Chương 17: Về thành phố Ái Vân

Vậy là chuyến công tác đợt 1 cũng đã kết thúc, vé máy bay mua lúc chiều nên mọi người tranh thủ thời gian buổi sáng đi tham quan cũng như mua đồ lưu niệm, đặc sản về cho gia đình.

Trước giờ ra sân bay, Giang Tịnh nhận được tin nhắn từ Trình Dật Hiên: [Anh vừa hoàn thành xong dự án bên này, chuyến bay của anh là sáng mai. Nếu em không quá mệt sau chuyến đi, mình cùng nhau dùng bữa tối nhé?]

Cô đang xếp hành lý, tay thoáng khựng lại khi đọc tin. Cô trả lời: [Em cũng chuẩn bị bay về. Trùng hợp thế.]

Chưa đầy một phút sau, anh nhắn tiếp: [Vậy anh ra sân bay đón em. Có mang chút quà về cho em.]

Khóe môi Giang Tịnh khẽ cong lên một nụ cười nhẹ. Cô nhìn thoáng qua chiếc túi nhỏ đựng món quà đặc sản Lam Hải, dự định cũng sẽ đưa cho anh.

Trên máy bay, lúc Giang Tịnh còn đang tìm số ghế, thì Tạ Kỳ Dương bước vào khoang, tay cầm vali kéo nhỏ gọn, ánh mắt vô tình quét qua hàng ghế phía trước. Một thoáng khựng lại, Tạ Kỳ Dương nhận ra bóng lưng quen thuộc đang khuất dần ở phía đầu khoang.

Dáng người mảnh mai, mái tóc đen dài buông xõa tự nhiên trên chiếc áo khoác len mỏng màu kem, chiếc khăn quàng cổ tơ tằm quen thuộc khẽ lay động theo từng bước chân. Vẫn là phong cách tối giản mà anh luôn nhận ra giữa đám đông. Khi Tạ Kỳ Dương dừng lại ở hàng ghế gần cửa sổ, ánh mắt anh bất ngờ chạm phải ánh nhìn ngạc nhiên của Giang Tịnh. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng đủ để cả hai cảm nhận được sự trùng hợp kỳ lạ này.

Lượt đi, hai đoàn bay hai chuyến khác nhau vì lịch trình công tác, nhưng chẳng biết sắp xếp thế nào, lượt về lại trùng chuyến.

“Trùng hợp thật.” Anh cười nhẹ, rồi ngồi xuống cạnh cô.

Tạ Kỳ Dương có thân hình cao lớn, bờ vai rộng đủ để khiến không gian ghế máy bay chật chội hơn bình thường. Dưới lớp áo khoác mỏng, những đường gân mạnh mẽ trên cánh tay Tạ Kỳ Dương khẽ động khi anh cử động, một hình ảnh thoáng qua nhưng lại gợi lên trong Giang Tịnh cảm giác vững chãi quen thuộc từ đêm ở Lam Hải.

Cô chợt nhớ lại đêm sau buổi tiệc say hôm trước, chính anh đã đỡ cô về. Khi đó, cô lảo đảo bám chặt lấy cánh tay anh, cảm nhận được sự vững vàng nơi anh.

Đây là lần đầu tiên Giang Tịnh ngồi cạnh Tạ Kỳ Dương trên một chuyến bay dài. Cô cố gắng giữ vẻ ngoài bình tĩnh, hai bàn tay khẽ đan vào nhau đặt trên đùi. Ánh mắt hướng ra khung cửa sổ nhỏ, nhưng tâm trí cô lại không ngừng bị xao động bởi sự gần gũi bất ngờ này. Bất giác, trong đầu cô hiện lên một ký ức từ cấp ba, chuyến đi dã ngoại của lớp. Hôm đó, cô cũng được xếp ngồi cạnh anh, nhưng ký ức ấy lại nhanh chóng bị che lấp bởi hình ảnh Tô Vi ngồi ở hàng ghế sau, liên tục với tay lên gọi anh, khiến cô chẳng thể nào nói với anh được một câu trọn vẹn.

Hồi đó, cô là một cô gái có vóc dáng nhỏ nhắn, tóc đen dài luôn buộc gọn, mặc áo khoác thể thao của trường, gương mặt thanh tú nhưng thường giấu mình phía sau cuốn sách. Giờ đây, cô đã thay đổi, nhưng cảm xúc lại đột ngột trở về như thuở ban đầu.

Giang Tịnh quay mặt về phía cửa sổ, ngón tay khẽ vuốt nhẹ cằm, như đang cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man. Ánh đèn dịu nhẹ trong khoang chiếu lên gò má thanh tú của cô, một vẻ bình yên.

Tạ Kỳ Dương khẽ liếc nhìn gò má ửng hồng nhàn nhạt của cô, rồi tựa lưng vào ghế, khép hờ mắt.

Khi máy bay ổn định độ cao, cô ngủ thϊếp đi từ lúc nào. Anh nhìn sang gương mặt ấy khi ngủ trông có vẻ mềm mại hơn, không còn lớp tự vệ thường trực. Một lọn tóc rơi xuống trước trán, theo phản xạ anh định đưa tay gạt, rồi dừng lại giữa chừng. Một cử chỉ nhẹ nhàng, Tạ Kỳ Dương khẽ ra hiệu với tiếp viên xin một chiếc chăn mỏng và cẩn thận đắp lên người Giang Tịnh, tránh làm cô thức giấc. Sau đó, anh xoay người về phía lối đi, nhắm mắt, nhưng tâm trí vẫn còn thức.

Khi máy bay hạ cánh, cô kéo vali đi trước. Trình Dật Hiên đã đứng đợi sẵn, tay cầm túi giấy. Cô cười, bước nhanh lại gần anh. Tạ Kỳ Dương chậm rãi theo sau, bước chân vừa đúng nhịp để kịp nhìn thấy cô trao túi quà nhỏ cho người đàn ông ấy rồi đổi lại là ánh mắt đầy thân mật và nụ cười dịu dàng của đối phương.

Anh lướt mắt nhìn. Là người đàn ông đó, người đứng cùng cô mua đồ ở ngã ba đường. Tạ Kỳ Dương im lặng quan sát khoảnh khắc ấy, bàn tay siết nhẹ chiếc vali. Anh không nói gì, chỉ khẽ thu ánh mắt lại, đút tay vào túi quần rồi quay người bước đi, dáng vẻ cao lớn dần khuất sau dòng người hối hả rời khỏi sân bay.

Trình Dật Hiên đưa cô tới một nhà hàng nhỏ yên tĩnh gần hồ Vân Trì, nơi họ từng ghé qua vài năm trước, khi cô mới ra trường.

“Anh nhớ em từng rất thích món salad cá hồi với sốt chanh dây ở đây.” Trình Dật Hiên mỉm cười dịu dàng khi nhân viên đặt đĩa ăn xuống bàn.

Cô cười, hơi ngạc nhiên: “Anh còn nhớ à?”

“Ừ. Chỉ có em là hay quên thôi.” Anh nhún vai cười, mắt nhìn nghiêng đầy ẩn ý.

Bữa ăn trôi qua trong những câu chuyện đan xen về công việc, về chuyến đi vừa rồi, và cả những chuyện nhỏ nhặt như chiếc vali cô xém làm rơi khi xuống máy bay, khiến cả hai cùng bật cười.

Cô ngồi đối diện, gương mặt rạng rỡ hơn hẳn lúc trên máy bay. Mái tóc dài được buộc gọn sang một bên, để lộ cổ áo sơ mi trắng giản dị. Ánh đèn vàng ấm áp của nhà hàng khẽ phản chiếu trong đôi mắt Giang Tịnh, một ánh nhìn chăm chú lắng nghe câu chuyện của Trình Dật Hiên, nhưng đôi khi lại thoáng chút xao xuyến, hướng về một nơi xa xăm nào đó.

“Em mang quà gì cho anh thế?” Anh hỏi.

Cô mở túi, lấy ra một hộp bánh gói kỹ, đặt trước mặt anh: “Đặc sản ở đó, em thấy vị khá đặc biệt. Anh thử xem.”

“Vừa đúng lúc. Anh cũng có cái này cho em.” Trình Dật Hiên đưa ra một túi nhỏ, trong đó là một chiếc kẹp tóc gốm men lam, kiểu dáng thanh nhã, toát lên chút gì đó cổ điển.

Cô nhận lấy, nhẹ giọng: “Đẹp thật. Cảm ơn anh.”

“Lần tới... đi đâu có cảnh đẹp, em chụp ảnh đừng tự chụp một mình nữa. Gửi cho anh mấy tấm, được không?”

Giang Tịnh khẽ im lặng, ánh mắt hướng ra khung cửa kính. Gió nhẹ từ hồ Vân Trì thổi vào, mang theo hơi se lạnh quen thuộc của thành phố, nhưng trong khoảnh khắc ấy, cô lại bất giác nhớ đến cơn gió biển mằn mặn và se lạnh ở Lam Hải đêm nào, một ký ức không dễ phai.

Cô quay lại, nhẹ nhàng nói: “Vâng. Nếu còn dịp đi nữa.”