Chương 20: Đêm bão bất ngờ

Thành phố những ngày cuối thu như đang trút nốt hơi thở cuối cùng của mùa. Trời chiều âm u, từng đám mây đen kịt kéo đến vần vũ, nuốt chửng ánh sáng yếu ớt cuối ngày, nhuộm cả không gian một màu xám xịt nặng nề. Dưới chân tòa cao ốc Nextrend nơi công ty Tạ Kỳ Dương đặt trụ sở, gió rít từng cơn, mạnh đến nỗi cuốn theo không chỉ lá vàng khô mà cả những mảnh giấy vụn bay tán loạn trên con đường vắng hoe. Những thông báo khẩn cấp về áp thấp nhiệt đới đang tiến sâu vào đất liền, có khả năng mạnh lên thành bão lớn trong đêm nay, liên tục vang lên trên điện thoại Giang Tịnh.

Sau nhiều ngày làm việc căng thẳng, dự án hợp tác giữa Giang Tịnh và Tạ Kỳ Dương đang bước vào giai đoạn nước rút. Dù lịch làm việc dày đặc nhưng nhờ sự ăn ý bất ngờ giữa hai người, tiến độ lại nhanh chóng vượt kỳ vọng. Cả hai cùng tập trung cao độ, xử lý tài liệu, thống nhất chiến lược, gặp gỡ đối tác, mọi chuyện trôi chảy một cách gần như hoàn hảo.

Buổi chiều, sau khi vừa kết thúc cuộc họp cuối cùng trong ngày, Giang Tịnh đứng trước sảnh lớn công ty Tạ Kỳ Dương, khẽ thở phào. Bên tai cô là những thông báo liên tục về áp thấp nhiệt đới sắp đổ bộ, có thể chuyển thành bão trong đêm. Gió đột ngột nổi lên mạnh hơn, cuốn phăng mái tóc dài của cô ra sau. Trời bắt đầu đổ mưa. Những hạt đầu tiên còn nhẹ nhàng, rồi bất ngờ nặng trĩu, rơi ào ạt như xối xuống mặt đường.

Cô định đưa tay gọi xe, nhưng chỉ vài phút sau, những chiếc taxi đã gần như biến mất khỏi đường. Gió lớn khiến những tấm biển hiệu va vào nhau loảng xoảng, người đi đường lục tục chạy vào các cửa hàng trú tạm. Đúng lúc ấy, một chiếc xe SUV màu xám đen dừng lại bên đường.

Cửa kính hạ xuống, để lộ gương mặt quen thuộc với ánh mắt trầm ổn và giọng nói trầm ấm: "Giang Tịnh, lên xe đi. Mưa thế này, gọi xe khó lắm."

Cô hơi do dự, nhưng gật đầu. Dù thế nào, đi bộ trong mưa với giày cao gót giữa cơn bão không phải lựa chọn khôn ngoan. Cô nhanh chóng bước lên xe, tiếng cửa đóng lại như chặn hẳn thế giới ướŧ áŧ bên ngoài.

"Cảm ơn cậu." Giọng cô khẽ khàng, mang theo hơi thở lạnh vì mưa.

Tạ Kỳ Dương không trả lời ngay. Chỉ liếc cô một cái, rồi khẽ: "Ừ".

Trong xe, tiếng mưa rơi lộp độp trên kính tạo nên một giai điệu nhè nhẹ. Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng điều hòa khẽ thổi và tiếng cần gạt nước đều đặn. Tạ Kỳ Dương liếc sang cô một cái, thấy mái tóc dài đã hơi ướt, anh lặng lẽ mở ngăn tủ phía trước, lấy ra một chiếc khăn sạch: “Lau tóc đi, đừng để cảm lạnh.”

Giang Tịnh hơi ngạc nhiên, rồi nhận khăn bằng hai tay: “Cảm ơn, cậu lúc nào cũng chuẩn bị kỹ thật.”

“Áp thấp nhiệt đới tới sớm hơn dự báo, gió mạnh quá, gọi xe chắc chắn không được đâu. Đường có khi còn ngập nữa…”

Anh dừng lại một chút, ánh mắt nhìn Giang Tịnh có chút lo lắng: “Hay là đêm nay cậu qua nhà tôi trú tạm nhé? Sáng mai bão tan rồi tôi đưa cậu về.”

Cô sững người, tay vẫn đang cầm khăn lau nhẹ tóc.

Sau khi bắt đầu công việc mới, Giang Tịnh đã chuyển đến thuê một căn hộ nhỏ nằm trong một khu chung cư yên tĩnh ở ngoại ô thành phố. Căn hộ tuy không rộng rãi nhưng được bài trí gọn gàng và ấm cúng, đủ để cô có không gian riêng thư giãn sau một ngày làm việc.

Từ đây đến công ty cô đang làm chỉ mất khoảng mười lăm phút đi bộ, nhưng lại khá xa khu trung tâm, nơi đặt trụ sở công ty của Tạ Kỳ Dương.

Lời mời ấy không có gì ám muội, nhưng vẫn khiến tim cô bất giác lệch một nhịp. Một đêm? Ở nhà anh?

Thấy cô im lặng, anh khẽ cười: “Yên tâm, nhà có phòng cho khách. Không phiền đâu.”

Giang Tịnh cắn môi, cuối cùng cũng khẽ gật đầu.

Căn hộ của Tạ Kỳ Dương nằm trong một khu chung cư cao cấp, không xa công ty lắm. Khi anh mở cửa, một làn hơi ấm lập tức ùa ra từ trong nhà. Không gian mang tông màu xám - trắng đơn giản nhưng tinh tế, gọn gàng đến mức gần như hoàn hảo.

Anh lấy tạm một đôi dép cỡ khá to cho cô đeo, rồi vào phòng lấy khăn tắm và một bộ quần áo ngủ trung tính đưa cho cô: “Phòng tắm bên kia. Cậu đi tắm nước nóng cho ấm người đi.”

Cô gật đầu, vào phòng tắm. Trong lúc đó, anh chuẩn bị nước gừng ấm, đặt hai cốc trên bàn. Ngoài trời, mưa vẫn ào ào như trút.

Trong phòng tắm, tiếng nước chảy rào rào hòa cùng tiếng mưa quất mạnh vào cửa kính. Giang Tịnh vừa xả nước xong mái tóc ướt thì “Vụt!” toàn bộ ánh sáng vụt tắt, nhấn chìm không gian trong bóng tối đen đặc.

"“A…!” Một tiếng kêu khẽ thoát ra từ cổ họng Giang Tịnh. Cô giật mình lùi lại, tay run rẩy lần mò trong bóng tối ẩm ướt, giọng bồn chồn, có chút sợ hãi: “Tạ Kỳ Dương! Cúp điện rồi…!

“Cậu ở yên đó, đừng sợ.” Anh đáp vọng vào. Anh đang lục tìm chiếc đèn pin trong ngăn tủ gần cửa, ánh sáng từ điện thoại chiếu nhạt nhòa: “Tôi mang đèn đến cho cậu.”

Vừa lúc Tạ Kỳ Dương dùng ánh sáng yếu ớt từ điện thoại soi đường đến gần cửa phòng tắm, thì cánh cửa đột ngột bật mở. Giang Tịnh bước ra, chiếc khăn tắm quấn vội quanh mái tóc ướt sũng, chân trần dò dẫm trong bóng tối. Mất phương hướng, cô vô tình trượt chân trên nền gạch men trơn ướt ngay ngưỡng cửa, một phản xạ tự nhiên khiến cô mất thăng bằng, cả người lao về phía trước.

“Cẩn thận!” Tạ Kỳ Dương vội vàng đưa tay ra, cố gắng đỡ lấy cô.

Cả hai ngã xuống sàn gỗ lạnh lẽo. Nhưng trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, vòng tay Tạ Kỳ Dương ôm trọn lấy Giang Tịnh, che chắn cho cô khỏi cú va đập mạnh. Một tiếng "a" khe khẽ của cô bị nghẹn lại trong l*иg ngực anh.

Khoảnh khắc ấy, không khí như đặc quánh lại.

Trong bóng tối tĩnh mịch chỉ còn tiếng mưa rào rào bên ngoài, Giang Tịnh cảm nhận rõ ràng bàn tay mình đang đặt trên l*иg ngực rắn chắc của Tạ Kỳ Dương. Mùi hương sữa tắm bạc hà dịu nhẹ quen thuộc giờ đây hòa quyện với một mùi hương khác từ cơ thể cô, tự nhiên, dịu ngọt, làn da ẩm ướt của cô tỏa ra một thứ hương thơm rất riêng, mềm mại và nữ tính, khiến tim anh khẽ loạn nhịp.

Cô nhận ra cơ thể mình đang run lên khe khẽ. L*иg ngực mềm mại của cô áp sát vào ngực anh, không còn bất kỳ khoảng cách nào giữa hai người. Hơi thở ấm nóng của anh phả nhẹ lên má cô, khiến làn da cô nóng bừng như có ngọn lửa vô hình đang lan tỏa.

Trong bóng tối dày đặc, âm thanh duy nhất rõ ràng là tiếng tim đập dồn dập của cả hai và tiếng mưa rơi không ngớt ngoài khung cửa sổ.

“Xin… xin lỗi…” Giang Tịnh lắp bắp, giọng khàn đặc vì bối rối và tim đập quá nhanh. Cô cố gắng chống tay đứng dậy, nhưng cơ thể dường như đông cứng lại, không thể cử động.

“Không sao…” Tạ Kỳ Dương khẽ đáp, nhưng giọng trầm xuống một tông, mang theo một âm vực khác lạ, như đang cố gắng kiềm chế một dòng chảy cảm xúc đang trào dâng.

Sau vài giây im lặng nặng nề, Giang Tịnh vội vã đứng dậy, mặt đỏ bừng như lửa đốt, ánh mắt hoàn toàn né tránh Tạ Kỳ Dương. Cô gần như chạy trốn vào phòng ngủ, khép chặt cánh cửa lại, tựa lưng vào cánh cửa lạnh lẽo, cố gắng trấn tĩnh nhịp tim đang đập loạn xạ.

Tạ Kỳ Dương vẫn nằm yên trên sàn thêm một lúc, rồi khẽ thở dài một tiếng nặng nề. Anh đưa bàn tay lên ngực, nơi vừa cảm nhận được sự mềm mại và ấm áp bất ngờ. Cảm giác ấy vẫn còn vương lại trên da, vừa dịu dàng, vừa khơi dậy một dòng điện lạ lẫm chạy dọc sống lưng, khiến trái tim anh đập mạnh mẽ hơn.

Anh cũng vào phòng tắm riêng của mình để tắm. Cúp điện nên không bật được nước nóng, nhưng anh chẳng còn để tâm. Trong đầu chỉ hiện lại khoảnh khắc vừa rồi, mềm mại, bất ngờ và khó diễn tả.