“Mày ở đâu rồi? Tao giữ bàn luôn rồi đấy! Đừng có mà thả tao leo cây như cái lần trước!” Phan Tuấn hét to trong điện thoại, giọng át cả tiếng nhạc đang sập sình trong bar.
Tạ Kỳ Dương khẽ liếc nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay. Vẫn còn dư dả thời gian. Anh nhấc máy, giọng chậm rãi lơ đãng: “Bảo mày đi một mình còn không chịu, giờ gọi tao làm gì?”
“Đừng nói nhiều, qua đây lẹ. Có cả người quen mày đó…”
Tạ Kỳ Dương nhướng mày: “Tao đang đi mua quà sinh nhật cho mẹ.”
“Ủa rồi liên quan gì? Mua xong thì ghé. Sinh nhật cô tuần sau lận?” Giọng Phan Tuấn bên kia đầy vô lý mà vẫn vô cùng tự nhiên: “Mày còn sợ về trễ mẹ mắng á? Cô còn đang đi du lịch cơ mà!”
Tạ Kỳ Dương cười nhạt. Anh tắt máy sau câu “biết rồi”.
Còn chưa chọn được gì thì điện thoại lại reo. Lần này là tin nhắn từ Phan Tuấn: [Đi luôn đi! Có Tô Vi, mặc đồ hot lắm. Đừng để người khác nẫng mất, bạn học cũ của mày đấy!]
Tạ Kỳ Dương vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh nhạt thường thấy, không một gợn sóng cảm xúc. Gì chứ “bạn học cũ” nghe từ miệng Phan Tuấn là hiểu: có kế hoạch cả rồi.
Bar “District 17” đông nghẹt người. Ánh đèn chớp nháy như nước, tiếng bass dội thẳng vào ngực.
Tạ Kỳ Dương đẩy cửa bước vào, khẽ gật đầu với nhân viên quen, rồi hướng thẳng về khu vực bàn cao nơi Phan Tuấn đang vẫy tay lia lịa. Bên cạnh cậu ta là vài gương mặt lạ, và một người quen.
Tô Vi trong chiếc váy đỏ nổi bật, tóc uốn nhẹ thả lệch vai. Mắt cô ánh lên khi thấy anh, đôi môi cong thành một nụ cười rõ ràng mang ý tứ.
“Gần đây vẫn bận như vậy à?” Cô nói, giọng mềm như nhung.
Tạ Kỳ Dương ngồi xuống, cầm lấy ly rượu mà Phan Tuấn đã gọi sẵn: “Cũng tạm.”
Tô Vi bật cười, khẽ chạm tay vào tay anh khi nghiêng người kể chuyện gì đó, cười vui vẻ như thể hai người chưa từng xa cách. Anh không rút tay ra, cũng không đáp lại chỉ nhấc ly rượu, cụng nhẹ vào miệng ly như đang gõ nhịp chậm.
Đôi mắt anh, dường như không tập trung vào những ồn ào xung quanh, vô thức dừng lại nơi ô cửa kính mờ ảo phía sau quầy bar. Ánh đèn neon loang lổ của thành phố đêm phản chiếu lên đó, mơ hồ và vô định như dòng chảy miên man của những suy nghĩ không lời.
Trong khoảnh khắc ánh mắt vô định dừng lại nơi khung cửa kính, hình ảnh một cô gái mặc chiếc váy màu nâu sữa giản dị chợt hiện lên trong tâm trí anh. Dáng vẻ cô nhẹ nhàng khi cúi xuống nắm tay dỗ dành một bé gái lạc mẹ, gương mặt thanh tú dịu dàng, đôi mắt tĩnh lặng như mặt nước hồ thu. Một thoáng qua nhanh, nhưng không hiểu sao lại khắc sâu đến vậy.
Cô ấy mang một vẻ đẹp khác biệt, không hòa mình vào sự náo nhiệt chói lóa của nơi này. Không cố gắng thu hút sự chú ý, nhưng sự tĩnh lặng và thanh nhã của cô lại âm thầm níu giữ ánh nhìn của người khác.
Phan Tuấn ngồi cạnh, thấy Tạ Kỳ Dương chẳng phản ứng gì với những cử chỉ cởi mở của Tô Vi, liền cúi đầu cười khẽ trong bụng. Tạ Kỳ Dương, quả thực là kiểu đàn ông khiến người khác khó đoán, vẻ ngoài hờ hững che giấu một thế giới nội tâm phức tạp, không ai có thể thực sự biết anh đang nghĩ gì.
“Ê, có khi mày không thích gái nhiệt tình đúng không?” Phan Tuấn huých khuỷu tay: “Như Tô Vi mà không thèm rep tin nhắn, không ngại quá đáng luôn á?”
“Bận.” Anh đáp, ngắn gọn, không biểu cảm.
Tô Vi nghe được cũng chỉ cười cười, chẳng buồn giận. Cô biết rõ bản thân thế nào, cũng biết người đàn ông trước mặt này không dễ mềm lòng vì vài câu tán tỉnh. Càng khó với anh, cô lại càng thấy kí©h thí©ɧ.
Một bản nhạc mới vang lên, Tô Vi được mời ra nhảy. Cô rút tay khỏi ly rượu rồi xoay người bước ra, để lại hương nước hoa thoảng qua vai áo anh, nhẹ, nhưng cố tình lưu lại. Chẳng mấy chốc, một anh chàng ngoại quốc cao ráo bước đến, kéo cô vào điệu nhảy mới. Tô Vi không hề từ chối, ngược lại còn đáp lại bằng nụ cười tươi rói, lắc hông theo điệu nhạc. Váy đỏ xoay vòng như lửa, thu hút không biết bao nhiêu ánh nhìn.
Phan Tuấn liếc sang, huýt sáo: “Công nhận… cô bạn này đúng chuẩn ‘tây hóa’ rồi. Thoáng, sεメy, chơi hết mình.”
Tạ Kỳ Dương không nhìn ra sàn, cũng chẳng tỏ vẻ hứng thú. Anh khẽ rót thêm chút rượu mạnh vào ly, tựa lưng vào chiếc ghế da êm ái, ánh mắt vẫn hướng về phía ô cửa kính ẩm hơi sương. Bên ngoài, dòng chảy vô tận của ánh đèn thành phố vẫn miên man trôi, xa xăm và khó nắm bắt như chính những ý nghĩ đang cuộn trào trong lòng anh.