dương bước nhanh ra mở cửa, còn chưa kịp lên tiếng thì một bóng dáng quen thuộc đã xuất hiện, theo sau là một chú chó lông xù cũng rất quen thuộc.
“Mẹ?” Anh khẽ thốt lên, có chút ngạc nhiên.
Bà Lâm Diễm vừa bước vào vừa thở phào: “Mẹ gọi điện cho con cả tối qua mà không được. Con không nghe máy, không trả lời tin nhắn, làm mẹ tưởng bão cuốn con đi rồi chứ!”
Tạ Kỳ Dương lơ đãng xoa mái tóc mới gội: "Điện thoại con hết pin. Tối qua cúp điện, đến sáng mới có lại."
Bà vừa để giày lên kệ đã nhanh chóng kéo Lạc Lạc vào nhà, con chó thấy Tạ Kỳ Dương liền vẫy đuôi mừng rỡ, chạy vòng quanh chân anh rồi phóng vào trong nhà, vô tư như thể đây chính là nơi nó thuộc về.
“Từ hôm sinh nhật con, Lạc Lạc cứ buồn rầu cả ngày. Về nhà nó cứ quanh quẩn trước cửa phòng con, chẳng chịu chơi với ai, chắc chắn là nhớ hơi con rồi.”
“Mẹ nghĩ hay là cứ để nó ở lại đây với con vài hôm, dù sao chỗ con cũng rộng rãi.” Bà vừa nói, vừa để mắt nhìn xung quanh, rồi bất ngờ dừng lại khi bắt gặp ánh mắt lúng túng của một cô gái vừa bước ra từ phòng cho khách.
Giang Tịnh vừa khẽ mở cửa phòng, đã nghe thấy giọng nói chuyện rôm rả từ ngoài hành lang vọng vào. Một giọng nữ trung niên ấm áp nhưng không kém phần sắc sảo, xen lẫn tiếng sủa nhỏ đầy phấn khích của chú chó.
Cô thoáng khựng lại, tim bất chợt đập nhanh hơn một nhịp. Qua cách xưng hô cũng có thể đoán được, đó là mẹ của Tạ Kỳ Dương.
Giang Tịnh luống cuống, theo bản năng chỉnh lại tóc, kéo nhẹ gấu áo cho ngay ngắn rồi bước ra khỏi phòng. Khi cánh cửa mở hẳn, trước mặt cô là một người phụ nữ trung niên mặc chiếc áo khoác dài màu be, tóc xoăn nhẹ được kẹp gọn, khí chất đoan trang mà sắc sảo.
Ánh mắt bà sáng, nụ cười thân thiện nhưng mang theo khí thế khiến người ta không dám xem thường. Lạc Lạc đang cọ đầu vào chân Tạ Kỳ Dương bỗng dưng chạy vòng sang chỗ Giang Tịnh, ngoắc đuôi mừng rỡ.
“Chào cô ạ, cháu... cháu là bạn học cũ của Kỳ Dương. Tối qua mưa bão lớn quá nên... cháu... xin phép ở lại tạm...” Giang Tịnh ấp úng giải thích, giọng nói càng lúc càng nhỏ dần, hai gò má ửng lên một màu hồng nhạt.
Bà Lâm Diễm nhìn Giang Tịnh từ đầu đến chân với ánh mắt thân thiện nhưng không giấu được vẻ dò xét, rồi nhìn xuống chú chó đang quấn quýt dưới chân cô, một nụ cười tươi tắn nở trên môi bà.
Bà tiến đến, nắm lấy tay Giang Tịnh một cách tự nhiên: “Ôi dào, có gì đâu con! Ở lại đêm qua là đúng đắn rồi, bão lớn thế, đường xá chắc chắn nguy hiểm lắm!”
“Dạ... cháu xin lỗi nếu làm phiền cô...” Giang Tịnh cúi đầu lí nhí.
“Phiền gì mà phiền. Con cứ thoải mái. Nhà này vốn đang thiếu một người con gái đáng yêu thế này đấy!” Bà cười tươi, ánh mắt càng lúc càng trìu mến.
Không khí vừa dịu xuống, bà Lâm Diễm đã vội vã nói: “Thôi mẹ về đây. Lạc Lạc ngoan ở lại với anh Dương nhé. Nhớ trông nó cẩn thận đấy con trai!”
Hai người bên này chưa kịp nói thêm gì thì bóng dáng bà đã khuất sau cánh cửa, Giang Tịnh vẫn đang trong trạng thái mông lung thì nghe anh nói nhỏ: “Không cần lo đâu, tôi sẽ giải thích với mẹ.”
Giang Tịnh gật đầu, cảm thấy vừa nhẹ lòng, vừa có chút hụt hẫng không rõ vì sao.
Một lúc sau, điện thoại Tạ Kỳ Dương vang lên. Anh nhìn màn hình, là mẹ gọi. Tạ Kỳ Dương cầm điện thoại ra ban công nghe máy, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười bất đắc dĩ.
Bên trong, Giang Tịnh khẽ cúi xuống vuốt ve bộ lông mềm mại của Lạc Lạc đang dụi đầu vào chân cô.
Giọng bà Lâm Diễm vang lên đầy hứng thú, nhưng không giấu được sự tò mò: “Nói thật cho mẹ biết đi, cái cô bé xinh xắn vừa rồi là ai hả con?”
“Bạn học cũ. Bây giờ là đối tác làm ăn.” Tạ Kỳ Dương đáp, giọng thản nhiên nhưng ánh mắt lại vô thức liếc về phía cửa sổ, nơi Giang Tịnh đang ngồi chơi với Lạc Lạc.
“Bạn học mà Lạc Lạc quý mến như người nhà vậy à? Lạ thật đấy…” Bà lẩm bẩm.
Anh cười nhẹ, không đáp.
Bên kia đầu dây, bà dường như nghĩ ngợi một chút, rồi hạ giọng, đầy ẩn ý: “Ừm... mẹ thấy con bé được đấy. Lúc nào rảnh nhớ đưa về nhà chơi nha Dương.”
Phía bên trong, Giang Tịnh không biết gì về cuộc trò chuyện ấy. Cô chỉ thấy Lạc Lạc rúc vào lòng cô thân thiết, ánh mắt tinh nghịch đầy yêu thương. Cô chợt nhớ lại…
Một buổi chiều tà sau giờ tan học, Giang Tịnh tình cờ bắt gặp Tạ Kỳ Dương đang ngồi xổm bên góc sân trường vắng vẻ, bên cạnh một chú chó nhỏ xíu, gầy gò và bẩn thỉu. Anh nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông xơ xác của nó, cẩn thận đặt một bát nước và vài mẩu xúc xích vụn xuống trước mặt.
“Ngoan nào, ăn chút gì đi cho đỡ đói nhé.” Giọng anh trầm ấm, dịu dàng đến lạ, hoàn toàn khác với vẻ lạnh lùng, xa cách mà cô vẫn thường thấy.
Kể từ đó, Giang Tịnh lặng lẽ quan sát anh chăm sóc chú chó tội nghiệp ấy. Ngày nào anh cũng mang thức ăn đến, khẽ trò chuyện với nó như một người bạn tri kỷ. Dần dần, cô cũng mạnh dạn đến gần, nhân những lúc anh rời đi, cô cũng bắt chước anh chia sẻ những khoảnh khắc yên bình bên chú chó nhỏ, những tâm sự thầm kín mà cô chưa từng dám ngỏ cùng ai.
Cho đến một ngày, chú chó nhỏ biến mất. Giang Tịnh hụt hẫng cả buổi, mãi sau mới nghe Thành Dao nói: “Tạ Kỳ Dương nhận nuôi nó rồi.”
Thời gian trôi đi, trong một lần vô tình lướt qua trang mạng xã hội của anh, Giang Tịnh ngạc nhiên nhận ra bức ảnh anh đăng cùng một chú chó có đôi mắt sáng ngời quen thuộc, bộ lông đã trở nên óng mượt, được anh gọi bằng cái tên trìu mến: “Lạc Lạc.”
Cô mỉm cười, tay khẽ vuốt ve cái đầu nhỏ đang tựa vào đùi mình: “Lâu rồi không gặp, Lạc Lạc.”
Lạc Lạc sủa khẽ một tiếng rồi vẫy đuôi rối rít, dụi đầu vào lòng bàn tay cô như thể rất thân quen. Nó nhảy lên chân cô, hếch mũi ngửi ngửi rồi liếʍ vào mu bàn tay cô một cái rõ kêu.
Tạ Kỳ Dương gọi điện xong bước vào, thấy cảnh đó thì khựng lại một nhịp.
“Lạc Lạc hình như rất thích cậu nhỉ.” Anh nhướn mày nhìn: “Hiếm lắm nó mới vậy với người lạ. Hôm trước Phan Tuấn tới, lần đầu gặp nó còn chẳng thèm ứ hự một câu.”
Giang Tịnh thoáng chột dạ, ánh mắt đảo đi chỗ khác, thấy trên bàn có đĩa xúc xích và bánh mì kẹp, cố cười tự nhiên: “Ờ thì… chắc là do lúc nãy tớ cho nó ăn xúc xích.”
Tạ Kỳ Dương cười nhẹ, không nghi ngờ gì thêm. Anh kéo ghế ngồi xuống cạnh bàn, xoa đầu con chó nhỏ rồi ngẩng lên nhìn cô: “Xúc xích vị gì?”
“Vị phô mai… chắc nó thích.”
Lạc Lạc như nghe hiểu, lại vẫy đuôi lia lịa.
Không khí trở nên nhẹ nhàng và yên bình đến kỳ lạ. Nhưng chỉ một lát sau, Giang Tịnh đứng lên, phủi quần áo rồi nói khẽ: “Chắc tớ chuẩn bị về đây. Trời cũng tạnh rồi, không nên làm phiền cậu nữa.”
Anh bước tới, cầm chiếc áo khoác mỏng của cô và chìa khóa xe của mình: “Để tôi đưa cậu về. Đường sau bão có thể vẫn còn trơn trượt.”