Chương 18: Sinh nhật mẹ

Sau khi rời sân bay, Tạ Kỳ Dương lái xe phi thẳng về nhà bố mẹ. Ánh hoàng hôn dát vàng khung cửa kính xe, hắt lên những đường nét góc cạnh trên gương mặt Tạ Kỳ Dương, làm nổi bật sống mũi cao và vẻ trầm tư ẩn hiện.

Xe vừa vào cổng biệt thự, đã thấy ánh đèn vàng ấm hắt ra từ bên trong, làn khói nghi ngút từ bếp sau len lên trời chiều, trong tiếng cười giòn tan của ai đó vọng ra.

Hôm nay là sinh nhật mẹ anh.

Cánh cửa mở ra, và mẹ anh, bà Lâm Diễm xuất hiện với nụ cười rạng rỡ và làn da mịn màng đáng ngưỡng mộ ở tuổi ngoài năm mươi. Những chuyến đi Hawaii dường như không chỉ giúp bà thư giãn mà còn khiến bà trở nên yêu đời hơn gấp bội.

“Dương! Về rồi đấy à con trai! Có mua gì cho mẹ không đấy?” Giọng bà Lâm Diễm ngọt ngào như rót mật, nửa trách móc yêu thương, nửa mong chờ háo hức.

Tạ Kỳ Dương chỉ khẽ cười, giơ ra chiếc hộp quà đã được gói tỉ mỉ từ lần đi trung tâm thương mại trước khi công tác: “Dành sẵn cho mẹ rồi.”

Bà nhận lấy, mắt sáng rỡ: “Chà, lần này con nhớ hơn mọi năm rồi đấy.”

Bên trong phòng khách, bố anh, ông Tạ Quốc Thụ đang ngồi đọc báo, vẻ ngoài điềm đạm, lịch thiệp, từ ánh mắt đến tư thế đều mang đậm phong thái của một người từng là trụ cột trong giới kinh doanh.

Tạ Kỳ Dương mang trong mình sự điềm tĩnh và quyết đoán thừa hưởng từ cha, nhưng cũng không thiếu nét mềm mại và thanh tú từ mẹ, tạo nên một sức hút đặc biệt, vừa mạnh mẽ vừa ẩn chứa sự tinh tế.

Phan Tuấn cũng đã có mặt, đang đứng cạnh bàn, gọt hoa quả mà không quên trêu chọc: “Về đúng lúc thật đấy, còn kịp thổi nến với mẹ. Thế có ai cùng về không, hay vẫn ‘một mình tôi đi giữa nhân gian’?”

Mẹ anh bật cười, vỗ vai Phan Tuấn: “Đấy, con xem bạn con kìa. Đi công tác bao nhiêu lần, cũng không chịu dẫn ai về cho mẹ xem mặt.”

“Con còn chưa ba mươi mà mẹ.” Tạ Kỳ Dương rót nước, giọng đều đều, không quá lạnh nhưng cũng không nhiều cảm xúc.

“Ba mươi cái gì! Mẹ lấy bố con lúc hai mươi bảy, sinh con lúc hai mươi tám! Bây giờ mà không nhanh, sau này mẹ còn bế cháu gì được nữa!” Bà Lâm Diễm than thở, nhưng ánh mắt lại cười tươi khi nghĩ tới cảnh bế cháu.

Phan Tuấn cười rộ, tiếp lời ngay: “Hay là cô để con sắp xếp cho Dương! Em nào nhìn cũng mê, đảm bảo có cả trình độ lẫn sắc đẹp.”

Tạ Kỳ Dương liếc nhìn bạn, không nói gì, chỉ nhấc ly nước lọc lên uống, dáng vẻ bình thản như gió xuân lướt qua mặt hồ.

“Mẹ yên tâm, khi nào có người thích hợp, con sẽ dẫn về.” Anh nói ngắn gọn, rồi xoay người đi vào bếp giúp dọn đồ ăn ra, tránh né ánh mắt lấp lánh đầy mong chờ của mẹ và ánh nhìn không-mấy-trong-sáng của tên bạn chí cốt.

Trong lòng bà Lâm Diễm thầm nghĩ: Thằng bé này bề ngoài lạnh lùng vậy thôi, chứ tối qua còn gọi điện dặn dò mẹ nhớ làm món bánh da lợn và nấu chè đậu đen. Tâm tư của nó, làm sao mà người làm mẹ lại không nhận ra...

Tiệc sinh nhật kết thúc không quá muộn. Sau khi tiễn những người họ hàng cuối cùng ra về, dọn dẹp sơ qua, Tạ Kỳ Dương lên tầng hai, thay áo sơ mi ra, khoác chiếc áo len mỏng rồi bước ra ban công.

Màn đêm buông xuống Ái Vân, xua tan bớt sự náo nhiệt ban ngày, chỉ còn ánh đèn loang loáng phản chiếu trên mặt hồ nhân tạo phía xa, thỉnh thoảng, một cơn gió nhẹ khẽ lướt qua ban công, mang theo hương hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhà bên.

Anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ dài quen thuộc, đặt ly trà gừng nóng lên bàn, ánh mắt mơ hồ lướt qua khoảng không trước mặt. Một thói quen khó bỏ, Tạ Kỳ Dương vô thức cầm điện thoại lên. Ngón tay anh lướt nhanh qua những thông báo công việc, rồi khựng lại ở biểu tượng mạng xã hội quen thuộc.

Giang Tịnh vừa đăng ảnh.

Một bức chụp bàn tiệc đơn giản trong nhà hàng, không rõ người chụp là ai, chỉ có ly rượu vang, món salad, và tấm khăn trải bàn họa tiết hoa cổ điển.

Dòng chữ ngắn phía dưới viết: [Khép lại một chuyến đi đáng nhớ.]

Anh nhấn vào trang cá nhân của cô. Lần đầu tiên, lướt xem nghiêm túc như vậy.

Những bức ảnh trước kia hiện ra theo dòng thời gian: Chuyến công tác gần đây được ghi lại bằng vài tấm ảnh đơn giản, một bữa tối bên ánh đèn ấm cúng, vài dòng caption ngắn gọn, và bức ảnh chụp từ sau lưng cô khi đang đứng trước biển. Áo khoác mỏng, tóc bị gió thổi tung, dáng người mảnh khảnh mà bình yên.

Lúc lướt tới ảnh tốt nghiệp, anh thoáng dừng lại.

Tấm hình ấy không mới, là từ 9 năm trước. Nhưng ánh nắng trong ảnh vẫn rực rỡ như ngày hôm đó. Cô gái trong tà áo dài trắng, mắt cong nhẹ, nụ cười vừa rạng rỡ vừa có nét gì đó mong chờ. Dưới bài viết, bạn bè bình luận chúc mừng, còn cô chỉ đáp nhẹ nhàng một câu: [Mong một người đọc được ánh mắt này.]

Anh nhớ rất rõ ngày hôm ấy, ngày lễ tốt nghiệp mà anh đã vắng mặt. Không phải vì lịch học dày đặc hay một sự đãng trí nào. Sáng hôm đó, khi anh vừa chuẩn bị rời khỏi nhà, cuộc gọi từ bệnh viện đã báo tin dữ , ông nội, người đã thay cha mẹ nuôi nấng anh từ nhỏ, nguy kịch.

Khi lễ tốt nghiệp diễn ra, anh đang ngồi trong hành lang trắng muốt với mùi thuốc sát trùng nồng đượm, bên giường bệnh ông cụ vẫn còn cố nắm tay anh, bảo rằng: “Đời người, có những thời điểm không thể chọn lựa điều mình muốn, mà chỉ có thể làm điều mình nên làm…”

Bỗng một tiếng động nhỏ kéo anh về thực tại. Lạc Lạc - chú Border Collie anh nuôi từ khi còn học lớp 12 rón rén bước ra ban công, chân khẽ khàng giẫm lên nền gạch mát lạnh.

Nó liếʍ nhẹ mu bàn tay anh, sau đó nằm dài dưới chân anh, đầu gác lên ống quần như một thói quen lâu năm. Anh cúi xuống xoa đầu nó, mắt vẫn lặng lẽ dừng trên khung hình nắng vàng của mùa tốt nghiệp năm nào. Bóng tối tĩnh lặng bao trùm ban công, chỉ còn ánh đèn vàng nhạt hắt lên gương mặt Tạ Kỳ Dương, làm nổi bật vẻ lạnh lùng ẩn sau đôi mắt đang chất chứa những suy tư không lời.