Chương 12: Giữa cảm động và rung động

Công việc luôn là ưu tiên hàng đầu đối với Giang Tịnh vào những ngày này. Những dự án mới, những cuộc họp dài và những yêu cầu khắt khe từ cấp trên khiến cô gần như không còn thời gian để suy nghĩ đến chuyện yêu đương. Dù đã thừa nhận rằng mình không bài xích Trình Dật Hiên, Giang Tịnh vẫn giữ một khoảng cách an toàn trong lòng. Cô trân trọng những cử chỉ ấm áp ấy, nhưng không cho phép mình ngộ nhận. Tình cảm là một thứ không thể gượng ép, và trái tim cô vẫn bình lặng như mặt hồ thu, chưa gợn chút sóng.

Trình Dật Hiên vẫn như trước, vẫn là người anh hàng xóm xưa mà cô từng quen, chỉ có điều từ sau lần tỏ tình, anh trở nên chủ động hơn rất nhiều. Dù Giang Tịnh không còn tránh né anh, cô vẫn giữ mối quan hệ này ở mức bạn bè, không muốn để nó đi quá xa.

Vì công việc bận rộn, tần suất gặp gỡ giữa Giang Tịnh và Kỳ Dương ngày càng tăng lên. Tuy nhiên, tất cả vẫn chỉ là những cuộc trao đổi công việc thông thường. Những bộn bề của công việc đã tạm thời lấn át những xao động trong lòng Giang Tịnh. Cô cố gắng tập trung vào hiện tại, gác lại những suy tư về chuyện tình cảm, như một cách để tìm lại sự cân bằng.

Mưa đổ xuống bất ngờ sau buổi họp tối. Giang Tịnh vừa bước khỏi tòa nhà thì chợt nhận ra điện thoại mình đã tắt nguồn, hết pin từ lúc nào không hay. Ngoài trời, từng hạt mưa rơi xuống như sợi chỉ bạc, thấm lạnh trên vai áo. Giang Tịnh đứng nép dưới mái hiên nhỏ, bất lực nhìn những hạt mưa mỗi lúc một nặng hạt. Chiếc điện thoại đen ngòm như một vật vô tri trong tay. Xe không gọi được, và trong khoảnh khắc này, cô cảm thấy mình hoàn toàn đơn độc.

Lúc ấy, một giọng quen vang lên sau lưng: “Giang Tịnh?”

Cô quay lại. Là Dương Thành. Anh đưa tay che ô, rồi khẽ nghiêng đầu: “Lên xe anh đưa em về nhé. Trời mưa to hơn rồi.”

Giang Tịnh khẽ gật đầu, nhanh chóng lên xe ngồi vào ghế phụ. Không gian bên trong xe ấm áp và khô ráo hơn hẳn. Sau một thoáng im lặng, Giang Tịnh lên tiếng, giọng có chút thắc mắc: “Sao anh lại ở đây vậy? Hình như công ty anh không ở khu này mà.”

Dương Thành vẫn nhìn thẳng về phía trước, chậm rãi trả lời: “À, hôm nay anh có cuộc gặp với đối tác ở gần đây. Vừa xong việc thì trời đổ mưa, không ngờ lại gặp em.”

Trên xe, không gian lại trở về yên ắng. Mưa gõ đều trên kính. Dương Thành khẽ giơ tay, bật bản tin giao thông trên radio. Giọng nữ phát thanh viên vang lên đều đều, thông báo về tình hình các tuyến đường trong thành phố. Sau buổi rủ cô đi sự kiện, anh vẫn chủ động liên lạc với cô, chia sẻ cho cô những khoảnh khắc đời thường của mình. Còn Giang Tịnh chỉ trả lời ngắn gọn theo phép lịch sự.

Khi xe dừng trước cửa nhà cô, anh không tắt máy ngay. Bằng một giọng trầm thấp, anh nói: “Anh biết em có chút ngần ngại với những gì anh dành cho em dạo gần đây.”

Cô mím môi. Không dám nhìn sang.

Dương Thành nói tiếp: “Anh biết có lẽ em vẫn chưa sẵn sàng. Nhưng anh thật sự hy vọng... có thể có cơ hội ở bên cạnh em lâu hơn. Anh không vội, chúng ta có thể bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, thật chậm rãi.”

Cô xoay người, ánh mắt chân thành: “Anh Dương Thành…”

Giang Tịnh khẽ thở dài, ánh mắt nhìn thẳng vào anh, không né tránh: “Em vô cùng trân trọng sự tử tế và những gì anh đã dành cho em. Ở bên anh, em cảm thấy an yên, được tôn trọng... Nhưng có lẽ... trái tim em vẫn chưa tìm thấy nhịp đập thổn thức mà một mối quan hệ yêu đương cần có.”

Không khí nhẹ tênh, nhưng trái tim cô lại nặng nề. Cô sợ làm anh buồn. Nhưng cũng sợ im lặng sẽ gieo hy vọng.

Dương Thành im lặng vài giây. Rồi anh bật cười khẽ, không buồn, chỉ hơi tiếc: “Anh đoán được rồi. Em từ chối mà vẫn giữ sự dịu dàng như vậy.”

Cô cắn môi: “Em không muốn làm tổn thương cũng như làm chậm trễ thời gian của anh.”

“Không sao đâu. Nếu em chưa rung động, thì việc anh cố gắng cũng không nên ép.”

“Vậy ra... đôi khi, sự cảm động chân thành vẫn không thể hóa thành tình yêu. Có lẽ anh cũng nên học cách trân trọng những cảm xúc tốt đẹp em dành cho anh, mà không kỳ vọng nó sẽ trở thành một thứ tình cảm khác.”

Mưa vẫn rơi. Nhưng bầu không khí giữa họ giờ đã trong vắt như sau một cơn giông. Trước khi cô bước xuống xe, anh nói thêm: “Anh vẫn mong được là bạn em. Và nếu có ai đó sau này khiến tim em thực sự rung động… chúc em và người đó mãi mãi hạnh phúc”

Giang Tịnh mỉm cười gật đầu. Lúc quay lưng bước đi, cô chợt nhớ lại một buổi chiều năm lớp 12, lúc ấy, cô loay hoay bên giá sách thư viện, tay chạm phải một bàn tay khác…

Tạ Kỳ Dương.

Chỉ là một cái chạm nhẹ thôi, nhưng tim cô lúc đó đã muốn nhảy khỏi l*иg ngực. Trong khoảnh khắc ấy, Giang Tịnh chợt bừng tỉnh. Cảm động và rung động là hai thứ tình cảm khác biệt. Sự tử tế và chân thành của một người đàn ông tốt có thể khiến cô cảm kích, nhưng không thể ép buộc trái tim cô thuộc về người đó.