Chương 13: Cố nhân

Tiếng chuông tin nhắn nhóm lớp vang lên liên tục. Giang Tịnh vừa đắp xong mặt nạ thì tiện tay mở điện thoại xem. Màn hình hiện hàng loạt thông báo trong nhóm lớp cấp ba, mọi người đang rôm rả bàn tán về buổi họp lớp cuối tuần sau.

[Cuối tuần này họp lớp nhé cả nhà! Địa điểm: Nhà hàng Bluetime...]

[Hoa khôi Tô Vi của chúng ta cũng về nước tham gia đó!]

[Kỳ Dương ơi, cậu có đi không?]

Dòng tin nhắn tag liên tục tên Tạ Kỳ Dương, dù anh vẫn chưa lên tiếng. Ngay sau đó, Phan Tuấn đã nhanh chóng trả lời thay: [Đi chứ! Lâu lắm mới có dịp tụ tập.]

Phan Tuấn là một trong những cái tên nổi bật nhất lớp năm xưa. Xuất thân trong gia đình kinh doanh lớn, ăn nói hoạt bát, lại có phần lém lỉnh. Cậu là một mảnh ghép không thể thiếu trong nhóm bạn thân của Tạ Kỳ Dương, một nhóm nhỏ toàn con nhà “máu mặt” của trường.

Tên của Giang Tịnh và Thành Dao cũng được nhắc đến, cả lớp gần như đồng lòng xác nhận sẽ tham gia, tạo nên bầu không khí náo nhiệt chưa từng có. Giang Tịnh nhìn màn hình điện thoại, ngón tay khẽ khựng lại trên phím "gửi". Một thoáng do dự lướt qua, nhưng rồi một quyết định thầm lặng nào đó đã thôi thúc cô nhấn nút xác nhận: [Tớ đi.]

Cuối tuần, Giang Tịnh chọn một chiếc váy lụa xanh ngọc bích với phần cổ đổ tinh tế, tôn lên làn da trắng và vóc dáng mảnh mai. Mái tóc đen dài được uốn xoăn nhẹ nhàng, buông xõa trên vai. Cô trang điểm nhẹ, tập trung làm nổi bật đôi mắt đen láy và bờ môi hồng nhạt tự nhiên.

Thành Dao mặc một bộ jumpsuit màu kem nhã nhặn, kết hợp với giày cao gót cùng tông. Tóc búi cao, cài một chiếc kẹp ngọc trai đơn giản. Cô luôn theo phong cách năng động, đáng yêu, thanh lịch nhưng vẫn toát lên vẻ nữ tính.

“Giang Tịnh, hôm nay cậu đẹp quá trời! Nhìn thế này chắc đến hoa khôi Tô Vi cũng phải dè chừng luôn á.” Thành Dao cười tươi, trêu.

Giang Tịnh chỉ khẽ cười, không trả lời. Cô biết, mình không thể so với Tô Vi về nhan sắc rực rỡ hay thần thái quyến rũ, nhưng cô tin mỗi người con gái đều có nét thu hút riêng.

Khi Giang Tịnh và Thành Dao đến nhà hàng, nơi đó đã rộn ràng tiếng cười nói. Các gương mặt quen thuộc, những cái ôm thân thiết, tất cả như đưa cô trở về năm tháng học trò.

Phan Tuấn, với phong cách “rich kid” không lẫn vào đâu được, mặc áo phông trắng kết hợp áo khoác da đen và quần túi hộp xanh rêu. Vừa thấy Tạ Kỳ Dương bước vào sau cùng, cậu liền huýt sáo.

Tạ Kỳ Dương mặc vest đen, áo sơ mi xám khói, không đeo cà vạt nhưng vẫn toát lên vẻ chỉn chu lạnh lùng. Vẻ ngoài cao lớn, điềm đạm của anh khiến bao ánh mắt dõi theo.

Sánh vai bên anh là Tô Vi, hoa khôi năm xưa, trong chiếc váy đỏ ôm sát, xẻ cao một bên đùi. Mái tóc vàng óng uốn xoăn cầu kỳ, làn da trắng được nhấn bằng lớp trang điểm sắc sảo. Đôi môi đỏ rực, ánh mắt kiêu kỳ, cô bước vào như một nữ hoàng.

Không khí như lặng lại một giây. Rồi tiếng trêu ghẹo lại nổi lên: “Cặp đôi huyền thoại năm xưa đây rồi!”

“Đẹp đôi quá trời!”

Một thoáng khựng lại, Giang Tịnh lặng lẽ quay mặt sang chỗ khác, cố gắng giữ cho nụ cười trên môi không gượng gạo. Nhưng sâu trong lòng, một vết kim nhỏ khẽ chạm vào nơi ký ức ngủ yên, mang theo một chút xao xuyến khó tả.

Người ta nhắc đến “cặp đôi năm ấy”, cô cũng nhớ lại những câu chuyện cũ, những lần Tô Vi hay kéo áo Tạ Kỳ Dương, những buổi học thêm hai người hay ngồi cạnh nhau, và cả cái lần sinh nhật Tô Vi, cậu ấy từng công khai tặng hoa cho Kỳ Dương trước lớp…

Ai cũng biết ngày trước Tô Vi và Tạ Kỳ Dương từng có một đoạn tình cảm mập mờ. Họ không công khai, nhưng những ánh mắt, cử chỉ thân thiết, cả những lần song ca tình tứ trong các chương trình văn nghệ… đều khiến người khác ngầm hiểu. Có thời gian người ta còn tưởng họ sắp thành một cặp chính thức.

Dù năm đó cả hai chưa chính thức yêu nhau, nhưng cảm giác gần gũi, thân mật đó luôn khiến cô không thể nào quên.

Tô Vi nhanh chóng hòa nhập với mọi người, nói chuyện khéo léo, hài hước đúng kiểu "con nhà người ta thành công rạng rỡ".

Nhưng ánh mắt của cô ta vẫn lâu lâu liếc về phía Tạ Kỳ Dương, không e dè, không giấu giếm, như đang khơi lại những gì từng thuộc về mình. Đến phần văn nghệ, Tô Vi đứng dậy cười tươi: “Lâu rồi không song ca với Kỳ Dương, nay lên làm một bài nha!”

Không ai phản đối, thậm chí còn reo hò cổ vũ. Hai người họ cùng hát một bản tình ca cũ, bài hát từng vang lên trong buổi lễ tốt nghiệp năm cuối. Giọng của Tô Vi ngọt ngào, ánh mắt lấp lánh khi nhìn Kỳ Dương, còn anh thì vẫn điềm tĩnh, nhưng không từ chối.

Khung cảnh ấy, dưới ánh đèn vàng ấm áp của nhà hàng, bỗng trở nên xa xôi và nhòe nhoẹt trong mắt Giang Tịnh. Cô lặng lẽ cầm ly nước mát lạnh, cố gắng nuốt xuống cảm giác nghẹn đắng đang dâng lên, ánh mắt vô thức dõi theo đôi tình nhân "huyền thoại" trên sân khấu.

Những năm tháng thanh xuân âm thầm thích Tạ Kỳ Dương, Giang Tịnh chỉ dám đứng trong bóng tối, dõi theo ánh sáng rực rỡ của anh và Tô Vi. Cảm giác chua xót và bất lực ấy, tưởng chừng đã ngủ yên theo thời gian, nay lại thức giấc, khẽ cào xé trái tim cô khi chứng kiến màn song ca đó.

Buổi tiệc kết thúc muộn. Khi mọi người lục đυ.c chia tay ra về, Tô Vi vẫy tay gọi Giang Tịnh và Thành Dao: “Nè, hai cậu đi xe không? Kỳ Dương lái xe, tụi mình đi cùng cho tiện.”

Phan Tuấn đã chở bạn gái về từ sớm. Chỉ còn lại Tạ Kỳ Dương đứng bên xe, tay đút túi quần, ánh mắt nhìn thoáng qua Giang Tịnh.

Cô định từ chối, nhưng Thành Dao đã gật đầu: “Ừ vậy phiền Kỳ Dương nhé. Trễ rồi mà, gọi xe mất công.”

Cả bốn người lên xe. Tô Vi ngồi ghế phụ, Giang Tịnh và Thành Dao ngồi sau.

Trên xe, Tô Vi nói không ngừng về chuyện công việc, chuyện ở nước ngoài, và cả mấy mối tình thoáng qua.

Thành Dao thỉnh thoảng đáp lại vài câu xã giao. Giang Tịnh thì im lặng, mắt nhìn ra ngoài cửa kính.

Sau khi chở Thành Dao về, không gian trong xe trở nên yên tĩnh lạ thường. Chỉ còn lại ba người.

Trên xe, giọng nói ríu rít của Tô Vi lại vang lên. Cô ta kể chuyện, thi thoảng khẽ chạm tay vào vai Kỳ Dương. Anh thì vẫn bình thản, thỉnh thoảng đáp lại, nhưng ánh mắt luôn tập trung vào vô-lăng.

Khi đến trước cổng chung cư của cô, xe dừng lại. Tô Vi quay lại nói vui vẻ: “Tạm biệt nhé! Lúc nào hẹn đi uống cà phê nha!”

“Cảm ơn hai cậu, đi về cẩn thận nhé.” Giang Tịnh nhẹ nhàng gật đầu, rồi bước xuống xe.

Vừa vào đến nhà, điện thoại rung. Trên mạng xã hội, một dòng thông báo hiện lên.

Tô Vi đã đăng một ảnh mới: [Cố nhân]

Là một bức ảnh Tạ Kỳ Dương đang lái xe, ánh mắt thâm trầm nghiêng mặt về phía cửa kính. Giang Tịnh nhìn chằm chằm vào bức ảnh đó, cố gắng giải mã ánh mắt của anh. Là sự hờ hững? Hay vẫn còn chút gì đó sót lại của những ngày xưa?

Lời chú thích "cố nhân" của Tô Vi như một mũi kim khẽ chạm vào vết thương lòng tưởng đã lành, để lại một nỗi chua xót âm ỉ, lan tỏa.