Trong lúc Tạ Kỳ Dương đang tắm, Giang Tịnh nhẹ nhàng mặc bộ đồ ngủ đơn giản mà anh đưa. Chất vải mềm mại ôm lấy cơ thể vẫn còn vương hơi ấm sau làn nước nóng, mang đến cảm giác thoải mái lạ thường. Nhưng những dư âm từ khoảnh khắc chạm mặt bất ngờ vẫn còn lẩn khuất đâu đó, khiến gò má cô nóng bừng, nhịp tim vẫn chưa chịu về lại quỹ đạo bình thường.
Một lúc sau, đèn vẫn chưa có dấu hiệu sáng trở lại. Ngoài trời mưa vẫn chưa ngớt, tiếng gió rít qua khe cửa sổ khiến cả căn nhà như chìm trong một thế giới tách biệt, chỉ có ánh sáng le lói từ điện thoại và tiếng mưa làm nền.
Tạ Kỳ Dương ra khỏi phòng tắm, đầu tóc ướt nhẹ, trên tay là vài cây nến nhỏ và bật lửa. Anh mỉm cười nhìn Giang Tịnh giờ đã ngồi co gối trên sofa với chiếc khăn choàng mỏng.
“Cúp điện chắc chưa có sớm đâu. Tôi có vài cây nến để phòng khi mất điện, thắp lên cho đỡ tối nhé.” Anh đặt nến lên bàn trà, ánh lửa nhỏ chập chờn lập tức phủ một lớp ánh sáng ấm áp khắp căn phòng, phản chiếu trong đôi mắt của cả hai.
“Cậu đói chưa?” Tạ Kỳ Dương bất chợt hỏi.
Giang Tịnh đang cúi người, nghe thấy anh hỏi chưa kịp trả lời thì bụng cô đã phát ra tiếng “ục ục” phản chủ.
Cô đỏ mặt cười trừ: “Ừm… chắc hơi đói rồi…”
“Cúp điện kiểu này cũng khó nấu gì tử tế.” Anh lầm bầm, rồi đứng dậy đi về phía bếp, mở tủ lục lọi một lúc.
“Ủa, cái gì đây?” Anh lôi ra một hộp giấy khá to. Lẩu tự sôi à, anh không nhớ từng mua cái này…
Anh nhìn vỏ hộp, nhíu mày suy nghĩ một giây rồi nhớ tới hôm Phan Tuấn kéo lũ bạn đến tụ tập mang đến.
Giang Tịnh nghiêng đầu, tò mò lại gần: “Lẩu tự sôi? Tớ chưa từng thử ăn kiểu này.”
“Thế thì…” Anh đưa cho cô: “Giờ là cơ hội đầu tiên rồi.”
Một lát sau, hương thơm nồng nàn của nồi lẩu tự sôi lan tỏa khắp căn phòng nhỏ. Cả hai ngồi bệt trên tấm thảm mềm mại, chiếc bàn trà thấp đặt giữa, mỗi người một hộp lẩu bốc khói nghi ngút. Ánh nến lung linh nhảy múa trên làn hơi mỏng, tạo nên một khung cảnh vừa giản dị, vừa ấm áp đến lạ kỳ, như một thước phim quay chậm trong đêm mưa bão.
Giang Tịnh gắp thử một miếng chả cá, hít hà: “Cay quá, nhưng ngon thật!”
Tạ Kỳ Dương nghiêng đầu cười, mắt ánh lên sự dịu dàng hiếm thấy.
Sau khi ăn lẩu xong, hai người cùng dọn sạch hộp rác, lau qua bàn. Không ai làm ồn, như thể chỉ cần một tiếng động lớn cũng có thể phá vỡ bầu không khí đang yên lành này.
Tạ Kỳ Dương lấy từ trên kệ một chiếc hộp gỗ nhỏ, mở ra là bộ cờ vây tinh xảo, quân trắng và đen được cất gọn trong hai chiếc hộp gỗ tròn.
“Muốn thử không?” Anh hỏi, mắt nhìn cô chờ đợi.
“Ừm, nhưng tớ chơi dở lắm đó.” Giang Tịnh khẽ mỉm cười, giọng vẫn còn chút lúng túng.
“Không thi đấu, chỉ chơi cho vui. Tôi hướng dẫn cậu.” Ánh nến vàng dịu phủ lên khuôn mặt Tạ Kỳ Dương, làm mềm đi những đường nét góc cạnh, để lộ vẻ trầm tĩnh và dịu dàng ẩn sâu.
Dưới thứ ánh sáng huyền ảo ấy, Giang Tịnh bất chợt nhận ra, đây là lần đầu tiên cô được ở gần người con trai này đến vậy, không phải trong không khí vội vã của công việc hay những buổi gặp gỡ thoáng qua, mà là một buổi tối tĩnh lặng, bất ngờ, không có bất kỳ sự gượng ép nào, nhưng lại khiến trái tim cô rung động khẽ khàng.
Có lẽ vì sự điềm đạm luôn bao quanh anh. Có lẽ vì sự kiên nhẫn anh dành cho cô trong từng lời chỉ dẫn nhỏ nhặt. Cũng có thể vì chưa từng có ai chia sẻ với cô một khoảnh khắc bình dị đến thế: cùng nhau chờ đợi một nồi lẩu nóng hổi trong đêm tối cúp điện, dưới ánh nến lung linh, giữa những quân cờ đen trắng còn dang dở một ván.
Cô lặng lẽ nhìn anh, rồi quay đi rất nhanh, tim bỗng đập chệch một nhịp.
Anh nhẹ nhàng trải bàn cờ gỗ xuống bàn trà, tay đặt từng hộp cờ xuống với sự trân trọng như thể đây là một nghi lễ nho nhỏ của riêng anh. Rồi giải thích đơn giản luật chơi, tay vừa chỉ vào bàn cờ, vừa đặt quân đen đầu tiên lên giao điểm giữa: “Quân đen đi trước. Tôi đi trước nhé.”
Giang Tịnh gật đầu, tay hơi run khi cầm đến quân trắng đầu tiên. Tiếng “cạch” nhẹ vang lên khi cô đặt quân cờ xuống. Anh nhìn nước đi ấy, cười nhẹ: “Không tệ đâu.”
Trò chơi cứ thế tiếp diễn trong im lặng, chỉ có tiếng quân cờ chạm mặt gỗ vang lên đều đặn “cạch”, “cạch”, như nhịp tim hai người đang dần đồng điệu.
Thỉnh thoảng, Tạ Kỳ Dương nghiêng người chỉ chỗ: “Nếu đi ở đây, sẽ chặn được tôi. Nhưng đừng lo, cứ chơi theo cảm giác.”
Mỗi khi anh nghiêng người sát lại, hơi ấm từ cơ thể anh phả nhẹ sang bên cô. Giang Tịnh khẽ liếc nhìn anh rồi lại vội vã quay đi, tim đập nhanh hơn một nhịp.
Có một lần, cô đặt nhầm quân vào điểm đã bị chiếm, anh khẽ cười: “Bị chiếm rồi. Nhưng vì là lần đầu, cho cậu đi lại.”
“Ừm… cảm ơn.” Cô đáp, giọng lí nhí.
Dưới ánh nến nhấp nháy, hai người ngồi đối diện, không phải để phân thắng bại, mà như đang dùng từng nước cờ để kéo gần khoảng cách. Bầu không khí tĩnh lặng nhưng đầy những rung cảm mỏng manh, chỉ cần một ánh mắt chạm nhau thôi, cũng khiến tim người kia khẽ chao đảo.
Đến khi những quân cờ đen trắng đã lấp gần đầy bàn cờ gỗ, Giang Tịnh ngẩng đầu lên, chống cằm nhìn chăm chú vào thế trận, ánh mắt cô xa xăm như đang lạc vào một miền suy tư: “Tớ thấy... chơi cờ cũng giống như cố gắng hiểu một người vậy.”
Tạ Kỳ Dương dừng lại.
Cô nói tiếp: “Phải quan sát thật kỹ, kiên nhẫn và không thể chỉ nhìn một nước đi để đánh giá cả ván cờ.”
Hai ánh mắt vô tình chạm nhau giữa không gian tĩnh lặng. Lần này lâu hơn một chút không phải vì cố tình níu giữ, mà bởi cả hai đều bất ngờ nhận ra một điều gì đó khác lạ trong ánh mắt người đối diện.
Chỉ vài giây, nhưng Giang Tịnh đã vội quay đi. Cô cúi đầu nhìn bàn cờ, tay khẽ xoay xoay một quân trắng trong lòng bàn tay, giọng nhỏ như đang lẩn trốn chính mình: “Đến lượt tớ rồi nhỉ...”
Tạ Kỳ Dương mỉm cười, không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ nhìn quân cờ cô đặt xuống. Trò chơi tiếp tục, như thể khoảnh khắc kia chưa từng xảy ra, nhưng một điều gì đó đã thay đổi lặng lẽ, dịu dàng, như gió thoảng qua trong đêm mùa thu.
Cô không nhớ mình đã thua bao nhiêu lần, chỉ biết là mỗi lần anh đi một nước, cô lại lén nhìn nghiêng gò má của anh dưới ánh nến, tim cứ thế mà mềm dần.
Đến khi kim đồng hồ sắp chỉ mười hai giờ, Tạ Kỳ Dương đứng dậy duỗi vai: “Muộn rồi, để tôi thay ga giường phòng khách cho cậu.”
“Ừm…” Cô khẽ gật đầu.
Anh đi vào phòng, lôi ra một bộ ga mới, rồi cẩn thận thay từng góc nệm. Mùi hương dịu nhẹ của nước giặt vương trên vải lan tỏa trong không khí, giống hệt mùi trên áo phông mà anh vẫn hay mặc.
Khi Giang Tịnh khẽ bước vào phòng cho khách, chiếc gối đã được đặt ngay ngắn trên sofa, tấm chăn mỏng được gấp gọn gàng ở một góc, chiếc ga giường màu xám nhạt mịn màng phẳng phiu như đang mời gọi cô vào một giấc ngủ yên bình.
Trên bàn cạnh giường, anh đã để sẵn một chiếc đèn pin nhỏ, ánh sáng dịu dịu vàng nhạt, bên trong còn cắm một cốc nến thơm, hương lavender thoang thoảng như hơi thở chậm rãi của màn đêm. Bên cạnh, một cốc nước mát cũng được đặt ngay ngắn, phủ khăn giấy bên trên.
Anh nói: “Phòng tôi không có đèn ngủ, nhưng cái này chắc dùng tạm được.”
Cô lặng người, không biết nên nói gì. Mọi điều anh làm đều nhỏ nhặt, nhưng cứ từng chút, từng chút một len vào tim cô.
“Ngủ sớm nhé.” Giọng anh trầm và nhẹ như gió đêm.
“Ừ, cậu ngủ ngon.” Cô đáp, khẽ gật đầu rồi khép cửa.
Cô nằm xuống, kéo chiếc chăn ấm áp lên ngang cằm, đôi mắt hướng lên trần nhà tối đen. Căn phòng yên tĩnh đến lạ, chỉ có tiếng mưa rơi đều đặn ngoài cửa sổ và dư âm dịu dàng của mùi hương lavender còn vương vấn trong không khí.
Trong một khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, Giang Tịnh bỗng cảm thấy sống mũi mình cay cay. Có lẽ, sau bao nhiêu năm, trái tim cô mới lại rung động mạnh mẽ như những rung động đầu đời. Và người khơi dậy cảm xúc ấy, không ai khác, lại một lần nữa là anh. Người mà cô đã từng âm thầm ngưỡng mộ, từng cố gắng chôn sâu tình cảm vì nghĩ rằng khoảng cách giữa họ quá xa vời.
Vậy mà đêm nay, họ đã ngồi cạnh nhau dưới ánh nến lung linh, cùng chia sẻ một bữa lẩu ấm áp, cùng lặng lẽ chơi ván cờ vây dang dở. Và giờ đây, cô đang nằm trong căn phòng do chính tay anh chuẩn bị, bao quanh là mùi hương quen thuộc, dịu dàng của anh, thứ mùi hương đã không ít lần khiến nhịp tim cô xao xuyến.
Cô khẽ nhắm mắt lại. Chiếc chăn ấm áp, nhưng lòng cô còn ấm áp hơn. Là anh đấy. Người mà cô từng nghĩ sẽ mãi mãi chỉ là một hình bóng xa xôi. Giấc mơ đêm nay thật đẹp. Đẹp đến nỗi cô không dám mong chờ điều gì hơn. Cô chỉ sợ, khi bình minh đến, tất cả sẽ tan biến như một giấc mộng phù du. Nhưng nếu đây là hạnh phúc, dù chỉ là khoảnh khắc ngắn ngủi này thôi… có lẽ, đã là quá đủ rồi.