Chương 10: Bối rối

Giang Tịnh không nghĩ rằng, ngay một buổi chiều bình thường như thế, cô lại tình cờ gặp Tạ Kỳ Dương. Tan làm, cô vừa về đến chung cư thì đã thấy Trình Dật Hiên đứng đợi trước cổng như mọi khi. Hai người dự định sẽ đi ăn tối ở một quán nhỏ gần nhà, nơi bán món miến trộn mà cô thích.

Trời sẩm tối, con phố phủ màu cam dịu của hoàng hôn. Khi vừa bước ra khỏi chung cư, Giang Tịnh không để ý có một bóng người đàn ông đứng phía đối diện, ánh mắt anh chỉ thoáng lướt qua cô. Lịch sự nhưng xa cách.

Cô khựng lại một nhịp. Bên cạnh, Trình Dật Hiên lập tức nhận ra điều đó. Anh nghiêng đầu, ánh mắt thoáng trầm xuống. Là cậu ta sao?

Ở bên kia đường, người đàn ông quay người lại, đó là Tạ Kỳ Dương. Người từng là nỗi rung động sâu sắc nhất của Giang Tịnh suốt những năm tháng thanh xuân. Ánh mắt anh dừng lại nơi cô một thoáng. Có chút ngạc nhiên. Nhưng ngoài ra, không còn gì khác.

Không có rung động, không hoài niệm. Còn Giang Tịnh, rõ ràng là cô bối rối. Đôi mắt cô dao động, ánh nhìn rơi lệch, bàn tay siết nhẹ quai túi. Trình Dật Hiên thu hết mọi biểu cảm ấy vào mắt.

Tạ Kỳ Dương khẽ gật đầu: “Trùng hợp thật.”

Giang Tịnh cố lấy lại bình tĩnh, giọng cô nhỏ đi: “Ừm… cậu đi ngang qua đây sao?”

Anh mỉm cười, nhạt nhòa như một lời khách sáo: “Có chút việc. Hai người...?”

“Bọn tôi là hàng xóm.” Trình Dật Hiên lên tiếng, giọng tự nhiên, chẳng mang theo sở hữu cũng chẳng có một tia ghen tuông.

Tạ Kỳ Dương gật đầu. Không hỏi thêm, cũng không lưu luyến. Anh chỉ nói vài câu rồi nhanh chóng rời đi. Chỉ còn lại Giang Tịnh đứng sững tại chỗ.

“Em không sao chứ?” Trình Dật Hiên hỏi, giọng bình tĩnh như mọi khi, nhưng đáy mắt lại hiện lên một thoáng ngập ngừng.

Giang Tịnh gật đầu, đôi môi mím lại. Cô không giấu được vẻ mất tự nhiên.

Anh nghiêng đầu, ánh mắt dõi theo bóng Tạ Kỳ Dương vừa khuất sau con phố. Gió nhẹ lướt qua tóc anh. Anh im lặng nhìn cô hồi lâu. Rồi chậm rãi hỏi: “Em còn thích cậu ta không?”

Câu hỏi khiến cô giật mình.

“Anh biết em đã từng đặt rất nhiều tình cảm vào cậu ấy.” Giọng Trình Dật Hiên nhẹ nhàng, như đang kể một câu chuyện mà cả hai đều đã biết rõ từ lâu.

Giang Tịnh quay sang nhìn anh, sững sờ: “Anh... biết từ bao giờ?”

Trình Dật Hiên khẽ cười, ánh mắt vẫn nhẹ nhàng như gió tháng ba: “Lâu rồi.”

Anh nhớ rõ ngày hôm đó là buổi lễ tốt nghiệp của cô. Cô trở về trong im lặng, dáng người mỏi mệt. Cơn gió lớn cuốn rơi vài tờ giấy từ chiếc ba lô nhỏ của cô. Cô không hay biết, cứ bước tiếp.

Anh nhặt chúng lên. Một trong số đó là lá thư viết tay. Nét chữ quen thuộc, nhỏ nhắn và ngay ngắn. Chỉ cần chừng đó là đủ. Anh không đọc tiếp. Không nỡ, nhưng anh đã biết.

Chiều hôm ấy, khi anh gõ cửa phòng, cô đang lúi húi sắp xếp hành lý. Anh đưa bức thư ra trước mặt cô, bình thản nói: “Cái này của em.”

Cô ngẩng lên, sắc mặt lập tức thay đổi: “Anh… anh đã đọc chưa?” Giọng cô run nhẹ.

“Anh không rảnh đến mức đọc trộm thư tình của người khác.” Anh nhún vai.

Cô thở phào. Nhưng anh lại khẽ buông thêm một câu: “Nhưng nếu là thư tỏ tình thì anh đoán chắc là gửi Kỳ Dương lớp em.”

Cô sững sờ nhìn anh. Anh không cần cô xác nhận. Anh đã biết rồi.

Giang Tịnh cứ ngỡ mình đã chôn giấu mọi dấu vết thật kỹ. Nhưng làm sao cô biết được, mỗi ánh mắt vô tình hướng về Tạ Kỳ Dương, mỗi khoảnh khắc im lặng bất thường khi chạm mặt anh, đều không thoát khỏi đôi mắt lặng lẽ dõi theo của Trình Dật Hiên.

Anh luôn ở đó, như một cái bóng dịu dàng, quan sát cô từ những khoảng cách mà cô không hề hay biết.

Lúc đó, anh cũng có một bức thư trong túi, nhưng chưa bao giờ dám đưa cho em.

Anh viết rồi lại xé. Thấy em thích người khác, anh nghĩ… thôi vậy.

Hiện tại...

“Anh đã biết từ lúc đó à?” Giang Tịnh lẩm bẩm.

“Không chỉ lần đó.” Trình Dật Hiên nhìn cô: “Mỗi lần em nhìn cậu ta, ánh mắt em rất khác.”

Cô cụp mi. Cảm giác như bị nhìn thấu khiến cô không khỏi xấu hổ.

Anh lại khẽ cười: “Nhưng hôm nay, khi em gặp lại cậu ta, ánh mắt em không còn như trước nữa.”

Anh ngừng lại, rồi tiếp: “Anh biết em từng thích cậu ta.”

“Nhưng ánh mắt của cậu ta lúc nãy, khi nhìn em, lạnh nhạt, lịch sự.”

“Không có tình cảm.”

Anh tiến một bước, giọng nhẹ hơn cả gió: “Còn anh thì khác.”

Giang Tịnh ngẩng đầu, đôi mắt mở lớn, ngạc nhiên đến nghẹn lời: “Anh...”

“Anh biết em sẽ định nói gì.” Trình Dật Hiên khẽ mỉm cười, nụ cười dịu dàng nhưng ẩn chứa một sự kiên định lạ thường: “Em sẽ nói rằng tất cả chỉ là tình cảm anh em, đúng không?”

Giang Tịnh im lặng, không phủ nhận.

“Em không cần phải vội vàng đáp lại. Anh chỉ xin em một điều, đừng trốn tránh cảm xúc thật của mình.” Trình Dật Hiên tiến thêm một bước, giọng nói trầm ấm như một lời hứa: “Anh vẫn là người hàng xóm em quen thuộc, vẫn là Dật Hiên của những ngày thơ bé. Chỉ cần em đừng cố gắng phủ nhận những gì đang diễn ra trong lòng.”

Giang Tịnh mím chặt môi, một sự hoang mang mơ hồ lan tỏa trong tim, trộn lẫn với chút bất an khó tả.

Anh thấy cô do dự. Bèn khẽ gọi tên: “Giang Tịnh.”

Cô khẽ run.

“Anh sẽ đợi.” Trình Dật Hiên khẽ nói, giọng không lớn nhưng mỗi âm tiết đều mang theo một sự kiên trì đáng kinh ngạc: “Đợi đến khi em cho anh một cơ hội.”

Không chờ cô đáp lại, anh bước đến, mở chiếc ô trong tay ra, che lên cả hai. Gió nhẹ làm mái tóc cô bay bay. Giang Tịnh bước theo anh, không nói gì.