Sau hơn ba tháng phối hợp trong dự án AI phân tích hành vi tiêu dùng, công việc của Giang Tịnh và Tạ Kỳ Dương bước vào giai đoạn thử nghiệm thực địa. Dữ liệu online thu thập được đã dày, nhưng vẫn cần được kiểm nghiệm bằng khảo sát thực tế tại các điểm bán lẻ ở nhiều tỉnh thành.
Cấp trên hai bên thống nhất lựa chọn ba địa phương đại diện cho miền Bắc, Trung, Nam, trong đó chuyến khảo sát đầu tiên diễn ra tại thành phố biển Lam Hải. Địa phương này được chọn không chỉ vì hệ thống bán lẻ phát triển nhanh, mà còn nhờ chính quyền địa phương sẵn sàng hỗ trợ công nghệ thử nghiệm.
Phía công ty Giang Tịnh, cô là trưởng nhóm phân tích chính, người bám sát dự án từ những ngày đầu. Từng dòng dữ liệu, từng mô hình mẫu đều có dấu tay của cô. Không ai phù hợp hơn cô cho chuyến đi này.
Phía bên đối tác, Tạ Kỳ Dương với tư cách là người sáng lập startup, đồng thời là lead kỹ thuật của sản phẩm, đương nhiên phải có mặt. Việc đi công tác với đối tác lớn, kiểm tra dữ liệu trực tiếp tại hiện trường, là bước cần thiết để đảm bảo độ chính xác và tính ứng dụng.
Dù đã có nhiều buổi làm việc căng thẳng cùng nhau, đây là lần đầu tiên Giang Tịnh và Tạ Kỳ Dương cùng nhau trải qua một chuyến công tác dài ngày, đặt họ vào một không gian khác, nơi những ranh giới công việc dường như cũng trở nên mong manh hơn.
Chuyến đi bắt đầu bằng lịch trình dày đặc: khảo sát, họp với đối tác, test dữ liệu trực tiếp. Cả hai luôn giữ thái độ chỉn chu, không lời thừa thãi, không ánh mắt lơ đãng. Sự chuyên nghiệp và giữ khoảng cách tuyệt đối của cả hai đôi khi lại tạo ra một vùng tĩnh lặng kỳ lạ giữa những ồn ào của đoàn công tác, thu hút những ánh nhìn tò mò, muốn khám phá điều gì ẩn sau vẻ ngoài nghiêm túc ấy.
Buổi tối ngày thứ ba, sau khi tất khảo sát tại một số chợ truyền thống và cửa hàng tiện lợi, đoàn tổ chức một buổi ăn tối tại nhà hàng ven biển, vừa là tổng kết sơ bộ, vừa để xả hơi sau chuỗi ngày làm việc căng thẳng. Nhà hàng nằm sát biển, sóng vỗ nhẹ vào kè đá, mùi hải sản nướng thơm lan trong không khí ấm ẩm.
Không khí buổi tiệc nhẹ nhàng, rôm rả. Hải sản tươi rói được mang lên liên tục, rượu vang trắng mát lạnh làm mềm mọi khoảng cách. Giang Tịnh vốn không uống giỏi, ban đầu chỉ nhấp môi vài ly, nhưng dưới lời mời quá nhiệt tình từ phía đồng nghiệp, cô dần dần hơi quá chén.
Cô không nhận ra lúc mình bắt đầu cười nhiều hơn, kể chuyện nhiều hơn. Những câu chuyện thời cấp ba, chuyện thi trượt học bổng đầu tiên, cả chuyện lần đầu đi phỏng vấn bị hỏi khó mà cứng họng toàn những mẩu ký ức mà cô hiếm khi chia sẻ.
Tạ Kỳ Dương ngồi đối diện, ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua Giang Tịnh một cách hờ hững, nhưng dường như vẫn thu trọn mọi biểu cảm của cô vào đáy mắt. Anh kiệm lời, chỉ đôi khi buông ra vài nhận xét ngắn gọn, tưởng chừng như chẳng mấy để tâm, nhưng lại luôn rơi đúng thời điểm, cho thấy anh vẫn đang lắng nghe, theo dõi.
“Cậu biết không?” Giang Tịnh chống cằm nhìn ly rượu, giọng như gió thoảng: “Lúc đó tớ còn định bỏ ngành luôn... mà giờ nghĩ lại, may là không bỏ.”
“Ừ.” Anh nâng ly, ánh mắt bắt gặp mắt cô: “Nếu cậu bỏ thì bây giờ ai giúp chúng tôi bóc dữ liệu?”
Cô bật cười, tưởng anh đang trêu, không biết câu nói ấy là thật hay đùa. Mặt đỏ bừng, chắc vì rượu hay vì gì khác thì cô cũng chẳng rõ.
Khi bữa tiệc dần tàn, men rượu đã ngấm sâu, khiến Giang Tịnh đứng dậy có chút chao đảo. Cô suýt mất thăng bằng nếu không có một bàn tay vững chãi kịp thời giữ lấy cánh tay cô.
“Đi được không đấy?” Giọng Tạ Kỳ Dương vang lên bên cạnh, không gắt cũng không dịu.
“Được chứ.” Cô lẩm bẩm, tay vô thức bám lấy tay anh.
Anh dìu cô ra khỏi nhà hàng, từng bước chậm rãi trên vỉa hè lát đá nhấp nhô bên bờ biển. Gió đêm lùa qua, mặn và lạnh nhưng không đến mức buốt.
Không gian ngoài trời khiến men rượu trong người Giang Tịnh càng như tỏa ra, lan theo từng hơi thở. Cô không còn nói nhiều như lúc trong bữa ăn, chỉ lặng lẽ để anh dìu đi. Bàn tay nhỏ khẽ bấu lấy tay áo sơ mi của anh, mảnh như muốn trượt nhưng lại cố bám, vừa như tìm điểm tựa, vừa như vô thức không muốn buông.
Hai má cô ửng hồng, không rõ vì gió biển hay vì rượu. Ánh mắt đã không còn sắc sảo như thường ngày, hàng mi dài rũ xuống, ánh nhìn lơ đãng, mơ hồ nhưng lại có nét ngoan ngoãn hiếm thấy. Thỉnh thoảng, cô ngẩng đầu lên nhìn anh chậm rãi, rồi lại cúi xuống, như không còn đủ sức để giữ mình tỉnh táo, nhưng cũng không hoàn toàn mất kiểm soát.
Mùi hương dịu nhẹ từ người cô xen lẫn chút hương rượu và muối biển lững lờ trôi theo từng cơn gió, len lỏi quanh anh, quấn lấy vai áo anh như một thứ mùi quen thuộc mà xa xôi. Bàn tay anh đặt nhẹ lên lưng cô, vừa đủ để dìu dắt, thi thoảng khẽ điều chỉnh lực để giữ cô không chao đảo. Trong khoảnh khắc ấy, một cảm xúc khó gọi tên thoáng qua trong lòng anh có lẽ là một chút lo lắng, có lẽ là sự mềm mại hiếm hoi khi nhìn thấy một Giang Tịnh khác: không gai góc, không phòng bị, không che giấu sau lớp vỏ mạnh mẽ thường ngày.
Cô, lúc này, chỉ là một cô gái nhỏ đang say, dựa vào anh.
Về tới khách sạn, Giang Tịnh vẫn chưa tỉnh táo. Cô dựa vào khung cửa, mắt nhắm hờ. Anh lấy thẻ mở cửa phòng cô, dìu cô vào. Từng động tác nhẹ nhàng đến mức có thể lướt qua như gió.
“Giày…” Cô khẽ nói.
Anh hiểu ý, khẽ cúi xuống tháo giày cho cô. Cô ngồi bệt xuống thảm, đầu ngửa ra ghế sofa, mắt mở to nhưng không tiêu cự. Sau đó anh đỡ cô vào phòng, lấy nước cho cô súc miệng rồi giúp cô kéo chăn. Vừa khom người, anh bỗng thấy tay cô choàng lên cổ mình.
“..............” Cô thì thầm, mắt lờ đờ, miệng cười ngây dại.
Tạ Kỳ Dương ngừng tay, nhìn cô trong vài giây. Trong đáy mắt Tạ Kỳ Dương, một tia sáng khẽ lay động, không hẳn là ngạc nhiên, cũng không phải bối rối, mà giống như sự ngỡ ngàng khi nghe được một lời thú nhận thầm kín từ người vốn kiệm lời nhất.
“Ngủ ngon.” Anh khẽ nói, tháo tay cô ra, chỉnh chăn lại cẩn thận.
Thành phố buổi sớm đượm màu xanh lặng, trời chưa hẳn nắng mà cũng chẳng mưa, không khí mằn mặn phả vào da thịt như muốn đánh thức từng giác quan.
Giang Tịnh bước ra khỏi sảnh khách sạn, tay vẫn cầm tách trà mật ong chưa uống hết. Cơn đau đầu đã dịu xuống, nhưng cái cảm giác xấu hổ lẫn bối rối thì lại bắt đầu trỗi dậy.
Hình như… cô đã nói linh tinh gì đó tối qua?
Tạ Kỳ Dương đứng cách đó không xa, đang trao đổi gì đó với một thành viên trong nhóm công nghệ. Ánh sáng phản chiếu lên thấu kính kính mát màu khói khiến khuôn mặt anh càng thêm khó đoán, vừa lịch thiệp, vừa lạnh lùng, vừa có cái chất gì đó rất “ăn chơi” mà vẫn không buông thả.
Anh mặc sơ mi trắng xắn tay, áo khoác mỏng vắt hờ trên vai, tay trái đút túi quần, tay phải cầm máy tính bảng. Thỉnh thoảng, anh khẽ nhíu mày khi nghe báo cáo, rồi gật đầu, nhanh gọn, dứt khoát.
Một người phụ nữ từ đoàn đối tác địa phương tiến lại gần, bắt chuyện. Cô ta cười duyên, đưa tay chỉnh tóc rồi hỏi: “Anh Dương, tối qua hình như anh không uống nhiều, vậy mà vẫn chịu khó ở lại muộn chăm sóc nhân viên cơ à?”
Giang Tịnh đứng cách đó vài bước, tim hơi khựng lại. Tạ Kỳ Dương khẽ quay đầu, ánh mắt thoáng lướt qua Giang Tịnh, rồi dừng lại trên gương mặt người phụ nữ đối tác. Một ánh nhìn nhanh chóng, nhưng Giang Tịnh vẫn cảm nhận được sự hiện diện của anh.
“Không phải nhân viên của tôi. Là đối tác." Anh sửa lại, ngắn gọn, như thể đang nhấn mạnh một ranh giới không nhìn thấy.
“Tôi cũng chỉ tiện đường thôi.” Anh nhếch môi cười nhạt, đủ lịch sự để không phũ, nhưng cũng đủ khiến người ta chẳng dám dây dưa.
Giang Tịnh ho khẽ một tiếng rồi bước tới.
“Tôi ổn rồi. Mọi người đi được chưa?” Cô không muốn nghe thêm, cũng không muốn nghĩ thêm.
Tạ Kỳ Dương khẽ liếc nhìn Giang Tịnh, không nói, nhưng ánh mắt anh dường như chứa đựng một điều gì đó khó đoán. Khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười rất nhẹ, thoáng qua như một cơn gió, không rõ là chế giễu, trêu chọc hay đơn giản chỉ là một phản ứng bình thường.
Cả nhóm di chuyển đến các khu chợ địa phương, trung tâm thương mại, và một vài khu dân cư ven biển để thu thập phản hồi, hành vi thực tế của người tiêu dùng, so sánh với dữ liệu AI đã thu thập online. Giang Tịnh đi cùng nhóm công nghêh. Cô không phải kiểu tiểu thư ngại nắng, áo sơ mi cộc tay, quần jeans đơn giản, tóc búi gọn, tay cầm bảng câu hỏi và máy ghi âm, sải bước giữa trời nắng gắt mà không một lời than thở.
Tạ Kỳ Dương đứng cách vài mét, nhìn theo. Anh không nói gì, chỉ khẽ xoay điện thoại rồi quay đi, nhưng trong đầu lại hiện lên hình ảnh cô gái đêm qua, cười ngây ngô, mắt long lanh, tay ôm cổ anh nói một câu khiến anh đến giờ vẫn chưa hiểu nổi mình đã phản ứng thế nào.
“Đẹp trai thật đấy…”
Anh bật cười, khẽ lắc đầu. Mấy câu đó nghe từ người khác thì chẳng lạ, nhưng nghe từ miệng Giang Tịnh, lại thấy khác.
Buổi tối cuối cùng sau khi kết thúc khảo sát. Cả nhóm ngồi quây quần tại quán ăn nhỏ ven biển, không sang trọng như tối hôm trước, nhưng lại ấm cúng và vui vẻ.
Giang Tịnh lần này uống nước chanh. Ai đó đùa: “Không uống rượu hả chị Tịnh? Hôm nay giám đốc Tạ ngồi cùng bàn rồi đó, yên tâm không sợ lạc đường đâu.”
Tạ Kỳ Dương ngước lên, cầm ly rượu vang đỏ khẽ cụng vào thành ly nước chanh của cô: “Phải rồi, hôm qua đi lệch quỹ đạo hơi nhiều đấy.”
Cô giật mình, chẳng lẽ tối qua cô mượn rượu làm gì quá đáng với anh. Cô nhìn anh, khẽ nhíu mày: “Ý cậu là…?”
“Không có ý gì. Tôi chỉ thấy, cậu không hợp với cồn.” Anh nhún vai, quay đi, nửa như kết thúc câu chuyện, nửa như để lại một dấu hỏi.