Trong phòng họp, y tá Trương Tường giới thiệu qua về tình hình của Hồng Thanh Thanh.
“Thanh Thanh nhập viện vào ngày 2 tháng 9 tại phòng tổng hợp số 1. Tình trạng cụ thể và các loại thuốc sử dụng đều được ghi chép lại trong hồ sơ này, hai người có thể xem qua.”
Tang Tiểu Diệp lật xem bệnh án.
Hồng Thanh Thanh được chẩn đoán mắc bệnh rối loạn tâm thần cấp tính tạm thời, biểu hiện chính là hoang tưởng, ảo giác và rối loạn ngôn ngữ.
Trương Tường nhớ lại: “Tôi chưa từng thấy cô gái nào khỏe mạnh như vậy. Khi cô ấy lên cơn, vài người cũng không khống chế nổi. Thế nhưng ban đầu lúc mới nhập viện, cô ấy không có biểu hiện tấn công mà lại khá bình tĩnh, chỉ là chứng ảo giác có phần hơi nghiêm trọng.”
Bạch Trầm Tinh: “Ảo giác?”
Trương Tường gật đầu: “Thành thật mà nói, bệnh nhân ở đây ít nhiều đều có vấn đề. Nhưng Hồng Thanh Thanh để lại ấn tượng sâu sắc nhất vì ảo giác của cô ấy rất đều đặn, nó thường xảy ra vào khoảng 12 giờ trưa hoặc 6 giờ, 9 giờ tối. Muộn hơn nữa thì chúng tôi sẽ tiêm thuốc an thần.”
“Cô ấy thường nói có người gõ cửa, sau đó lại trở thành có người trốn dưới gầm giường của mình, rồi lại nói có người đi qua đi lại ngoài cửa tìm cô ấy. Khi kể cho bác sĩ nghe, tay cô ấy sẽ gõ liên tục vào bàn và bảo ‘Đi lại như thế này’. Cô ấy nói đó là một người phụ nữ, sau đó lại bảo là đàn ông rồi cuối cùng là một đứa trẻ. Tóm lại, ảo giác của cô ấy không quá đa dạng mà chỉ tập trung vào việc ‘Có người đang nhìn tôi’.”
“Tuy nhiên, cũng có một số thay đổi.”
Trương Tường nheo mắt: “Ban đầu tình trạng của cô ấy còn khá ổn định, khoảng hai ba ngày mới xuất hiện ảo giác hoặc rơi vào trạng thái kích động một lần. Thế nhưng sau đó lại thành một ngày một lần, một ngày ba lần, thậm chí mỗi giờ đều xuất hiện trạng thái không tỉnh táo. Rõ ràng là tình trạng rối loạn tâm thần cấp tính tạm thời có thể thuyên giảm nhanh chóng trong vài ngày hoặc vài tuần sau khi hồi phục, thế nhưng triệu chứng của Hồng Thanh Thanh lại càng ngày càng nặng. Cô ấy liên tục la hết rằng ‘Người đó ở ngay đây’, ‘Càng ngày càng gần’, ‘Có người muốn gϊếŧ tôi’.”
Tang Tiểu Diệp chìm trong suy nghĩ, không ngờ bệnh tình của Hồng Thanh Thanh lại nghiêm trọng đến như vậy.
Cô hỏi: “Cô ấy không nói gì khác sao? Tôi và Thanh Thanh rất thân, cô ấy không giống như người sẽ mắc bệnh tâm thần.”
Trương Tường: “Khoảng năm ngày trước, cô ấy muốn gọi điện cho cô.”
Bạch Trầm Tinh cảm thấy ngạc nhiên: “Tôi không nhận được cuộc gọi nào cả.”
Trương Tường: “Đó là vì cô ấy tưởng mình cầm điện thoại nhưng thật ra là không phải. Khi tôi nhắc thì cô ấy bảo rõ ràng điện thoại của mình vừa ở trong tay, không biết sao lại biến thành không khí. Sau đó, cô ấy lại nói không gọi nữa không gọi nữa. Chúng tôi đã liên lạc với cô hai lần nhưng điện thoại luôn trong tình trạng ngoài vùng phủ sóng.”
Bạch Trầm Tinh cau mày: “Không, tôi không nhận được cuộc gọi nào. Có lẽ là do chúng tôi đi nghỉ ở thành phố Sơn Hải Đảo nên tín hiệu không tốt lắm.”
Trương Tường trầm ngâm: “Hôm qua, tức là sáng ngày 7 tháng 10, khi đi kiểm tra phòng, tôi phát hiện cô ấy mất tích nên đã vội vàng gọi điện cho cô, cuối cùng thì lần này mới kết nối được. Nếu cô ấy không mất tích, theo kế hoạch ban đầu thì hôm nay sẽ có cuộc hội chẩn chuyên gia.”
Bạch Trầm Tinh hỏi: “Trong tuần qua, cô ấy còn có triệu chứng gì khác không?”
Trương Tường suy nghĩ một lát rồi đáp: “Có vẻ như là dị ứng thuốc, thế nhưng sau khi chúng tôi ngừng dùng thuốc thì cô ấy vẫn bị ngứa ngáy khắp người, tim đập nhanh. Mỗi ngày cô ấy đều tắm rất nhiều lần và luôn miệng nói bản thân rất bẩn nhưng lại không dám vào nhà vệ sinh một mình. Cô ấy không thể ở trong không gian kín, trong phòng bệnh phải có hai bệnh nhân và khi đi vệ sinh cũng phải mở cửa.”
Tang Tiểu Diệp nhìn Bạch Trầm Tinh, thì thầm: “Sao lại như vậy?”
May mắn là Bạch Trầm Tinh không có những triệu chứng này.
Tang Tiểu Diệp hỏi: “Chúng tôi có thể xem lại video giám sát vào ngày cô ấy mất tích không?”
“Được.”
Trương Tường đưa hai người bọn họ vào phòng giám sát. Tất cả các camera của bệnh viện đều có thể được truy cập thông qua máy tính trong phòng này.
Video cho thấy vào sáng ngày 7 tháng 10, sau khi y tá kiểm tra phòng lúc 9 giờ thì căn phòng này đã bị khóa kín. Mãi cho đến 12 giờ trưa, khi một nhân viên bệnh viện đẩy xe thức ăn quẹt thẻ vào cửa mới phát hiện Hồng Thanh Thanh đã biến mất.
Bệnh nhân ở cùng phòng với Hồng Thanh Thanh nói rằng rèm ở hai bên giường của Hồng Thanh Thanh được kéo kín nên không nhìn thấy gì, cô ấy không biết Hồng Thanh Thanh đã đi đâu.
Hai người vừa đến phòng bệnh của Hồng Thanh Thanh kiểm tra. Hành lang cần y tá quẹt thẻ mới ra được, phòng bệnh cũng cần quẹt thẻ. Cửa sổ phòng bệnh có song sắt và ở tầng bốn nên hoàn toàn không thể trèo ra ngoài được, cả phòng bệnh không có chỗ nào để giấu người được cả.
Hồng Thanh Thanh cứ thế biến mất một cách kỳ lạ ư?
Đầu Tang Tiểu Diệp hơi đau. Nhiều người nghĩ rằng thời nay khắp nơi đều được gắn camera giám sát, nếu có hiện tượng siêu nhiên thì đã được ghi lại rồi. Nhưng bây giờ chuyện này lại xảy ra với chính cô, một người sống sờ sờ đã trốn thoát khỏi phòng kín.
Hơn nữa, vóc dáng của Hồng Thanh Thanh hoàn toàn không thể chui qua bất kỳ kẽ hở nào, thậm chí là cả ống điều hòa không khí cũng là việc bất khả thi.
Trương Tường lại điều chỉnh camera giám sát ở cổng chính ngày hôm đó nhưng vẫn không thấy bóng dáng Hồng Thanh Thanh: “Tình hình hiện tại là như vậy, chúng tôi sẽ phối hợp toàn lực với cảnh sát điều tra.”
Tang Tiểu Diệp hỏi: “Bà nghĩ có ai mang cô ấy đi không?”
Trương Tường: “Làm sao có thể? Ý cô là cô ấy trốn trong xe thức ăn hoặc một nơi nào đó để rời đi ư? Vậy thì người đưa cô ấy đi có mục đích gì cơ chứ?”
Mục đích gì…
Các bệnh nhân trong bệnh viện tâm thần không thể dùng suy nghĩ của người bình thường để lý giải được.
Tang Tiểu Diệp chợt nhớ đến bệnh nhân kỳ lạ mà cô vừa gặp, định nói gì đó: “Xin lỗi, ở đây có thể xem được tất cả các camera giám sát không?”
Trương Tường: “Được chứ.”
Tang Tiểu Diệp: “Lúc đến, tôi đi vệ sinh và bị ai đó va vào nên chiếc điện thoại dự phòng trong túi bị rơi mất, tôi có thể xem lại không?”
“Ồ, còn có chuyện này à!” Trương Tường mở bản ghi lên: “Vậy cô xem nhanh đi.”
Tang Tiểu Diệp ngồi trước máy tính, cô điều chỉnh camera giám sát ở tầng nhà vệ sinh vừa nãy.
Bạch Trầm Tinh ngồi cạnh cô.
Cô nghe thấy tiếng thở của anh, có vẻ hơi bất ổn.
Trong đoạn video giám sát, cô liên tục cúi đầu nghịch điện thoại, trong lúc đó Bạch Trầm Tinh cũng không ra khỏi nhà vệ sinh. Thay vào đó, cô đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn vào không khí, như thể có một người đang đứng ở đó, sau đó cô ấy thậm chí còn cất điện thoại và đi theo.
Đúng vậy, là đi theo.
Có vẻ như người trong đoạn video đang đuổi theo thứ gì đó, thế nhưng phía trước không có ai.
Cũng không có ai bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Đột nhiên, sắc mặt Tang Tiểu Diệp tái nhợt đi.
Sao lại như vậy được?
Bệnh nhân tâm thần kia đâu rồi?
Rõ ràng cô đã nhìn thấy người đàn ông trong miệng có đầy những thứ đỏ như giun đất mà.
Bàn tay cầm chuột của Tang Tiểu Diệp trở nên run rẩy. Cô không muốn bị Trương Tường nghi ngờ bạn của Hồng Thanh Thanh cũng có triệu chứng ảo giác tương tự.
Cùng lúc đó, hơi ấm từ lòng bàn tay Bạch Trầm Tinh truyền qua mu bàn tay Tang Tiểu Diệp, anh đang nắm chặt lấy tay cô, hỏi nhỏ: “Có phải anh ta không?”
Bạch Trầm Tinh chỉ vào một màn hình thu nhỏ khác: “Phóng to lên, ở đây này.”
Áo hoodie xám màu, giày thể thao màu trắng.
Dưới chân cũng đỏ đỏ.
Tang Tiểu Diệp chớp mắt, rõ ràng trong ấn tượng của cô, người đó từ nhà vệ sinh đi ra rồi cô mới đi theo. Sao đối phương lại đột nhiên xuất hiện trong đoạn camera tiếp theo được cơ chứ?
Cứ như thể xuất hiện từ hư không vậy…
Rõ ràng hai bên đều là tường, làm thế nào mà người này có thể tránh được camera rồi đột nhiên xuất hiện như vậy được?
Bạch Trầm Tinh chỉ vào bức tường hai bên trong màn hình giám sát, cười nói: “Chắc là từ phòng bệnh ra. Sao em lại nhận nhầm người được thế? Thể hình của anh và người đó cũng chênh lệch kha khá mà.”
Tang Tiểu Diệp bị anh nói vậy, hai tai đỏ bừng.
Ngay sau đó, giống như trải nghiệm của Tang Tiểu Diệp, cô đi theo, hai người đi đến một ngõ cụt ở góc.
Màn hình giám sát tạm dừng, Trương Tường giúp tìm kiếm đoạn video của camera tiếp theo.
Khung hình cuối cùng đọng lại trong đầu Tang Tiểu Diệp.
Cô có một cảm giác quen thuộc nhưng lại mơ hồ khó tả.
Hình như ngoài lần vừa rồi, hai người còn gặp nhau ở đâu đó nữa thì phải.
Áo hoodie màu xám, giày thể thao màu trắng…
Là anh ta!
Tang Tiểu Diệp chợt nhớ ra tờ thông báo tìm người mà mình nhìn thấy ngày hôm qua.
Hà Nguyệt Thăng.
22 tuổi.
Mất tích ngày 1 tháng 4 năm nay.
Tang Tiểu Diệp ngẩng đầu: “Có phải là người hôm qua không? Cái người trên tờ rơi mất tích ấy!”
Bạch Trầm Tinh nhìn kỹ màn hình: “Anh không chắc nữa, có vẻ không giống lắm, người hôm qua trẻ hơn một chút. Dù có đúng đi chăng nữa thì anh ta xuất hiện ở bệnh viện tâm thần để làm gì? Chắc là do hôm qua em lái xe suốt 5 tiếng đồng hồ về nên mệt quá rồi đó.”
Tang Tiểu Diệp mím môi, lẩm nhẩm cái tên Hà Nguyệt Thăng trong lòng.
Đoạn video của camera tiếp theo đã được tìm thấy.
Thật trùng hợp, đoạn camera cần xem nhất lại bị hỏng.
Vì vậy nên, toàn bộ quá trình Tang Tiểu Diệp bị hoảng sợ trong video không được nhìn thấy, chỉ có bóng dáng cô lao ra hoảng loạn và việc cô va phải Bạch Trầm Tinh ở góc hành lang mà thôi.
Sau khi Tang Tiểu Diệp xem xong, cô luôn cảm thấy có gì đó sai sai.
Ánh mắt cô lướt qua lướt lại trên màn hình vài lần.
Đột nhiên cô phát hiện một vệt đỏ.
Ở…
Dưới chân của Bạch Trầm Tinh trong video!
Toàn bộ khung hình chỉ có dưới chân Bạch Trầm Tinh và người đàn ông kia là màu đỏ, bất kể là người từ nhà vệ sinh ra hay những người khác đi vào khung hình, dưới chân đều không có dấu vết màu đỏ.
Tang Tiểu Diệp không suy nghĩ được gì nữa cả, ánh mắt cô dịch chuyển xuống, dừng lại trên đôi giày của Bạch Trầm Tinh bên cạnh mình.