Slans dựa lưng vào ghế, ánh mắt thản nhiên nhìn tập tài liệu trên tay.
Làm trợ lý riêng cho Arin không khó, nhưng với tình hình hiện tại, cậu biết rõ rằng mọi chuyện sẽ không dễ dàng qua đi như vậy.
Vụ vu oan vừa rồi chẳng khác nào một cái bẫy được sắp đặt kỹ lưỡng. Thon đã không che giấu địch ý của mình, có nghĩa là hắn sẽ không dừng lại ở đây.
Slans không quan tâm chuyện mình bị ghét. Cậu cũng không có ý định làm thân với bất kỳ ai trong công ty này. Nhưng điều khiến cậu bận tâm hơn cả chính là—Arin.
Người đàn ông này đặt cậu bên cạnh, dù biết rõ cậu không đáng tin, dù bị cả công ty dèm pha, hắn vẫn mặc kệ.
Tại sao?
Slans siết chặt ngón tay.
Nếu nói Arin là một kẻ ngu ngốc bị tình cảm che mờ lý trí thì không đúng. Người này quá sắc bén, quá nguy hiểm, cậu không dám đánh giá thấp.
Vậy thì, rốt cuộc hắn đang nghĩ gì?
Một tiếng gõ cửa vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.
Slans ngước lên, thấy Thon bước vào.
Người đàn ông này vẫn mang vẻ ngoài lịch sự như mọi khi, nhưng ánh mắt nhìn cậu lại lạnh lẽo đến mức không thể che giấu.
"Trợ lý Thon." Slans khẽ cười, giọng điệu lười biếng. "Tìm tôi có chuyện gì?"
Thon đóng cửa lại, bước từng bước đến gần.
"Vẫn còn ở đây à?" Giọng hắn thấp xuống, mang theo một sự chế giễu. "Tôi cứ tưởng sau chuyện vừa rồi, cậu sẽ biết điều mà tự rời đi."
Slans cười khẽ. "Tại sao tôi phải làm thế?"
Thon híp mắt. "Vì cậu không có chỗ đứng ở đây. Cậu nghĩ ngài chủ tịch sẽ bảo vệ cậu mãi sao?"
Slans không trả lời ngay. Cậu quan sát người trước mặt, rồi chậm rãi dựa người ra sau, bắt chéo chân.
"Anh hận tôi đến vậy sao?"
Thon siết chặt nắm tay. "Cậu thì biết cái gì?"
Slans cười nhạt. "Tôi chẳng biết gì cả. Nhưng tôi có thể thấy rất rõ ràng—anh không đơn thuần là ghét tôi. Thứ anh không chấp nhận được là vị trí của tôi bên cạnh Arin, đúng không?"
Thon không nói gì, nhưng ánh mắt lóe lên một sự căm ghét tột cùng.
Slans nhìn hắn một lúc, rồi chậm rãi đứng dậy, rút ngắn khoảng cách giữa cả hai.
"Đáng tiếc, Arin là người quyết định. Tôi không phải là người chen vào vị trí của anh. Là anh ta tự chọn tôi."
Giọng cậu nhẹ nhàng nhưng lại giống như một nhát dao cắm thẳng vào lòng Thon.
Gương mặt hắn thoáng tái đi.
Slans nhìn biểu cảm của Thon, cảm thấy có chút thú vị. Nhưng trước khi cậu kịp nói thêm, Thon đã đột ngột lên tiếng, giọng nói mang theo sự khó chịu, không cam lòng.
"Cậu nghĩ cậu có thể yên ổn sao?"
Slans khựng lại.
Thon hơi nghiêng người, ghé sát tai cậu, giọng nói trầm thấp như rắn độc thì thầm.
"Chúng ta chờ xem... khi Arin không thể bảo vệ cậu nữa, cậu sẽ làm thế nào?"
Nói xong, hắn thẳng người, cười nhạt, rồi quay người rời đi.
Slans nhìn theo bóng lưng hắn, ánh mắt dần trở nên vô cảm.
Xem ra, cậu phải chuẩn bị đối phó thật tốt.