Chương 14: Gặp lại trong lặng lẽ

Cuối tuần, trung tâm thương mại đông đúc. Âm nhạc dịu nhẹ, tiếng người trò chuyện xen lẫn âm thanh giở sách, tạo nên một thứ âm thanh nền dễ chịu, đủ để xoa dịu những bộn bề, cũng đủ để níu chân những tâm hồn đang kiếm tìm một khoảng lặng.

Thành Dao kéo tay cô bạn thân, vừa đi vừa ríu rít: “Lâu lâu mới có hôm đẹp trời, nghỉ làm rảnh rỗi, đi dạo một vòng cho khuây khoả đi!”

Giang Tịnh nhún vai, không từ chối, cũng chẳng quá hào hứng. Cô không thích sự xô bồ, nhưng nếu là đi cùng Thành Dao thì đôi khi cũng là một cách xả hơi, và cô vốn là người dễ chịu, ít khi phản đối.

Trung tâm thương mại có đủ loại người, đủ loại âm thanh, tiếng nhạc nền, tiếng trẻ con, tiếng giày cao gót gõ trên nền đá hoa cương. Góc tầng ba, bên cạnh quầy Starbucks là một hiệu sách lớn. Không gian yên tĩnh hơn hẳn so với phần còn lại của trung tâm. Mùi giấy mới, mùi gỗ, và ánh đèn dịu nhẹ lập tức khiến Giang Tịnh thả lỏng vai, bước vào như một phản xạ tự nhiên.

Thành Dao thì hào hứng chạy đi thử mấy thỏi son mới ở gian mỹ phẩm kế bên, hẹn: “Mình ra kia lát quay lại nha, cậu cứ đọc đi!”

Giang Tịnh gật đầu. Trong chiếc váy dài màu nâu sữa, tóc buộc hờ phía sau, cô trông không quá nổi bật, nhưng vẫn thu hút ánh nhìn bởi vẻ yên tĩnh và khí chất trầm lặng. Vẻ đẹp tĩnh lặng ấy như một nốt trầm giữa bản nhạc ồn ào, không cần cố gắng vẫn thu hút sự chú ý, khiến nhịp điệu hối hả xung quanh khẽ khựng lại.

Cô dừng trước một giá sách văn học châu Âu. Tay chạm nhẹ lên gáy sách, ánh mắt chăm chú. Có lẽ cô đã quen thuộc với cảm giác được là chính mình giữa những trang sách.

Bất chợt, một bé gái chạy vụt qua, va vào chân cô. Đôi mắt bé hoe đỏ, miệng mếu máo: “Mẹ… mẹ ơi…”

Tạ Kỳ Dương không có ý định vào nhà sách. Ban đầu, anh chỉ tính ghé ngang trung tâm thương mại để tìm một món quà sinh nhật cho mẹ.

Gần đây bà vừa đi du lịch với bố anh về, hai người già nhưng tình cảm vẫn ngọt ngào như đôi trẻ mới yêu. Mẹ anh là người phụ nữ đặc biệt: tính cách trẻ trung, đôi khi trẻ con một cách dễ thương, lại thích được nuông chiều.

Sáng nay còn gọi điện, mẹ anh vừa khoe mấy tấm hình mặc váy hoa ở Hawai, vừa bóng gió: “Năm nay mẹ không cần gì đâu… chỉ cần sinh nhật có quà là được, không là mẹ giận đó nha!”

Tạ Kỳ Dương cười bất lực, nhưng cũng quen với kiểu “đe dọa mềm” ấy. Mỗi lần như vậy, là y như rằng anh phải chuẩn bị chỉn chu.

Tạ Kỳ Dương tóc hơi rối, đeo kính râm treo trên cổ áo, tay bỏ túi quần, bước đi có phần lười biếng nhưng vẫn mang theo nét thờ ơ cố ý, trông như thể cả thế giới này chẳng có gì khiến anh cần phải để tâm. Vậy mà, vẫn có không ít ánh mắt vô thức dõi theo bóng dáng cao ráo của anh mỗi khi anh lướt qua, như một nam châm lặng lẽ thu hút sự chú ý.

Không ít lần, có người dừng lại giả vờ hỏi đường, có cô gái lướt qua còn quay đầu lại, đưa điện thoại định xin Nexus, nhưng anh chẳng bận tâm. Chỉ nhướng mày một cái nhẹ, nửa như từ chối, nửa như chẳng buồn để ý. Thế rồi, ánh mắt anh bất chợt dừng lại. Không vì ai quá xinh đẹp, không vì ai cố tình gây chú ý mà chỉ vì một bóng lưng quen thuộc.

Một cô gái đang ngồi xổm bên cạnh quầy sách thiếu nhi, dỗ dành một đứa bé đang khóc. Không quá gần, nhưng dáng vẻ ấy, giọng nói dịu nhẹ ấy, ánh mắt kiên nhẫn và bình tĩnh kia khiến anh bất giác bước chậm lại.

Giang Tịnh.

Cô không trang điểm, ăn mặc giản dị, váy dài, áo trắng gọn gàng, tóc buộc thấp nhưng lại toát lên vẻ nhã nhặn, sạch sẽ. Kiểu người không chủ động thu hút sự chú ý, nhưng một khi đã nhìn thì sẽ không quên được. Cô cúi đầu nói chuyện với bé gái, sau đó dắt tay bé đến quầy lễ tân, giải thích ngắn gọn với nhân viên rồi rời đi. Cả quá trình ấy, không ai thực sự để ý, chỉ có anh đứng đó, một tay vẫn bỏ túi, ánh mắt như có như không, dõi theo.

Không phải một ánh nhìn dò xét, cũng chẳng phải thoáng qua. Chỉ là một sự dừng lại khẽ khàng của đôi mắt, như thể bắt gặp một hình ảnh quen thuộc mà anh chưa kịp định hình rõ. Một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi Tạ Kỳ Dương. Hình ảnh đêm họp lớp chợt hiện về trong tâm trí anh, cô gái ấy, trong chiếc váy xanh ngọc bích, lặng lẽ ngồi ở một góc, không hòa mình vào sự ồn ào nhưng cũng không hề lạc lõng.

Lúc mọi người rôm rả kể chuyện cũ, cô chỉ mỉm cười. Khi đến lượt mình nói, cô cũng chẳng làm màu, chỉ đáp vài câu, lễ độ mà xa cách. Sự tồn tại của cô nhẹ nhàng như một làn gió thoảng, không cố gắng níu giữ ánh nhìn, nhưng lại âm thầm gieo vào lòng người một chút tò mò, khiến họ muốn ngoái đầu nhìn theo.

Đang nghĩ, thì giọng một cô gái vang lên bên cạnh: “Anh ơi… cho em xin Nexus được không?”

Tạ Kỳ Dương liếc mắt, là một cô bé sinh viên, hai má ửng hồng. Có vẻ đã ngập ngừng rất lâu mới dám hỏi. Anh chẳng nói gì, chỉ cười nhạt một cái. Không phải kiểu lạnh lùng xa cách, mà là kiểu biết mình có sức hút, nhưng không cho ai tiếp cận quá gần: “Không tiện lắm.”

Cô bé hơi hụt hẫng, nhưng vẫn gật đầu. Khi ngẩng lên lần nữa, phát hiện ánh mắt anh đã không còn đặt vào mình từ bao giờ. Bởi vì bóng hình dịu dàng mà anh vừa thoáng thấy, đã tan vào dòng người hối hả của trung tâm thương mại.

Chợt điện thoại rung lên. Là Phan Tuấn. Gã bạn thân ấy đúng là phiền không chịu nổi. Gọi liên tục như sợ anh biến mất khỏi thế giới này.

Giang Tịnh vừa cúi người xuống, dỗ dành cô bé đang nức nở bên giá truyện tranh thiếu nhi. Sau khi xác nhận lại lần nữa với nhân viên lễ tân rằng mẹ bé đã lên đường đến đón, cô mới lặng lẽ lui ra một góc, đứng nép giữa khu sách du ký và tiểu thuyết văn học.

Thành Dao xuất hiện không lâu sau đó, trên tay vẫn cầm ly trà sữa vừa mua: “Cậu đi đâu mà tớ tìm mãi vậy? A, lại làm người tốt nữa hả?”

Giang Tịnh khẽ cười, không nói gì thêm. Thành Dao vốn hiểu cô, thấy cô không lên tiếng cũng không hỏi nhiều, chỉ lắc đầu rồi bỗng nhiên sáng mắt: “Đi thử đồ với tớ đi! Tầng dưới có cửa hàng vừa ra váy mới, đang sale nè!”

Chưa kịp từ chối, cô đã bị Thành Dao kéo đi như một làn gió. Lúc cả hai đi ngang qua khu cầu thang cuốn, Giang Tịnh chợt quay đầu lại, không rõ vì sao, có lẽ là linh cảm. Ở góc hành lang đối diện, ngay gần cửa nhà sách, có một người đàn ông đang đứng dựa tường, tay cầm điện thoại áp lên tai, ánh mắt không tập trung vào cuộc gọi, mà như đang nhìn về phía cô lúc nãy đứng.

Cô chỉ thoáng thấy bóng lưng cao lớn, vóc dáng thon gọn, áo sơ mi trắng tay lỡ được xắn lên tùy ý, dáng đứng lười biếng mà bất cần. Một cảm giác quen thuộc khẽ chạm vào trái tim Giang Tịnh, khiến bước chân cô khựng lại. Cô nheo mắt, cố gắng nhìn rõ hơn bóng lưng cao lớn kia, nhưng người ấy đã rẽ vào một hành lang khuất sau trụ cột, để lại trong không gian một chút mơ hồ.

Thành Dao kéo nhẹ tay áo cô: “Sao thế?”

“Không có gì,” Giang Tịnh khẽ lắc đầu, ánh mắt thu lại: “Chắc tớ hoa mắt thôi.”