Đêm đầu tiên trở về sau kỳ nghỉ, giấc ngủ của Tang Tiểu Diệp rất chập chờn.
Bạch Trầm Tinh ôm chặt lấy cô, một giây cũng không buông tay.
Anh vùi đầu vào sau gáy cô, hơi thở nóng bỏng phả vào da thịt nhưng lại mang theo cảm giác lạnh buốt từng đợt.
Tang Tiểu Diệp rụt cổ lại.
Bạch Trầm Tinh ngủ không yên, trán anh đẫm mồ hôi. Thậm chí Tang Tiểu Diệp còn cảm nhận được cơ thể anh đang run lên.
Cô xoay người sờ thử thì thấy trán anh lạnh ngắt.
“Tiểu Diệp?”
Vòng tay của Bạch Trầm Tinh trở nên trống rỗng, anh mơ màng mở mắt.
“Em đây, anh ngủ đi.” Tang Tiểu Diệp nói.
Bạch Trầm Tinh lại im lặng.
Tang Tiểu Diệp thức trắng cả đêm, cô luôn cảm thấy bạn trai mình đã thay đổi. Thế nhưng cô cũng khẳng định được một điều rằng, sâu trong linh hồn của thân xác này vẫn là Bạch Trầm Tinh.
Trong phòng rất tối, chiếc rèm cửa hai lớp che phủ toàn bộ ánh sáng.
Cô mở mắt, trốn trong chăn chơi điện thoại.
Năm giờ sáng, tiếng động từ tầng trên vang lên vô cùng đột ngột, có lẽ là người giúp việc đã dậy và bắt đầu chuẩn bị công việc.
Không biết là tiếng kẽo kẹt phát ra từ trần nhà hay sàn nhà.
Hơi ồn, Tang Tiểu Diệp rúc vào lòng Bạch Trầm Tinh, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Tám giờ sáng.
Bạch Trầm Tinh thức dậy đúng giờ.
Họ chuẩn bị đến bệnh viện Nhân dân số Sáu Thượng Kinh để tìm hiểu về tình hình mất tích của Hồng Thanh Thanh. Từ khi mất tích đến nay, cảnh sát và bệnh viện đều không tìm thấy người. Mặc dù Bạch Trầm Tinh không phải là người liên hệ khẩn cấp của Hồng Thanh Thanh, thế nhưng Tang Tiểu Diệp vẫn kiên quyết cho rằng bọn họ cần phải đi một chuyến.
Cô muốn làm rõ, rốt cuộc thì đêm hôm đó đã xảy ra chuyện gì.
Bạch Trầm Tinh trông rất tỉnh táo, anh đã làm xong bữa sáng, hoàn toàn không có triệu chứng trầm cảm nặng. Anh không uể oải, không có biểu hiện cơ thể hóa, cũng không chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình.
Ngược lại, Tang Tiểu Diệp vì thức trắng đêm mà ngáp liên tục.
Hai người bắt taxi đến bệnh viện.
Ánh nắng chiếu lên người đem lại cảm giác như mộng ảo vô thực.
Bệnh viện Nhân dân số Sáu nằm ở vùng ngoại ô gần núi, nhìn từ bên ngoài rất hiện đại, không giống với bệnh viện tâm thần trong ấn tượng.
Bức tường rất trắng và mới, mỗi ô cửa sổ đều lắp lưới chống trộm để ngăn việc có người nhảy lầu. An ninh ở cổng bệnh viện cũng rất nghiêm ngặt, camera giám sát không có góc chết, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện bệnh nhân biến mất một cách vô cớ.
Vậy thì Hồng Thanh Thanh mất tích kiểu gì…
Khoan đã.
Tang Tiểu Diệp nghĩ đến một điều còn khó hiểu hơn.
Mặc dù quan hệ giữa Hồng Thanh Thanh và Bạch Trầm Tinh khá tốt, thế nhưng Hồng Thanh Thanh có bạn trai cơ mà. Sao người liên hệ khẩn cấp lại là Bạch Trầm Tinh?
Cái lạnh như bám vào xương, bò lên theo bắp chân của Tang Tiểu Diệp.
Không lẽ bọn họ có gian tình với nhau ư?
Không thể nào, với tính cách căm ghét cái ác và dám yêu dám hận của Hồng Thanh Thanh thì làm sao có thể làm người thứ ba được? Hơn nữa, Hồng Thanh Thanh cũng không thích tính cách trầm tĩnh của Bạch Trầm Tinh, cô ấy luôn cảm thấy anh là một nghiên cứu viên tài giỏi nho nhã, ngược lại cô và Hồng Thanh Thanh lại rất hợp cạ.
Vậy thì càng không có lý do để điền tên Bạch Trầm Tinh làm người liên hệ khẩn cấp.
Hay là…
Bạn trai của Hồng Thanh Thanh cũng gặp chuyện rồi?
Vì bất đắc dĩ mới cô ấy mới đành phải liên hệ với Bạch Trầm Tinh?
Tang Tiểu Diệp mím môi, cô gửi tin nhắn WeChat cho một liên hệ có ảnh đại diện hoạt hình màu hồng trong điện thoại.
Tang Tiểu Diệp: [Chị ơi, chị giúp em điều tra một người nhé.]
[Chị giúp em điều tra lịch sử đặt phòng của Hồng Thanh Thanh xem, việc cô ấy mất tích đã được báo cảnh sát rồi. Em muốn biết bạn trai cô ấy là ai, tên gì, trông như thế nào?]
Cô không có thói quen tò mò chuyện riêng tư của người khác, vì vậy nên chỉ láng máng nghe qua tên bạn trai của Hồng Thanh Thanh.
Thế nhưng cô lại không nhớ ra được.
Đối phương trả lời ngay lập tức: [Cô ấy là gì của em? Em định bắt gian à?]
Tang Tiểu Diệp không phủ nhận: [Em thấy dạo này Trầm Tinh không ổn lắm.]
Đối phương: [Không ổn kiểu gì?]
Tang Tiểu Diệp: [Khó nói lắm, không có bằng chứng. Chị ơi, chị có cách nào hay không?]
Đối phương đang nhập…
[Gϊếŧ anh ta.]
Tang Tiểu Diệp: …
Tang Tiểu Diệp: [Chị điều tra xong thì báo em với nhé, cảm ơn chị, yêu chị nhiều nhiều.]
[…]
Sau khi bước vào bệnh viện, một mùi nước khử trùng xộc vào khiến mũi cô cảm thấy đau nhói.
Bạch Trầm Tinh nói: “Y tá Trương Tường ở tầng ba, anh đi vệ sinh trước. Em đi không? Anh cầm túi cho em nhé?”
“Em không, anh đi đi.” Tang Tiểu Diệp đứng ở hành lang gần góc rẽ vào nhà vệ sinh.
Trong hành lang là nhà vệ sinh nam nữ, bên ngoài là hành lang các khoa của bệnh viện.
Cô không muốn đối mặt với luồng khí trong nhà vệ sinh, cảm giác toàn thân đều bẩn, vì vậy nên cô đứng ở góc đối diện.
Sau hai phút, Tang Tiểu Diệp đã lướt được năm video trên điện thoại mà cô vẫn chưa thấy Bạch Trầm Tinh ra.
Tang Tiểu Diệp gửi tin nhắn WeChat: [Thận yếu à?]
Bạch Trầm Tinh không trả lời.
Tang Tiểu Diệp cau mày, cô nhìn xung quanh hành lang, sau đó lại nhìn về phía nhà vệ sinh nhưng vẫn không thấy bóng dáng của Bạch Trầm Tinh đâu.
Hai người họ thường chơi một trò chơi: Ở trung tâm thương mại hoặc nơi làm việc khác, sau khi đi vệ sinh xong thì một người sẽ lén lút bỏ đi trong lúc người kia vẫn đang đợi và chơi điện thoại để xem người kia có phát hiện ra mình không.
Trò này giống như một phiên bản đơn giản của trò chơi trốn tìm, cả hai người bọn họ đều đã có kinh nghiệm. Sau khi ra khỏi nhà vệ sinh thì cứ đi thẳng như người bình thường sẽ khó bị người đang đợi phát hiện bằng mắt thường.
Thế nhưng đôi khi, dù rõ ràng đã phát hiện đối phương chuồn đi nhưng người kia cũng sẽ vờ như không biết, để xem ai là gà, ai là thóc.
Chẳng lẽ vừa nãy cô đã nhìn sót sao?
Tin nhắn cũng không trả lời, anh đang ở gần đây chơi trốn tìm với cô ư?
Hay anh không ổn lắm, hoặc là vì nhà vệ sinh đang đông người?
Tang Tiểu Diệp tiếp tục chơi điện thoại.
Lúc này.
Khóe mắt cô nhìn thấy Bạch Trầm Tinh đã bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Quả nhiên anh không nhìn cô mà lại đi thẳng về phía trước.
Tang Tiểu Diệp ngẩng đầu, đúng là anh lại chơi cái trò này một cách vô vị rồi.
Cô nhẹ nhàng đuổi theo bước chân của Bạch Trầm Tinh. Anh bước nhanh, rẽ trái rồi lại rẽ phải, sau đó đi vào một hành lang vắng người.
Bạch Trầm Tinh định đi đâu vậy?
Ở đây ánh sáng hơi mờ, trong không khí tràn ngập một mùi nấm mốc chua lòm và ẩm ướt.
Mặt sàn dính dớp, cảm giác như có thứ gì đó tan chảy bám vào đế giày, phát ra âm thanh sột soạt.
Cuối hành lang là một bức tường, Bạch Trầm Tinh dừng bước, anh quay lưng về phía Tang Tiểu Diệp.
Tang Tiểu Diệp cho tay vào túi, cô muốn xem anh còn giở trò gì nữa.
Bị bắt quả tang rồi mà còn không chịu quay lại.
Tang Tiểu Diệp quan sát bạn trai mình từ trên xuống dưới: Áo hoodie màu xám nhạt và quần thể thao màu xám đậm trông vô cùng thoải mái, dưới chân là đôi giày thể thao trắng, chính là đồ cặp mua cùng với cô.
Khi nhìn đến phần mắt cá chân lộ ra của Bạch Trầm Tinh, cô không kìm được mà phải nín thở. Cái gì đang dính dớp trên đôi giày thể thao trắng kia vậy? Nó đỏ lòm, giống như những con giun đất màu nâu đỏ bị nghiền nát, những cục thịt và bùn đất hòa lẫn vào nhau khiến người ta thấy kinh tởm.
Anh không giặt giày thì đừng hòng về nhà!
Tang Tiểu Diệp cũng không muốn chơi nữa, cô vừa định lên tiếng thì điện thoại rung lên.
Bạch Trầm Tinh: [Em đâu rồi?]
Bạch Trầm Tinh: [Anh không tìm thấy em, em đi vệ sinh à?]
Bạch Trầm Tinh: [Hay là em bị đau bụng?]
Tang Tiểu Diệp: [Em đang ở ngay sau lưng anh này, quay lại đi o( ̄▽ ̄)o.]
Tuy nhiên, người đứng trước mặt vẫn không quay lại.
Người đó vẫn đứng bất động đối mặt với bức tường, tạo thành hai đường thẳng song song với bức tường.
Hành lang không có cửa sổ, một luồng gió lạnh không rõ nguồn gốc đột nhiên ùa vào, cảm giác như có một bàn tay lạnh buốt đang siết chặt cổ Tang Tiểu Diệp.
Bạch Trầm Tinh: [Em đừng đùa nữa.]
Anh gửi một tấm ảnh kèm theo.
Trong ảnh là hành lang có rất nhiều người qua lại, hai bên là hộp đèn giới thiệu bác sĩ trưởng khoa sáng lấp lánh.
Thế nhưng hành lang trước mặt cô lại trơ trụi không có gì cả, phía sau những tấm kính quảng cáo lốm đốm là những tấm áp phích đỏ đã phai màu, những bức ảnh trên áp phích vì đã lâu năm nên đều trở nên mờ mịt, khuôn mặt của các nhân viên y tế trong ảnh tập thể bị nhòe đi, cứ như thể bị trẻ con dùng bút màu tô đen đi vậy.
Đây không phải Bạch Trầm Tinh?
Vậy thì người này là ai?
Toàn thân Tang Tiểu Diệp trở nên lạnh toát, cô nhìn chằm chằm về phía trước. Qua tấm kính quảng cáo bên cạnh, cô mơ hồ nhìn thấy khuôn mặt của “Bạch Trầm Tinh” phản chiếu trên đó.
Khi Tang Tiểu Diệp nhìn vào cửa sổ kính thì “Bạch Trầm Tinh” đột nhiên ngoảnh đầu lại, chậm rãi nở nụ cười với cô.
Miệng người đó càng lúc càng rộng, giống như một cái hố đen có thể nuốt chửng vạn vật. Nơi đáng lẽ là răng lại mọc đầy những lớp rêu đỏ dày đặc như bị một loại axit ăn mòn mà phát ra từng luồng khói trắng hôi thối.
“Bạch Trầm Tinh” quay đầu lại, một khuôn mặt trắng bệch đột nhiên xuất hiện trước mắt Tang Tiểu Diệp. Nó méo mó, giống như những khối u nang trắng bóc, đôi mắt trong bóng tối như hai cái hố đen sâu thẳm. Cái miệng của người đó mở ra rồi lại khép vào, trông như thể đang cố sức kêu gọi điều gì đó nhưng lại không thể phát ra tiếng. Trong cổ họng của người đó trào ra từng dòng chất lỏng màu đen, đặc quánh, đỏ như máu đã thối rữa, róc rách chảy xuống miệng và cổ.
“Mẹ nó!”
Tang Tiểu Diệp hét lớn một tiếng rồi xoay người bỏ chạy.
Tiếng bước chân đuổi theo vang lên bên tai.
Tang Tiểu Diệp không quay đầu lại mà chỉ cắm đầu chạy thục mạng.
“Tiểu Diệp!”
Là giọng nói của Bạch Trầm Tinh.
“Tiểu Diệp!”
Bạch Trầm Tinh không biết từ đâu xông ra, ôm lấy Tang Tiểu Diệp đang hoảng loạn: “Em làm sao vậy?”
“Có, có… Có người điên!” Tang Tiểu Diệp thở hổn hển, sắc mặt tái nhợt: “Anh vừa đi đâu vậy?”
“Anh đang tìm em mà.” Bạch Trầm Tinh giữ chặt lấy vai cô: “Người đó dọa em à?”
“Anh đi xem thử với em đi!” Có Bạch Trầm Tinh bên cạnh, Tang Tiểu Diệp như được mặc thêm một lớp áo giáp, không một vũ khí nào có thể sánh được với cảm giác an toàn mà bạn trai mang lại.
Hai người đi về phía chỗ vừa nãy, thế nhưng ở đó đã không còn bóng dáng của bất kỳ ai.
Tang Tiểu Diệp vò đầu bứt tóc: “Miệng người đó đầy màu đỏ, dưới chân cũng vậy. Đúng rồi, sao em có thể nhầm người đó là anh được! Rõ ràng anh mặc áo phông trắng còn người đó mặc áo xám, tại sao em lại nhầm lẫn được cơ chứ?”
Bạch Trầm Tinh giúp cô xoa thái dương: “Đêm qua em ngủ không ngon. Việc có bệnh nhân tâm thần ở bệnh viện số Sáu là chuyện bình thường mà.”
“Nhưng mà lạ thật đấy…” Tang Tiểu Diệp ngập ngừng. Mặc dù rất lâu trước đây cô cũng từng mắc chứng tương tự. Không hiểu sao có một ngày nào đó cô lại đi theo một cậu bé vào nhầm cửa nhà, đợi đến tầng nhà mình mới phát hiện nó không giống nhà mình chút nào, thậm chí cậu bé kia cũng biến mất. Tuy nhiên, chuyện này chẳng liên quan gì đến việc gặp ma cả, có lẽ chỉ là cô bị mất tập trung thôi.
Nhưng việc nhận nhầm bạn trai mình thì cũng nhục nhã quá rồi.
Bạch Trầm Tinh véo nhẹ vào gáy cô như xoa dịu một chú mèo con: “Đừng sợ, tối nay ăn ngon một chút. Hay là anh đi tìm y tá Trương Tường trước, em ra ngoài tắm nắng đi.”
“Em đi cùng anh.”
Tang Tiểu Diệp tiến đến gần Bạch Trầm Tinh, thế nhưng mùi ẩm mốc thối rữa vừa nãy vẫn quanh quẩn trong mũi của cô. Nó giống như mùi tường bị ẩm mốc, thậm chí khi cô ngửi vào ngực Bạch Trầm Tinh cũng không cảm nhận được mùi hoa linh lan của nước giặt nữa
Đến tầng ba.
Y tá Trương Tường đã chờ sẵn từ lâu.
“Tôi cứ nghĩ chúng ta có thể bắt đầu lúc 11 giờ 50, bây giờ đã 12 giờ 5 phút rồi. Tôi nhớ hai bạn đã đến vào lúc 11 giờ 40 rồi không phải sao?” Trương Tường nói.
Năm nay bà ấy đã bốn mươi tuổi, làm ở bệnh viện tâm thần thì có bệnh nhân nào mà bà ấy chưa từng gặp qua đâu? Thế nhưng việc bệnh nhân mất tích khỏi phòng bệnh phải quẹt thẻ mới ra được thì là lần đầu tiên. Bà ấy cũng hy vọng bạn của Hồng Thanh Thanh có thể nói cho bà ấy biết rốt cuộc chuyện này là chuyện gì.
Tang Tiểu Diệp nhìn đồng hồ.
Rõ ràng là hai người họ đã đến từ 11 giờ 30 rồi, chẳng lẽ vừa nãy đã mất nửa tiếng sao?
Bạch Trầm Tinh nở nụ cười xin lỗi.