Chương 19: Bữa cơm tối ấm áp

Tối hôm sau, khi Giang Tịnh vừa từ ngoài sân bước vào nhà, hương thơm của canh hầm từ trong bếp đã nhẹ nhàng lan ra đến tận cửa. Cô vừa mở cửa, chiếc chuông gió treo nơi cửa sổ phòng khách khẽ leng keng trong gió đêm. Tiếng leng keng khe khẽ ấy như một nốt nhạc dịu dàng khơi gợi cảm giác bình yên sâu lắng. Đã rất lâu rồi Giang Tịnh mới cảm nhận rõ ràng đến thế sự ấm áp của hai tiếng "về nhà".

Bà Tống Như Lan đang loay hoay trong bếp thì ngoái đầu lại, cười tươi rói khi thấy con gái: “Về rồi à? Dao đến rồi đấy, mẹ gọi nó qua ăn cơm cùng cho vui.”

“Thành Dao cũng qua à mẹ?” Giang Tịnh cười, rũ nhẹ mái tóc còn vương hơi sương.

“Ừ, lâu rồi mới có dịp mà.” Bà nói, ánh mắt lóe lên tia ấm áp.

Ông Giang Cảnh Thành ngồi bên bàn trà, tay lật tờ báo, ngẩng lên nhìn con gái, ánh mắt có chút khó nhận ra nhưng đầy ôn hòa: “Thành Dao mang bánh kẹp nhân bơ lạc mà con thích nhất tới. Nhanh rửa tay rồi ra đây ăn này con.”

Giang Tịnh nghe xong thì khẽ cười, trong lòng dâng lên một làn nước ấm áp. Những điều nhỏ nhặt như vậy, ba mẹ vẫn luôn nhớ.

Trong phòng khách, Thành Dao đang ngồi vắt chân trên ghế so pha, tay cầm chiếc ly sứ màu lam họa tiết hoa sen. Cô mặc chiếc áo thun trắng rộng in hình con cáo và quần short bò, trông thoải mái và rất "Thành Dao".

Gương mặt cô không thuộc kiểu mỹ lệ sắc sảo, nhưng có nét duyên khó quên, đôi mắt to trong veo, ánh nhìn lúc nào cũng linh động như đang kể một câu chuyện. Làn da trắng tự nhiên, má ửng hồng nhẹ như sương chiều. Mỗi khi cười, chiếc má lúm bên trái hiện ra như một dấu lặng nhỏ, dịu dàng và rất riêng, khiến người đối diện không thể không mỉm cười theo. Nụ cười của cô mang theo cảm giác tự do và tự tin, nhẹ bẫng như gió sớm, khiến ai ở gần cũng cảm thấy thoải mái.

Tóc cô hôm nay tết một bên, buông nhẹ qua vai, một chiếc kẹp hình quả dâu tây đỏ rực lấp ló trong tóc như điểm xuyết chút sắc màu ngọt ngào cho cả gương mặt. Cách ăn mặc cũng không cầu kỳ, nhưng luôn gọn gàng, đáng yêu, giống hệt như những nhân vật cô tạo ra trong truyện tranh, gần gũi, sống động, và luôn có gì đó khiến người ta muốn lại gần.

Thành Dao đặt ly xuống, nhướn mày trêu: “Cuối cùng cũng chịu về. Tôi còn tưởng cô lại chuồn đi hẹn hò với anh nào cơ.”

“Dạo này hình như cậu thân thiết với mẹ tớ hơn cả tớ rồi đấy!” Giang Tịnh giả vờ liếc xéo, đi vào phòng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhỏ.

“Là cô gọi tớ trước. Tớ mà từ chối thì mai chắc bị mắng nghẹn luôn.”

Cả nhà bật cười vui vẻ. Trong ánh đèn vàng ấm áp, mùi thức ăn thơm lừng, tiếng cười nối nhau không dứt.

Bữa cơm tối hôm ấy tựa như một bản nhạc du dương, mỗi âm thanh đều chứa đựng sự ấm áp của gia đình. Chiếc bàn ăn nhỏ đã nhuốm màu thời gian, những chiếc ghế cũng in dấu bao năm tháng, nhưng tấm khăn trải bàn mới tinh vẫn được mẹ cô cẩn thận thay mỗi tuần, một thói quen nhỏ nhưng chứa đựng sự quan tâm lớn lao.

Cô nhìn sang bố, ông Giang Cảnh Thành ăn uống chậm rãi, mắt hơi cụp xuống khi nghĩ ngợi, mẹ, bà Tống Như Lan thi thoảng lại gắp đồ ăn cho từng người, ánh mắt vừa dịu dàng vừa ấm áp.

“Tịnh này, mẹ nghe nói Dương Thành là một chàng trai tốt. Hai đứa con... có điều gì không ổn sao?” Bà Tống Như Lan khẽ hỏi, giọng dò xét nhưng ánh mắt đầy lo lắng.

Giang Tịnh ngừng một chút, rồi nhẹ nhàng đáp: “Chúng con đã gặp gỡ vài lần, mẹ ạ. Nhưng có lẽ không cùng tần số. Những câu chuyện cứ rời rạc, thiếu đi sự kết nối tự nhiên.”

Mẹ cô thở nhẹ ra, định nói gì thêm nhưng ông Giang Cảnh Thành đã lên tiếng: “Không hợp thì thôi, đừng ép bản thân.”

Lúc ấy, Thành Dao vội giơ đũa chỉ sang đĩa thịt kho trứng: “Cô ơi, món này ngon quá. Có phải vẫn theo công thức hồi nhỏ không ạ?”

Giang Tịnh liếc cô bạn, biết rõ đây là chiêu đánh lạc hướng. Một dòng chảy ấm áp lan tỏa trong tim Giang Tịnh, một nụ cười nhẹ nhàng không tự chủ nở trên môi.

Đêm hôm đó, gió thổi nhẹ qua khung cửa gỗ sơn trắng trong căn phòng quen thuộc. Giang Tịnh và Thành Dao nằm trên chiếc giường gỗ nhỏ, gắn bó suốt gần mười năm đi học. Chăn hoa, đèn ngủ mờ mờ, tủ sách cạnh giường vẫn còn những quyển nhật ký và truyện tranh thời cấp hai.

Thành Dao đã chìm vào giấc ngủ, hơi thở đều đều phả nhẹ vào bờ vai Giang Tịnh. Mái tóc tết lệch một bên vẫn giữ nguyên nếp, chiếc kẹp dâu tây nhỏ xíu lấp ló trong bóng tối.

Giang Tịnh không vội chìm vào giấc ngủ, cô muốn thêm một chút nữa đắm mình trong sự yên bình thân thuộc này, dưới mái nhà ấm áp, bên cạnh người thân yêu, trên chiếc giường đã chứng kiến bao giấc mơ tuổi thơ. Cô lặng lẽ cầm điện thoại, lướt qua những hình ảnh quen thuộc, rồi chợt khựng lại khi thấy một bài đăng mới.

Là Tạ Kỳ Dương.

Một bức ảnh gia đình được chụp vào tối hôm qua, tối sinh nhật mẹ anh. Mẹ anh ngồi giữa, khí chất thanh lịch, làn da trắng hồng được chăm sóc kỹ càng, ánh mắt cười hiền hậu. Bố anh đứng bên cạnh, cao lớn và điềm đạm, khuôn mặt phúc hậu mang dáng dấp của một người cha luôn đứng sau, lặng lẽ chống đỡ cho cả gia đình.

Còn anh, ngồi bên trái mẹ, trong chiếc sơ mi xanh nhạt. Anh không cười, vẫn là gương mặt trầm tĩnh quen thuộc, nhưng đôi mắt lại lấp lánh ánh đèn ấm, như được soi chiếu bởi khung cảnh thân thương ấy.

Trên đùi anh là một chú chó lông xù to lớn – Lạc Lạc. Lạc Lạc ngẩng đầu, lưỡi thè ra, ánh mắt sáng ngời như đang cười, bám lấy chân chủ một cách thân thiết.

Giang Tịnh khẽ mỉm cười.

Một cảm xúc khó tả lan tỏa trong lòng Giang Tịnh khi nhìn bức ảnh ấy, không phải là nỗi buồn man mác, mà là một sự lắng đọng bình yên, một hơi ấm nhẹ nhàng như đứng giữa gian bếp rực lửa trong một ngày đông giá rét.

Tạ Kỳ Dương không nở nụ cười, nhưng ánh mắt anh lại ánh lên một vẻ bình yên lạ thường, một sự thuộc về rõ rệt, khiến Giang Tịnh cảm nhận được sự thoải mái và hạnh phúc giản dị của anh trong vòng tay gia đình.

Cô không like bài đăng. Chỉ âm thầm nhìn thêm vài giây, rồi tắt điện thoại, quay người lại. Thành Dao vẫn ngủ yên bên cạnh, chiếc kẹp dâu tây ánh lên một chút màu hồng dịu dàng. Giang Tịnh kéo chăn lên ngang ngực, nhắm mắt lại. Đêm nay, cô ngủ ngon hơn những đêm khác.