Chương 9: Niềm Tin Đủ Lớn

Ba ngày sau, Arin trở về.

Chiếc xe sang trọng lăn bánh vào bãi đậu xe, vừa dừng lại, cửa đã mở ra, để lộ bóng dáng của người đàn ông quyền lực. Bộ âu phục tối màu tôn lên dáng người cao lớn, từng bước chân của hắn đều mang theo uy thế lạnh lùng khiến không ai dám lại gần.

Nhưng khi hắn vừa bước vào sảnh công ty, bầu không khí vốn yên tĩnh chợt trở nên khác lạ.

Hắn nhận ra ánh mắt của mọi người nhìn mình có chút bất thường. Một số cúi đầu tránh né, một số thì len lén liếc nhìn, như thể đang chờ phản ứng của hắn.

Arin khẽ nhíu mày.

Trợ lý Thon đã đứng sẵn ở đó. Hắn bước lên, cúi đầu chào, giọng nói có chút dè dặt nhưng vẫn mang theo ý cười khó nhận ra.

"Ngài chủ tịch, có một chuyện tôi nghĩ ngài nên biết."

Arin dừng bước. "Nói."

Thon chậm rãi lấy một tập tài liệu ra, đưa đến trước mặt hắn. "Đây là những bằng chứng về việc Slans đã rò rỉ tài liệu mật của công ty cho XDJ."

Xung quanh, không khí căng thẳng rợn người.

Mọi người đều biết rõ—Arin rất coi trọng Slans và đối sử một cách đặc biệt với cậu ấy, nếu sự phản bội này là thật thì không biết cơn thịnh nộ của Arin sẽ khủng khϊếp như thế nào.

Tất cả nín thở chờ đợi.

Nhưng phản ứng của Arin không như họ mong đợi.

Hắn không hề xem qua tập tài liệu, chỉ lạnh lùng quét mắt nhìn Thon. "Lui ra."

Thon sững sờ.

"Nhưng thưa ngài. "

"Tôi nói lui ra."

Giọng hắn không hề lớn, nhưng áp lực lạnh lẽo ẩn chứa trong đó khiến Thon không thể nói thêm câu nào.

Bàn tay hắn siết chặt.

Tại sao?

Rõ ràng những bằng chứng này đủ để khiến Slans mất hết chỗ đứng.

Rõ ràng Arin ít nhất cũng nên đặt ra nghi ngờ.

Nhưng hắn thậm chí còn không thèm nhìn qua!

Bên ngoài, mọi người bàn tán xôn xao, còn Arin thì không hề quan tâm. Hắn sải bước về phía văn phòng của mình, ánh mắt thẳng tắp.

Hắn biết Slans đang chờ ở đó.

---

Cửa mở ra.

Slans đã ngồi sẵn trong văn phòng. Cậu mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản, cúc áo trên cùng hơi mở, lộ ra phần xương quai xanh sắc nét.

Khi thấy Arin bước vào, cậu nở một nụ cười nhẹ, như thể không hề bị ảnh hưởng bởi những tin đồn bên ngoài.

"Nghe nói anh quay về, tôi đã pha sẵn cà phê cho anh." Cậu chỉ về phía tách cà phê còn bốc khói trên bàn.

Arin không nói gì, chỉ bước đến, rút ghế ngồi xuống.

Không khí yên lặng bao trùm cả căn phòng.

Một lúc sau, Slans mới chậm rãi lên tiếng: "Anh không hỏi tôi sao?"

Arin nhướng mày. "Hỏi gì?"

Slans cười nhạt. "Về những cáo buộc dành cho tôi. Về những ‘bằng chứng’ mà người ta đưa cho anh."

Arin cầm tách cà phê lên, nhấp một ngụm, rồi đặt xuống. Giọng hắn thản nhiên như thể đang nói về một chuyện nhỏ nhặt:

"Tôi không cần hỏi."

Slans hơi ngẩn ra.

Arin dựa lưng vào ghế, mắt hờ hững nhìn cậu. "Nếu tôi đã chọn giữ em bên cạnh, thì bất kể ai nói gì, tôi cũng không quan tâm."

Slans trầm mặc nhìn hắn.

Ánh mắt hắn bình tĩnh, không có chút dao động nào.

Cậu không rõ cảm giác trong lòng mình lúc này là gì—khi đối diện với một người hoàn toàn tin tưởng mình, không hề nghi ngờ dù chỉ một giây.

Rõ ràng đây là một vụ cá cược đối với cậu.

Rõ ràng cậu đã từng nghĩ sẽ lợi dụng sự mê luyến của hắn để trục lợi.

Nhưng lúc này, đối diện với ánh mắt ấy, cậu lại cảm thấy có gì đó không giống như dự định ban đầu.