Đôi giày của Bạch Trầm Tinh trông không có gì là bất thường cả.
Tuy nhiên, Tang Tiểu Diệp càng nhìn càng thấy rõ ràng: Đế giày màu trắng lờ mờ ánh lên màu đỏ, nhưng sau khi nhìn kỹ lại, cô xác nhận không có thứ gì giống loại màu đỏ đó cả.
Bạch Trầm Tinh cau mày: “Sao vậy, em đang nhìn gì thế?”
“Không có gì.” Dù miệng nói vậy nhưng Tang Tiểu Diệp vẫn nhìn chằm chằm một lúc lâu, cô chỉ chịu dừng lại sau khi kiểm tra lại vài lần để chắc chắn mình không nhìn nhầm.
Họ mang theo hồ sơ bệnh án của Hồng Thanh Thanh rời đi.
Sau khi ra khỏi tòa nhà chính của bệnh viện, ánh nắng chói chang chiếu thẳng vào người nhưng lại khiến Tang Tiểu Diệp cảm thấy lạnh sống lưng.
Cô đi trước Bạch Trầm Tinh, mở ứng dụng gọi xe.
Điện thoại rung lên.
Đây là tin nhắn WeChat từ MCi, người bạn có ảnh đại diện hoạt hình màu hồng lúc nãy.
MCi: [Tra được rồi, bạn trai của Hồng Thanh Thanh tên là Hác Hải, hai người bọn họ bắt đầu hẹn hò từ tháng 4 năm nay, đúng không?]
Tang Tiểu Diệp: [Đúng vậy.]
Quả nhiên từ lịch sử đặt phòng có thể biết được thông tin tình cảm cá nhân của bọn họ.
MCi: [Hác Hải, 28 tuổi, sinh viên Đại học Thể thao Thượng Kinh, tốt nghiệp bằng cử nhân. Hiện đang vừa làm chủ, vừa làm huấn luyện viên tại một phòng gym do bản thân mở, lịch sử đóng thuế đầy đủ, công ty hoạt động bình thường.]
Tang Tiểu Diệp: [Có thể liên lạc được với người này không?]
MCi: [Không.]
MCi: [Ngày 7 tháng 9, gia đình Hác Hải báo mất tích.]
Đồng tử của Tang Tiểu Diệp co lại.
Lại một người nữa mất tích rồi?
Hồng Thanh Thanh và bạn trai cô ấy mất tích cách nhau một tháng sao?
Vào ngày sinh nhật của Hồng Thanh Thanh, đáng lý ra Hác Hải cũng phải có mặt.
Cô đã từng hỏi Bạch Trầm Tinh về những người bạn khác hôm đó có sao không, anh trả lời là không có chuyện gì.
Trái tim Tang Tiểu Diệp chùng xuống, bạn trai cô đang nói dối.
Vậy thì những trải nghiệm đêm chiêu hồn mà anh kể có thật không?
Tang Tiểu Diệp lạnh sống lưng.
Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy Bạch Trầm Tinh xa lạ đến vậy.
Cô quay đầu lại nhìn anh, Bạch Trầm Tinh nở nụ cười nhàn nhạt: “Sao thế? Chiều nay em muốn đi đâu không?”
Tang Tiểu Diệp không nói gì, quay mặt đi, khóe mắt hơi ướt vì lo lắng và sợ hãi.
Tang Tiểu Diệp gửi tin nhắn WeChat, ngón tay run rẩy, tim đập nhanh hơn: [Chị ơi, em thấy có gì đó không ổn, bạn bè của Bạch Trầm Tinh đều biến mất hết rồi! Hồng Thanh Thanh mất tích, Hác Hải cũng mất tích, liệu tiếp theo có đến lượt anh ấy không?]
Rốt cuộc đêm đó đã xảy ra chuyện gì?
MCi: [Em cứ bình tĩnh đi, bây giờ đừng suy diễn quá xa, nếu không sẽ gây ra phán đoán sai lầm lắm.]
[Trước đây gia đình của Hác Hải cũng đã báo mất tích vài lần rồi, Hác Hải là một thiếu niên nổi loạn, có lẽ đây là chuyện bình thường, trùng hợp thôi. Em cứ đưa bạn trai đi khám khoa tâm thần trước đi, nếu thật sự có vấn đề thì đừng để lỡ bệnh. Có lẽ Hồng Thanh Thanh và Hác Hải đã làm gì đó vi phạm pháp luật, sợ bị cảnh sát phát hiện nên rủ nhau đi lánh nạn thôi. Ngoài bữa tiệc sinh nhật mà em đoán là chơi gương tiên bị ma ám thì em còn gặp chuyện gì kỳ lạ nữa không?]
[Cách đây một thời gian, chị có gặp một người bạn, anh ấy cứ nhìn thấy một cô bé hoạt hình mặc đồ đỏ, sau đó đi chụp CT thì phát hiện là u não chèn ép dây thần kinh.]
Những lời nói của đối phương giúp cô hoàn hồn trở lại.
Tang Tiểu Diệp nhận ra rằng, đến giờ mọi thứ chỉ là suy đoán của cô và lời kể của Bạch Trầm Tinh.
Bên cạnh cô chưa từng xảy ra bất kỳ sự kiện siêu nhiên nào.
Hầu hết đều là do cô tự tưởng tượng ra.
Tuy rằng bệnh nhân tâm thần có đáng sợ nhưng camera cũng đã ghi lại được mọi thứ.
Tuy rêu đỏ có phần kinh dị nhưng có thể do nhà vệ sinh nam chưa dọn sạch mà thôi.
Thái độ mập mờ của Bạch Trầm Tinh là do chứng trầm cảm tái phát.
Và chuyện mất tích này, tuy khó giải thích nhưng giữa ban ngày ban mặt, bọn buôn người còn có thể bắt cóc trẻ em ở những trung tâm thương mại đông người mà khó bị phát hiện, chuyện ở bệnh viện cũng không phải là không thể giải thích. Ít nhất là bọn chúng có thể trốn trong xe của y tá hoặc xe thức ăn để ra ngoài.
Chuyện này còn chưa đạt đến cấp độ gϊếŧ người trong phòng kín của Conan nữa.
MCi: [Em đừng tự dọa mình nữa.]
[Nếu như em thật sự lo lắng thì em thử đi chùa xem sao, phương pháp loại trừ thôi. Hồi chị gặp chuyện, tượng Phật trong nhà bị xê dịch vị trí. Vậy nên nếu em lo lắng bị ma ám gì đó thì chiều nay cứ đi thử xem.]
[Chị sẽ nhờ bạn cảnh sát giúp em theo dõi tin tức bên phía Hác Hải.]
[Em nhớ cẩn thận, nếu không giải quyết được thì gọi cho chị, chị sẽ về nước tìm em.]
Tang Tiểu Diệp nắm chặt điện thoại, chính câu nói này đã khiến cơ thể cô ấm áp trở lại.
Đằng sau, nụ cười trên mặt Bạch Trầm Tinh tắt dần, ánh mắt lạnh như băng.
Anh nhìn xuống đế giày của mình, lớp rêu đỏ mềm mại đã được chùi sạch từ lâu, chỉ còn lại những vết đỏ mờ nhạt.
Bị phát hiện rồi sao?
Chắc là rồi.
Dù sao thì Tang Tiểu Diệp cũng chính là cô gái thông minh nhất thế giới này.
Bạch Trầm Tinh thở dài, cùng lúc đó anh đuổi kịp bước chân của cô.
Phía sau vang lên tiếng bước chân lẹp kẹp.
Nghe như tiếng bước chân vội vã của ai đó.
Nhưng không cần quay đầu lại cũng biết, phía sau hoàn toàn không có ai cả.