Slans đứng trước bàn làm việc, ánh mắt dừng trên tách cà phê Arin vừa đặt xuống.
Cậu vốn nghĩ, với thân phận của mình, dù có ở bên cạnh Arin thì cũng chỉ là một con tốt. Chỉ cần biết cách lợi dụng, cậu có thể kiếm được những gì mình muốn, đặc biệt là đống tiền khổng lồ ấy.
Nhưng bây giờ…
Cảm giác bị người khác tin tưởng tuyệt đối, không hề hoài nghi, khiến lòng cậu có chút dao động.
Cậu không quen với điều này.
Không quen với việc có người sẵn sàng vì mình mà chẳng cần bằng chứng.
"Slans."
Tiếng gọi trầm thấp kéo cậu ra khỏi suy nghĩ.
Slans ngước mắt, chạm phải ánh nhìn sâu thẳm của Arin.
Hắn ngồi đó, bóng dáng cao lớn mang theo một loại khí thế áp đảo, nhưng ánh mắt nhìn cậu lại không hề lạnh lẽo.
Slans mỉm cười. "Anh lại nhìn tôi như thế làm gì?"
Arin không đáp, chỉ khẽ nghiêng đầu, giọng điềm tĩnh nhưng mang theo sự chân thực.
"Em nghĩ tôi dễ dàng bị thao túng đến mức nào?"
Slans khựng lại.
Trong khoảnh khắc, cậu nhận ra—Arin biết hết.
Biết cậu từng có ý định lợi dụng hắn.
Biết rõ cậu không phải là người đáng để đặt niềm tin.
Nhưng hắn vẫn giữ cậu lại bên cạnh.
Vẫn nói một câu: "Tôi không cần hỏi."
Slans nắm chặt tay, khẽ cười một tiếng, giấu đi cảm xúc hỗn loạn trong lòng. "Anh đang nghi ngờ tôi đấy à?"
Arin tựa người vào ghế, bàn tay chậm rãi lướt trên mặt bàn. Hắn không trực tiếp trả lời mà chỉ nói:
"Em vẫn còn nghĩ đến chuyện rời khỏi tôi sao?"
Slans nhướng mày. "Anh đã trả giá gấp nhiều lần để có được tôi, chẳng lẽ lại không tin rằng tôi sẽ ở lại?"
Arin không nói gì, ánh mắt hắn chỉ lẳng lặng nhìn cậu.
Ánh mắt đó sâu thẳm đến mức khiến Slans có cảm giác như mình đang bị nhìn thấu.
Bầu không khí trong phòng trở nên nặng nề.
Một lúc sau, Arin mới chậm rãi đứng dậy, từng bước tiến lại gần cậu.
Slans không nhúc nhích, chỉ ngẩng đầu nhìn hắn.
Khi khoảng cách giữa cả hai chỉ còn chưa đầy một gang tay, Arin dừng lại. Hắn cúi xuống, thấp giọng nói bên tai cậu:
"Nếu em rời khỏi tôi, chắc tôi sẽ phát điên lên mất. Vậy nên kể cả em có bán đống tài liệu ấy thật, tôi cũng không trách em. "
Giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo đến mức khiến sống lưng Slans khẽ run.
Cậu cười nhẹ, ánh mắt có chút thú vị. "Anh đang dùng khổ nhục kế với tôi à?"
Arin không trả lời.
Hắn chỉ vươn tay, cầm lấy cổ tay cậu, siết nhẹ.
"Chỉ là một lời nhắc nhở."
Nói xong, hắn buông ra, quay trở lại bàn làm việc.
Slans đứng yên một lúc lâu, ánh mắt phức tạp nhìn hắn.
Cuối cùng, cậu bật cười, giọng điệu nhẹ nhàng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Hiểu rồi. Tôi sẽ ngoan ngoãn ở bên cạnh anh."
Arin không đáp, nhưng khóe môi hơi cong lên.
Hắn biết rõ—Slans không phải là kiểu người chịu trói buộc.
Nhưng lần này, hắn sẽ không để cậu rời khỏi tầm tay.