Chương 11: Lựa chọn

Chiều thứ Bảy, Giang Tịnh và Thành Dao hẹn nhau ở một quán cà phê nhỏ. Trời thu mát mẻ, ánh nắng nhàn nhạt xuyên qua ô cửa kính, vẽ nên những bóng loang lổ trên mặt bàn gỗ. Thành Dao đã đến trước, thong thả khuấy tách trà hoa cúc, vẻ mặt như đã sẵn sàng nghe chuyện dài.

Khi thấy Giang Tịnh bước vào, cô lập tức vẫy tay: “Bên này!”

Giang Tịnh đặt túi xuống ghế đối diện, gọi một ly cà phê đen đá không đường như thường lệ. Nhưng Giang Tịnh còn chưa kịp nhấp ngụm cà phê đắng quen thuộc, Thành Dao đã chống cằm, đôi mắt ánh lên vẻ tinh nghịch và chờ đợi.

“Nào, khai mau. Lần này ‘bom tấn’ gì vừa nổ ra trong thế giới tĩnh lặng của cậu?”

Giang Tịnh bật cười: “Cậu lúc nào cũng nhạy bén như thế.”

“Chứ còn gì nữa! Người như cậu nếu không có chuyện trong lòng, làm sao lại chủ động hẹn tớ đi cà phê tâm sự?” Thành Dao chớp mắt, rồi nửa đùa nửa thật: “Lại chuyện của Tạ Kỳ Dương à?”

“Không phải Tạ Kỳ Dương.” Giang Tịnh khẽ thở dài, ánh mắt có chút xa xăm: “Là Trình Dật Hiên, anh ấy nói... anh ấy thích tớ.”

Thành Dao đang thong thả nhấp trà, nghe vậy suýt chút nữa nghẹn lại: “CÁI GÌ CƠ?”

Giang Tịnh vội vã đưa tay ra hiệu cho cô ấy nhỏ giọng. Thành Dao trừng mắt nhìn cô, cố gắng kìm nén cảm xúc: “Anh hàng xóm thanh mai trúc mã theo cậu tới tận đây rồi tỏ tình với cậu?”

Giang Tịnh gật đầu.

Thành Dao cắn môi, ánh mắt đầy phức tạp. Một lát sau, cô ấy hạ giọng, nghiêm túc nói: “Vậy cậu định thế nào?”

Giang Tịnh im lặng, ngón tay khẽ xoay tròn chiếc ly cà phê đã bốc hơi. Một khoảng lặng kéo dài, rồi cô khẽ nói, giọng mang theo chút hoang mang: “Tớ chưa trả lời.”

“Why? Tại sao?”

Giang Tịnh khẽ nhíu mày, ánh mắt nhìn vào khoảng không vô định: “Vì tớ không biết cảm xúc của mình.”

Thành Dao thở dài, đặt nhẹ tách trà xuống bàn, ánh mắt nghiêm túc: “Nghe tớ này, sâu trong lòng cậu, cậu có cảm thấy khó chịu khi ở gần anh ấy không?”

“Tất nhiên là không.”

“Vậy cậu có thấy khó chịu khi anh ấy quan tâm cậu không?”

“Cũng không...”

“Vậy thì... hãy mở lòng mình ra một chút!” Thành Dao khẽ nắm lấy tay Giang Tịnh, ánh mắt chân thành.

“Tình yêu không phải lúc nào cũng là những tia sét đánh trúng tim ngay từ lần đầu gặp gỡ. “

“Đôi khi, nó lặng lẽ nảy mầm từ những quan tâm nhỏ bé, từ sự thấu hiểu âm thầm, từ những khoảnh khắc bình dị mà cậu đã vô tình bỏ qua.”

Giang Tịnh mím môi, lòng có chút dao động.

“Trình Dật Hiên là người tốt, lại kiên nhẫn với cậu như thế. Nếu cậu không bài xích anh ấy, tại sao không thử cho cả hai một cơ hội?”

Giang Tịnh siết nhẹ chiếc ly cà phê lạnh lẽo trong tay, tâm trí cô lúc này giống như mặt hồ thu tĩnh lặng bị một cơn gió nhẹ thổi qua, những gợn sóng lăn tăn khẽ lay động bề mặt phẳng lặng.

“Cậu thích Kỳ Dương bao nhiêu năm trời, cuối cùng vẫn chẳng có kết quả gì. Nhưng Trình Dật Hiên thì khác.”

“Anh ấy luôn ở bên cậu, hiểu cậu, quan tâm cậu. Tớ không nói rằng cậu phải yêu anh ấy ngay lập tức, nhưng tại sao không cho anh ấy một cơ hội?”

Thành Dao im lặng một lúc rồi bất chợt cười, nhưng trong giọng nói mang theo một chút tức giận: “Mà nói đi cũng phải nói lại, tên Kỳ Dương kia đúng là không có mắt nhìn.”

Giang Tịnh tròn mắt nhìn cô.

“Cậu thích cậu ta lâu như vậy mà chẳng hề nhận ra, để bạn thân tớ phải tương tư suốt bao nhiêu năm trời. Cậu nói xem, cậu ta có đáng không?”

Giang Tịnh lắc đầu, cười bất đắc dĩ: “Tình cảm này vốn dĩ là của riêng tớ. Cậu ấy hoàn toàn không biết.”

Thành Dao chợt dừng lại, nhìn thẳng vào bạn mình: “Vậy nếu Trình Dật Hiên thích cậu, và cậu cũng không hoàn toàn bài xích anh ấy, tại sao không thử?”

Giang Tịnh không trả lời ngay. Cô nhìn vào ly cà phê đã nguội trên bàn, lòng đầy do dự. Liệu một tình cảm không bắt đầu từ những rung động đầu tiên có thể dần dần lớn lên trong trái tim cô không?

Giang Tịnh nhìn ra ngoài ô cửa kính, nơi những chiếc lá vàng khẽ rơi, mang theo một nỗi hoài nghi mơ hồ.