Trong công viên giải trí chỉ có một mình Bạch Trầm Tinh.
Anh không còn la hét nữa mà chọn cách cẩn thận quan sát mọi thứ xung quanh, sau đó Bạch Trầm Tinh phát hiện âm thanh phát ra từ phía Tây của mình.
Dự án ở phía Tây chính là xe điện đυ.ng.
Những chiếc xe đã gỉ sét, loang lổ màu nằm lộn xộn trong sân.
Ánh lửa bùng lên giữa những chiếc xe bị bỏ hoang, đỏ rực và sáng chói. Bạch Trầm Tinh nhìn thấy bốn người đang quỳ trên mặt đất, lẩm bẩm từ phía xa.
Bốn người này chính là Hồng Thanh Thanh và những người bạn đã biến mất.
Dịch chuyển tức thời sao?
Bạch Trầm Tinh dừng bước.
Anh không tiến gần hơn vì ánh sáng ở đó vô cùng rực rỡ nhưng lại không có bóng người.
Trên đời này chỉ có ma quỷ và linh thể là không có bóng thôi.
Không thể ở đây lâu hơn được nữa.
Bạch Trầm Tinh lùi lại, anh bước nhanh về phía cổng của công viên giải trí, thế nhưng cánh cổng ấy đã biến mất trong màn sương mù dày đặc. Mặc dù anh đi về phía Đông nhưng những chiếc xe điện đυ.ng ở phía Tây lại xuất hiện.
Khi anh đi về phía Nam, vẫn là khu xe đυ.ng.
Càng lúc càng có nhiều Hồng Thanh Thanh xuất hiện ở xung quanh anh, âm thanh vang vọng từ bốn phía tràn đến, nghe như một dàn hợp xướng lập thể thu nhỏ.
Âm thanh đó bắt đầu tiến đến gần anh, dần dần trở nên rõ hơn.
Bạch Trầm Tinh liếc mắt thấy những Hồng Thanh Thanh đó đang cầm nến đứng dậy, mỉm cười với anh. Miệng cô ấy mở ra rồi lại khép vào, giống như một cái hố đen.
Ánh nến chiếu từ dưới lên để lộ rõ khuôn mặt trắng đến mức trong suốt của “Hồng Thanh Thanh” và những gợn sóng trên da thịt giống như thủy ngân đang chảy.
Hai mươi mét.
Mười mét.
Năm mét.
Xung quanh quảng trường công viên giải trí xuất hiện hai mươi tám Hồng Thanh Thanh và bạn bè, cùng với hai mươi tám ngọn nến.
“Hiển… Linh… Rồi!”
“Hồng Thanh Thanh” nghiêng đầu, bắt đầu nở nụ cười khúc khích. Giọng nói của cô ấy nghe vô cùng chói tai, cứ như hát tuồng vậy.
“Gương tiên hiển linh rồi! Gương tiên hiển linh rồi, gương tiên hiển linh rồi, gương tiên hiển linh rồi!”
Anh không còn đường lùi nữa rồi.
Bạch Trầm Tinh đứng yên tại chỗ. Anh cắn mạnh vào đầu lưỡi, cơn đau dữ dội và vị máu tanh ngọt xộc thẳng lên não.
Trong dân gian có một câu nói, máu đầu lưỡi có thể giúp con người ta giữ được sự tỉnh táo.
Đồng thời, anh xé bỏ bùa hộ mệnh trên móc khóa, tung gạo bát bảo và tro nhang được nhét trong túi gấm đỏ ra.
Bỗng nhiên, những hạt gạo tiếp xúc với không khí bốc cháy thành từng đợt khói trắng, khói lớn đến mức làm mờ cả ánh sáng của ánh nến ma quái. Trong không khí tràn ngập mùi gạo cháy khét xen lẫn với mùi hôi thối của cống rãnh.
Âm thanh bắt đầu nhỏ dần, nhưng xung quanh đột nhiên xuất hiện tiếng bước chân lệch xệch.
Rất chậm.
Giống như người đi tìm trong trò trốn tìm đang từ từ dò xét.
Bộp… Bộp… Bộp…
Bạch Trầm Tinh né tránh tiếng bước chân, lùi sang một bên. Giây tiếp theo, một đôi tay đặt lên vai anh.
“Bạch Trầm Tinh! Cậu đang làm gì vậy!”
Giọng nói của Hồng Thanh Thanh như đang hét lên.
Sương mù bất ngờ tan biến.
Bạch Trầm Tinh quay đầu lại, anh nhìn thấy Hồng Thanh Thanh và ba người bạn khác đang nhìn mình một cách đầy nghi hoặc, bọn họ dò xét anh từ trên xuống dưới.
Hồng Thanh Thanh lo lắng hỏi: “Cậu sao vậy? Mình vừa bắt đầu là cậu đã chạy mất rồi, mình còn tưởng cậu gặp chuyện gì đó nữa.”
Bạch Trầm Tinh: “Cái gì?”
“Không đến nỗi đó chứ, tụi mình vừa mới gọi gương tiên là cậu đã chạy rồi, sao mà nhát gan dữ vậy?”
“Đúng đấy, người anh em, đừng chạy chứ. Nếu chị Tiểu Diệp ở đây, chắc chắn chị ấy sẽ bảo cậu hèn nhát cho mà xem.”
Chạy?
Bạch Trầm Tinh không hề chạy mà.
Nhưng trước mặt anh, những người này có bóng, trên đầu có ánh trăng.
Đúng là con người rồi.
Bạch Trầm Tinh hỏi: “Mọi người vừa mới bắt đầu thôi?”
“Đúng vậy.”
“Đã tiễn đi chưa?”
“Còn chưa gọi được thì tiễn cái gì mà tiễn!”
“Cái gương đâu?”
Hồng Thanh Thanh sờ túi, lấy mảnh gương ra: “Đây chứ đâu, sao sắc mặt cậu tệ vậy?”
Mảnh gương không hề biến mất, dưới ánh trăng cũng không có gợn sóng, nó đang phản chiếu hình ảnh của Bạch Trầm Tinh.
Đó chỉ là mảnh vỡ một của gương cổ bình thường mà thôi.
Hồng Thanh Thanh thấy anh không đáp lại nói tiếp: “Này! Cậu làm sao thế!”
Bạch Trầm Tinh kiểm tra mảnh gương kỹ lưỡng, đúng là mảnh gương anh thấy ban đầu, không có gì bất thường cả.
Hồng Thanh Thanh không gọi được gương tiên, buổi tụ tập cũng được giải tán.
Sau đó mọi người đều rời đi, ai về nhà nấy, bữa tiệc sinh nhật cũng xem như là đã kết thúc.
Đó là câu chuyện xảy ra hai tháng trước.
Bạch Trầm Tinh kể xong thì xe cũng đã về đến nhà.
Tang Tiểu Diệp đỗ xe xong, hai tay cô đặt trên vô lăng: “Anh bắt đầu bị ảo giác từ khi nào?”
Bạch Trầm Tinh: “Khó nói.”
Tang Tiểu Diệp hỏi tiếp: “Trước đó có xuất hiện ảo giác nào không?”
Bạch Trầm Tinh: “Không có.”
Tang Tiểu Diệp đổi sang một điếu vape vị dưa gang: “Vậy anh đã phát hiện ra vấn đề nằm ở đâu chưa?”
Có lẽ ảo giác không phải do trầm cảm gây ra.
Mà là cái nghi lễ gọi hồn chết tiệt đó!
Họ đã đυ.ng phải ma rồi!
Bạch Trầm Tinh tựa lưng vào ghế, anh không nhìn vào mắt Tang Tiểu Diệp: “Nếu là do vấn đề tinh thần của anh gây ra ảo giác thì Hồng Thanh Thanh không nên gặp chuyện. Đêm đó, ít nhất một trong hai người bọn anh đã nhìn thấy điều thực sự xảy ra. Hoặc, cũng có thể tất cả đều là giả, cũng có thể tất cả đều là thật.”
Tang Tiểu Diệp hỏi: “Anh định làm gì?”
Bạch Trầm Tinh cười: “Đi khám tâm thần, nếu não không sao thì tìm cách trừ tà. Sử dụng cả khoa học và huyền học thì kiểu gì cũng trúng một cái thôi.”
Tang Tiểu Diệp: “Anh đã kiểm tra đoạn video Hồng Thanh Thanh quay hôm đó chưa?”
Bạch Trầm Tinh: “Video đen thui, không có hình ảnh cũng không có âm thanh.”
Tang Tiểu Diệp: “Anh có bản sao lưu không?”
Bạch Trầm Tinh: “Về nhà rồi xem.”
L*иg ngực Tang Tiểu Diệp nặng trĩu, cô không thể phán đoán vấn đề nằm ở đâu chỉ dựa vào lời kể của cá nhân anh được.
Bạch Trầm Tinh có thật sự nhìn thấy tận mắt sự thật không?
Rốt cuộc đêm đó đã xảy ra chuyện gì?
Không có bất kỳ bằng chứng khách quan nào về việc này.
Việc tin rằng có vấn đề ở chiếc gương và gương tiên khiến Tang Tiểu Diệp cảm thấy dễ chịu hơn, hay ảo giác của Bạch Trầm Tinh ảnh hưởng đến não bộ khiến cô khó chịu hơn?
Tang Tiểu Diệp khoác tay Bạch Trầm Tinh về nhà.
Bạch Trầm Tinh an ủi: “Đừng lo cho anh.”
Tang Tiểu Diệp hừ một tiếng: “Nếu em mà phát bệnh, chắc chắn anh sẽ còn lo hơn thế này nữa cho xem.”
Bạch Trầm Tinh: “Em sẽ không đâu.”
Dưới tòa chung cư là hòm thư của mỗi hộ gia đình. Vào mỗi tháng Tang Tiểu Diệp đều kiểm tra một lần để xem có thư từ ngân hàng không.
Cô tra chìa khóa mở ổ.
Trong hộp thư có báo, thư bảo đảm của ngân hàng, bên cạnh đó còn có một tờ rơi tìm người.
[THÔNG BÁO TÌM NGƯỜI]
[Họ tên: Hà Nguyệt Thăng]
[Tuổi: 22]
[Giới tính: Nam]
[Ngày mất tích: 01 tháng 04 năm 2024]
[Đi lạc gần đường phố thị trấn, khi mất tích mặc áo hoodie màu xám đậm, quần thể thao, giày thể thao trắng.]
Trong ảnh là một gương mặt thanh tú, thế nhưng Tang Tiểu Diệp có thể chắc chắn rằng bản thân cô chưa từng gặp qua người này.
Tang Tiểu Diệp: “Sao tờ rơi lại phát đến tận đây vậy? Chẳng lẽ người này ở khu nhà mình sao?”
Bạch Trầm Tinh liếc nhìn, tiện tay ném vào thùng rác: “Không cần để ý đâu, vứt đi, nếu đã lớn từng này rồi thì chắc là chỉ bỏ nhà đi thôi.”
Tang Tiểu Diệp thở dài: “Lớn từng này rồi mà còn mất tích, bây giờ vẫn còn người bắt cóc đàn ông trưởng thành đưa đến các lò than đen cơ à?”
Bạch Trầm Tinh: “Vậy thì anh phải bảo vệ em thật kỹ.”
Họ đã rời nhà được một tuần rồi.
Trước khi đi du lịch, Bạch Trầm Tinh đã dọn dẹp căn hộ sạch sẽ từ trong ra ngoài, không còn bất kỳ một hạt bụi nào, trên bàn có hương thơm thoang thoảng của hoa dành dành rất dễ chịu. Căn hộ nằm gần khu phố tài chính, đó là một căn hộ lớn có bốn phòng ngủ và một phòng khách do Bạch Trầm Tinh mua, khi mua còn ghi thêm tên của Tang Tiểu Diệp. Bên ngoài cửa sổ kính được trải dài từ trần đến sàn của căn hộ là khung cảnh đêm của thành phố với xe cộ tấp nập, đèn đuốc sáng rực, dòng người qua lại không ngừng.
Nội thất trang trí theo phong cách hiện đại, trên tường treo năm bức tranh sơn dầu với màu sắc khác nhau.
Bạch Trầm Tinh bất ngờ hỏi một câu không đầu không đuôi: “Nhà mình có năm bức tranh trang trí cơ à?”
Tang Tiểu Diệp ngạc nhiên: “Đúng vậy, ban đầu em định mua bốn cái, anh nói năm cái sẽ hài hòa hơn.”
“Ồ, anh quên mất.”
Tang Tiểu Diệp cau mày, anh chợt nhớ ra khoảng một hoặc hai tuần trước, Bạch Trầm Tinh hỏi cô đã mua một bức tranh trang trí màu bạch kim từ khi nào. Cô nói không có, làm sao bản thân lại có thể thích một màu xa hoa như vậy.
Kỳ lạ.
Cô nhìn kỹ lại bức tranh.
Không có gì thay đổi cả? Chẳng lẽ vì Bạch Trầm Tinh thích màu bạch kim nhưng ngại nói thẳng ra?
Tang Tiểu Diệp giẫm lên tấm thảm màu trắng sữa, cô ngồi phịch xuống ghế sofa rồi cầm lấy chiếc máy tính bên cạnh: “Anh muốn đổi tranh thì chúng ta đi mua, bây giờ mình xem video trước đã.”
Bạch Trầm Tinh bật hết đèn trong nhà lên, sau đó anh tựa sát vào cô: “File video đầu tiên trên desktop.”
Họ bắt đầu phát video.
Độ sáng và âm lượng đều được điều chỉnh đến mức tối đa.
Quả nhiên là đen thui.
Chỉ có tiếng gió ù ù nghe rất ồn ào.
Tang Tiểu Diệp hỏi: “Các anh quên mở nắp ống kính à?”
Bạch Trầm Tinh: “Làm sao có thể?”
Tang Tiểu Diệp suy tư, cô luôn cảm thấy mình đã bỏ sót điều gì đó.
Bạch Trầm Tinh véo eo Tang Tiểu Diệp một cái: “Anh không lừa em đúng không.”
Tang Tiểu Diệp: “Anh đi xả nước tắm đi, em lái xe mệt rồi, muốn ngâm mình một lúc.”
Bạch Trầm Tinh đứng dậy: “Được, để anh thả viên tắm bảy màu. Em đừng nghĩ nhiều, rảnh thì đi bệnh viện hoặc ghé vào đạo quán, kiểu gì cũng rõ thôi.”
Tang Tiểu Diệp gật đầu.
Cô nhìn theo bóng lưng Bạch Trầm Tinh đang bước vào phòng, sẵn tiện quan sát cái bóng dưới chân anh.
Rất bình thường, không có gì thay đổi cả.
Cô tựa vào ghế sofa, sau đó nhìn vào những vệt sáng và bóng râm lộn xộn bên ngoài cửa sổ.
Tang Tiểu Diệp nghĩ đến điều gì đó, cầm điện thoại lên, ngày rằm tháng Bảy Âm lịch, Bạch Trầm Tinh về nhà trước khi cô kết thúc livestream. Livestream phát lại của cô hiển thị thời gian kết thúc là 23:45 tối. Ban đầu có nhiều fan còn trêu chọc cô dám livestream game kinh dị vào ngày rằm tháng Bảy, cô cười bảo mình có thể quét sạch hết mọi yêu ma quỷ quái.
Ngày hôm đó, Bạch Trầm Tinh ra ngoài lúc 18:02 chiều. Bởi vì sau khi anh ra ngoài, cô đã gửi tin nhắn WeChat dặn anh về sớm, đừng lang thang bên ngoài vào ngày rằm tháng Bảy.
Nói cách khác, tổng cộng có hơn 5 tiếng đồng hồ anh ra ngoài.
Trừ thời gian đi lại và thời gian ở KTV thì ít nhất cũng có 4 tiếng.
Nhưng tại sao, thời lượng của file video này lại là 5 tiếng 21 phút?
Đoạn video này thật sự được quay tối hôm đó sao?