Chương 2: Chiêu hồn

Người tên Hồng Thanh Thanh mà y tá trưởng của bệnh viện số Sáu Thượng Kinh nhắc đến chính là bạn chung của cả hai.

Nghĩ đến đây, Tang Tiểu Diệp chợt nhận ra đúng là đã một tháng rồi cô không liên lạc với Hồng Thanh Thanh.

Tang Tiểu Diệp hỏi: “Hồng Thanh Thanh bị sao vậy?”

Bạch Trầm Tinh ngẫm nghĩ hai giây rồi đáp: “Tinh thần cô ấy không ổn lắm.”

Tang Tiểu Diệp gặng hỏi: “Không ổn cỡ nào?”

Bạch Trầm Tinh nhìn thẳng vào mắt Tang Tiểu Diệp, hạ quyết tâm rất lớn rồi nói: “Cô ấy bị ảo giác và ảo thanh.”

Tang Tiểu Diệp cảm thấy như trong lòng mình vừa có một sợi dây bị đứt vậy.

Chuyện gì đang xảy ra thế này?

Hồng Thanh Thanh cũng là một KOL mới nổi nho nhỏ. Nhà cô ấy nghèo, lại trọng nam khinh nữ, vì vậy nên Hồng Thanh Thanh đã bươn chải ngoài xã hội kiếm sống từ khi còn rất trẻ. Trong những năm gần đây, cô ấy đã kiếm được khá nhiều tiền nhờ những video thám hiểm tâm linh. Ví dụ như ngủ qua đêm trong bệnh viện tâm thần, đột nhập vào công viên giải trí bỏ hoang hay thậm chí là ngủ trên những đống mồ mả trên núi vào ban đêm.

Dù là con gái nhưng Hồng Thanh Thanh thích cảm giác mạnh và cần tiền, vì vậy nên cô ấy đã kiếm được bộn tiền nhờ vào mảng nội dung kinh dị. Dù sao thì cũng chưa có ai từng gặp được ma thật, cho dù có gặp thì cái gì có thể đáng sợ hơn ma nghèo và cha mẹ chỉ biết tham lam sinh con trai cơ chứ?

Cùng là KOL nên thỉnh thoảng Tang Tiểu Diệp và Hồng Thanh Thanh sẽ liên kết livestream để kiếm tương tác, vì vậy nên cả hai cũng khá thân thiết.

Hồng Thanh Thanh cao to hơn Tang Tiểu Diệp cả một vòng, tinh thần của cô ấy rất tốt, chưa bao giờ mất ngủ, ăn uống cũng ngon miệng. Bất cứ khi nào gặp cô ấy cũng tràn đầy sức sống, nhìn là biết kiểu kinh nguyệt rất đều đặn.

Đừng nói là bệnh tâm thần, ngay cả trầm cảm nhẹ cũng không liên quan với cô ấy!

Tang Tiểu Diệp: “Em nhớ cô ấy đâu có tiền sử bệnh tâm thần, Hồng Thanh Thanh khỏe như trâu ấy. Sao anh không nói với em chuyện cô ấy vào bệnh viện tâm thần?”

Bạch Trầm Tinh nhìn đi chỗ khác, rõ ràng là anh đang né tránh vấn đề.

Tang Tiểu Diệp: “Chuyện xảy ra từ bao giờ?”

Bạch Trầm Tinh: “Hơn một tháng trước.”

Tang Tiểu Diệp tính toán trong lòng, cô bỗng nhớ ra điều gì đó.

Hai tháng trước, Bạch Trầm Tinh và Hồng Thanh Thanh cùng vài người bạn có một buổi tụ họp. Lúc đó, cô bận nhận quảng cáo game kinh dị, ngày nào cũng phải livestream chơi game nên không tham gia.

Hình như từ sau buổi tụ họp đó, Bạch Trầm Tinh bắt đầu không còn bình thường nữa.

Bạch Trầm Tinh có tiền sử trầm cảm nhưng Hồng Thanh Thanh thì không.

Giờ đây cả hai người đều xuất hiện ảo giác và ảo thanh.

Cả hai đều là công dân tốt, tuân thủ pháp luật. Trong số những người này chỉ có mình cô hút thuốc, những người còn lại hầu như không chạm vào thuốc lá, vì vậy nên cũng không thể là di chứng của việc sử dụng ma túy được.

Gộp chung lại, chắc chắn buổi tụ họp hai tháng trước có vấn đề!

Tang Tiểu Diệp nheo mắt: “Nói thật đi, hai tháng trước các anh đã làm gì? Những người khác thế nào rồi?”

Bạch Trầm Tinh: “Những người khác không sao cả.”

Tang Tiểu Diệp nhìn sắc trời bên ngoài, nếu không đi bây giờ họ sẽ phải đi đường đêm: “Nói trên đường đi, anh thu dọn nhanh lên, đừng hòng qua mặt em. Anh biết em có thể nhận ra anh đang nói dối mà.”

“Ừ, anh không lừa em.” Bạch Trầm Tinh nở một nụ cười gượng gạo.

Tang Tiểu Diệp không để Bạch Trầm Tinh giúp mình thu dọn đồ đạc nữa, cô nhanh chóng đóng gói hành lý.

Bạch Trầm Tinh: “Để anh xách xuống cho, em đừng động vào.”

Tang Tiểu Diệp cau mày.

Giọng Bạch Trầm Tinh kiên quyết: “Đừng coi anh như bệnh nhân như thế.”

“Được, vậy em mang hoa quả xuống.”

Tang Tiểu Diệp đi xuống lầu.

Bạch Trầm Tinh đang đứng ở cửa phòng ngủ, nhìn bóng lưng cô. Nụ cười trên gương mặt anh nhạt dần, ánh mắt cụp xuống, trở nên bi thương và u ám, cứ như thể Bạch Trầm Tinh đã biến thành một người khác vậy.

Anh lẩm bẩm: “Tiểu Diệp…”



Dòng xe trên đường đi từ khu nghỉ dưỡng ven biển về Thượng Kinh vô cùng đông đúc.

Kẹt xe đến phát bực.

Có vẻ như mọi người đều khởi hành sớm hơn một hoặc hai giờ nên bọn họ đã gặp nhau trên đường.

Tang Tiểu Diệp hút mạnh hai ngụm trà chanh Thái đá xay, hỏi: “Nói đi, hai tháng trước các anh đã làm gì trong buổi tụ tập bất hợp pháp đó?”

Bạch Trầm Tinh ngồi ở ghế phụ lái, anh đưa mắt nhìn xa xăm.

Tang Tiểu Diệp nhắc: “Đừng nói dối em.”

Bạch Trầm Tinh thở dài: “Anh không nói dối. Thật ra anh cũng phát hiện được việc có thể bản thân đang bị ảo giác, chỉ là trước đây em không nói, anh tưởng đó là ảo giác nhất thời do mệt mỏi. Lý do anh không nói cho em biết là vì anh sợ em lo lắng.”

Tang Tiểu Diệp gõ ngón tay lên vô lăng: “Ồ, anh đừng nói là vì tốt cho em. Đại thiếu gia Bạch của chúng ta đã làm chuyện gì khó coi thế, kể em nghe xem nào?”

Bạch Trầm Tinh: “Chiêu hồn.”

Không khí trong xe đột nhiên im lặng vài giây.

Tang Tiểu Diệp đột nhiên trợn tròn mắt, buông lời chửi rủa: “Các anh bị điên à? Không phải chỉ bảo là tiệc sinh nhật bình thường thôi sao?”

Trời dần tối, ráng chiều đỏ rực như máu.

Giống hệt như hai tháng trước.

Bạch Trầm Tinh tựa vào lưng ghế, khoảnh khắc hiếm hoi khi anh móc từ túi áo Tang Tiểu Diệp ra một điếu vape hương bạc hà táo.

“Muốn hút thuốc?”

Tang Tiểu Diệp thấy lạ.

“Muốn hôn em.”

Nụ hôn gián tiếp.

Tang Tiểu Diệp dứt khoát vươn tay đưa đến trước môi anh.

Bạch Trầm Tinh thật sự hôn một cái.

“Chưa đủ.”

“Lái xe cho cẩn thận vào, anh hút thuốc đi.”

Anh mở cửa sổ, cầm điếu vape của cô hít một hơi thật sâu, làn khói ngọt ngào thơm mùi trái cây thoát ra từ kẽ môi răng anh. Khói thuốc lượn lờ trong xe.

“Ban đầu là tiệc sinh nhật, thế nhưng sau đó Hồng Thanh Thanh đã đề nghị mọi người cùng chơi trò khác kí©h thí©ɧ hơn vì cô ấy nhận được một món quà sinh nhật rất độc đáo.”

“Là một mảnh gương hình hoa da^ʍ bụt.”

Cái gương mà Hồng Thanh Thanh cầm là một món đồ cổ, chính xác hơn là một mảnh gương đồng, vì đã bị vỡ nên nó cũng không phải là thứ gì đáng giá.

Lúc đó, Hồng Thanh Thanh cẩn thận lấy chiếc gương ra khoe khoang đắc ý nói đây là do anh họ cô ấy tặng, nghe nói là đồ từ thời Đường hoặc thời Tống.

Tang Tiểu Diệp hơi cau mày: “Còn là đồ cổ cơ à?”

Bạch Trầm Tinh gật đầu, anh có một chút kinh nghiệm nghiên cứu đồ cổ: “Chắc là đồ từ thời Đường, không biết khai quật từ ngôi mộ nào. Nếu là gương nguyên vẹn thì phải nộp cho nhà nước. Mặt trước gương đã mờ, không được mài lại và làm rõ. Mặt sau gương chạm khắc hoa văn chùm nho*, xung quanh là họa tiết hoa sen**, mang ý nghĩa mong ước có nhiều con cháu, nhiều phúc lộc, cuộc sống viên mãn, dư dả quanh năm.”

(*): Là một loại hoa văn phổ biến trên gương đồng thời Đường, thường biểu trưng cho sự phồn thịnh, sung túc và đôi khi là sự lan tỏa của văn hóa từ phương Tây (do nho là cây trồng du nhập).

(**): Hoa sen là biểu tượng quan trọng trong văn hóa Á Đông, đặc biệt là trong Phật giáo, tượng trưng cho sự thanh khiết, giác ngộ, và sự sinh sôi.

Hôm đó, khi Hồng Thanh Thanh vừa lấy gương ra.

Mọi người nghe nói là đồ cổ nên ai nấy đều rất háo hức muốn thử.

Thế là cả nhóm xúm lại, không muốn đi KTV hát hò nữa mà lại quan tâm đến mảnh gương vỡ này.

Biết Bạch Trầm Tinh học dân tục học, vì vậy nên Hồng Thanh Thanh đã đề nghị bọn họ cùng chơi gương tiên.

Chính là dùng mảnh gương đồng cổ bị vỡ này.

Gương tiên cũng giống như bút tiên hay đĩa tiên, thoạt nhìn thì tất cả đều là chủ đề thường dùng trong phim kinh dị và game. Đó là những trò chơi phổ biến trong các buổi dã ngoại của học sinh tiểu học, thế nhưng theo ghi chép tìm kiếm trên các nền tảng internet, những trường hợp xảy ra chuyện sau khi chơi đều là do ám ảnh tâm lý, hoàn toàn không có chuyện triệu hồi được ma thật, chẳng qua chỉ là một truyền thuyết đô thị mà thôi.

Bạch Trầm Tinh không muốn làm mất mặt Hồng Thanh Thanh, dù sao thì hai người bọn họ cũng là bạn học cấp ba, thế nhưng anh không phải là người vô thần, cũng không muốn xúc phạm thần linh.

Bạch Trầm Tinh lập tức từ chối.

Việc này quá nguy hiểm, những điều chưa biết không được phép xúc phạm.

Thế nhưng Hồng Thanh Thanh lại đột nhiên nổi giận như núi lửa phun trào: “Cậu không đi thì người khác đi! Hôm nay là sinh nhật mình, cậu nhất định phải làm mình mất mặt như thế sao? Bạch Trầm Tinh, không ngờ cậu lại là người như vậy!”

Nói xong, cô ấy lập tức kéo ba người bạn thân khác cùng tham gia buổi tiệc đi mất.

Bạch Trầm Tinh sững sờ một lúc, đứng nguyên tại chỗ.

Vẻ mặt của Hồng Thanh Thanh có vẻ không ổn, cứ như là cô ấy đã dùng thuốc và không thể kiểm soát được cảm xúc vậy.

Bạch Trầm Tinh không thể khoanh tay đứng nhìn như thế. Anh lo lắng cho sự an toàn bạn bè nên đã đi theo.

Ngày hôm đó chính là Tết Trung Nguyên.

Rằm tháng Bảy Âm lịch.

Địa điểm được chọn để chơi gương tiên là một trung tâm công viên giải trí bỏ hoang.

Khung sắt của vòng đu quay kêu kẽo kẹt, hình dáng của những chiếc ngựa gỗ xoay vòng rỉ sét lốm đốm trong bóng tối giống như những bóng người đang bò lổm ngổm.

Rằm tháng Bảy.

Quỷ lên bờ.

Bạch Trầm Tinh đứng cách đó không xa, cả nhóm chiêu hồn vô cùng hào hứng, cười nói vui vẻ.

Đặc biệt là Hồng Thanh Thanh, cô ấy quay phim toàn bộ quá trình, thậm chí còn dựng cả bàn thiết bị. Việc chiêu hồn, chiêu quỷ chắc chắn 99% sẽ chẳng triệu hồi được thứ gì, vì vậy nên nếu muốn thu hút sự chú ý bằng những cảnh giật gân thì chủ yếu vẫn dựa vào khâu hậu kỳ.

Khi Hồng Thanh Thanh lấy mảnh gương ra khỏi túi lần nữa, tất cả mọi người đều sững sờ.

Nhận ra Bạch Trầm Tinh cũng đã đến, Hồng Thanh Thanh vội vàng gọi anh lại xem.

Đây chính là khởi đầu của cơn ác mộng này.

Trong xe, giọng kể của Bạch Trầm Tinh cũng trở nên trầm xuống.

Trời đã tối hẳn, hai người vẫn đang còn kẹt trên đường cao tốc.

Tang Tiểu Diệp mở cửa sổ, giật lấy điếu vape từ tay anh rồi ngậm vào miệng: “Anh đừng nói với em là cái gương có vấn đề đấy nhé.”

Bạch Trầm Tinh cười nhạt, nụ cười tràn đầy sự tự tin: “Theo kinh nghiệm của một tiến sĩ dân tục học như em, cái gương ấy thật sự có vấn đề.”

Tang Tiểu Diệp nhướng mày: “Có nữ quỷ trong đó à?”

Bạch Trầm Tinh: “Dưới ánh trăng, mặt gương ánh lên như sóng nước.”

“Thủy ngân?”

“Không phải.”

Bạch Trầm Tinh hít một hơi thật sâu, trước tiên anh nói lời miễn trừ trách nhiệm: “Những gì anh sắp nói sau đây, mắt thấy tai nghe là thật, thế nhưng dường như lại không phải sự thật. Em đừng quá lo lắng, anh hứa với em khi về sẽ đi khám tâm thần.”

Nicotine kí©h thí©ɧ các dây thần kinh đang mệt mỏi, Tang Tiểu Diệp gật đầu: “Dù có chuyện gì xảy ra, em cũng sẽ luôn ở bên anh.”

Bạch Trầm Tinh bắt đầu kể lại trải nghiệm đêm hôm đó.

Trước khi chiêu hồn, Hồng Thanh Thanh đã lén lút nghiên cứu cái gương vài lần nhưng cũng không có phản ứng gì.

Bây giờ đúng vào dịp Tết Trung Nguyên, đây lại là nơi âm khí cực nặng, vì vậy nên khi lấy gương ra, mọi người đều vô cùng kinh ngạc.

Bọn họ soi gương dưới ánh trăng rất lâu, thứ này chỉ có thể phản chiếu ánh trăng, bóng của họ không phản chiếu lên mặt gương.

Tất cả mọi người đều phấn khích, bàn tán xem cái này đáng giá bao nhiêu.

Sắc mặt Bạch Trầm Tinh càng lúc càng kém. Lý trí mách bảo anh rằng cái gương có vấn đề, tuyệt đối không thể chơi gương tiên.

Nếu không thì anh cũng không biết sẽ triệu hồi ra thứ gì nữa.

Bạch Trầm Tinh lên tiếng ngăn cản, ai ngờ Hồng Thanh Thanh bất ngờ trừng mắt nhìn anh một cách hung dữ, cô ấy cúi đầu, ánh mắt nhìn thẳng để lộ tròng trắng. Hồng Thanh Thanh đột nhiên giơ tay, chiếu gương thẳng vào đồng tử của Bạch Trầm Tinh, chỉ thoáng qua một cái.

Khoảnh khắc đó, dường như linh hồn của Bạch Trầm Tinh đã bị hút vào gương.

Như thể mặt gương lấp lánh xuất hiện hình ảnh phản chiếu mờ ảo của chính anh.

Não bộ của anh đột nhiên đứt đoạn.

Hồng Thanh Thanh chế nhạo Bạch Trầm Tinh nhát gan, sau đó cô ấy lại khuấy động không khí, cầm máy quay một mạch, nói rất lâu trước ống kính rồi mới bắt đầu nghi thức chiêu hồn.

Có nhiều cách để chiêu gương tiên..

Hồng Thanh Thanh và ba người bạn của cô ấy, tổng cộng bốn người, ngồi thành vòng tròn ở các hướng Đông, Tây, Nam, Bắc.

Ở giữa bốn người đặt sáu cây nến, có ý nghĩa là “lão âm”, mang ý nghĩa mượn gió âm, cũng là để che giấu dương khí của họ không bị quấy nhiễu bởi bách quỷ được triệu hồi.

Hồng Thanh Thanh nói với Bạch Trầm Tinh: “Thiên thời địa lợi nhân hòa, hôm nay nhất định mình sẽ chơi bằng được. Có lẽ, đây chính là khởi đầu cho sự nghiệp thăng tiến của mình, video này sau khi chỉnh sửa chắc chắn sẽ đạt hơn 10 triệu lượt xem! Nếu cậu không muốn xem thì có thể đi ngay bây giờ.”

Lời tốt khó khuyên được kẻ đáng chết.

Bạch Trầm Tinh không khuyên ngăn nữa, ánh mắt anh trở nên lạnh lùng, bật đèn pin: “Mình bảo dừng là cậu phải dừng.”

Hồng Thanh Thanh cười: “Được thôi, mình biết cậu muốn quan sát gần một lần mà.”

Tang Tiểu Diệp nghe đến đây, cô lập tức nhận ra vấn đề đã xuất hiện ngay từ bây giờ.

Bạch Trầm Tinh nghiên cứu dân tục lâu như vậy, đến tận bây giờ, dù rất muốn có cơ hội tự mình quan sát nhưng anh cũng sẽ không để bạn bè rơi vào nguy hiểm. Có lẽ ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy mảnh gương vỡ đó, anh đã không còn là chính mình nữa, nếu không thì chắc chắn Bạch Trầm Tinh không thể để bạn bè mình làm chuyện như vậy.

Tang Tiểu Diệp quay đầu nhìn anh.

Đột nhiên trong đầu cô nảy ra một ý nghĩ, vậy bây giờ Bạch Trầm Tinh có còn là chính anh không?

Hay là từ tối hôm đó, Bạch Trầm Tinh đã biến thành một người khác?

Đột nhiên Tang Tiểu Diệp cảm thấy toàn thân lạnh toát.

Bạch Trầm Tinh kể tiếp.

Đêm hôm đó.

Anh đứng ngoài vòng trận pháp, mang theo lá bùa hộ mệnh. Vì không thể khuyên ngăn được nên Bạch Trầm Tinh chỉ có thể đứng ngoài quan sát và bảo vệ họ từ xa.

Quy tắc gương tiên rất đơn giản.

Thứ nhất: Tay không được rời gương.

Thứ hai: Sáu ngọn nến không được tắt.

Thứ ba: Hô to ba tiếng “Gương tiên hãy trở về đi”, sau đó tiễn đi.

Máu đầu ngón tay của bốn người nhỏ xuống mặt gương như những bông mai đỏ nở rộ, máu theo những đường vân lan ra, nhuộm đỏ cả mặt gương.

Theo quy tắc, bốn ngón trỏ đặt lên mặt gương.

Bắt đầu triệu hồi gương tiên.

“Gương hoa thủy nguyệt, muôn hình vạn trạng.”

“Âm dương cách biệt, quỷ thần tương thông.”

“Bắc Đẩu thất tinh, dẫn hồn quy vị.”

“Gương tiên, gương tiên, xin hãy hiển linh, xin hãy hiển linh!”

Mặt gương mềm mại như có sự sống, dường như có vô số xúc tu lông tơ nhỏ xíu, tham lam mυ"ŧ lấy ngón tay của họ.

Vết thương chảy máu lẽ ra đã lành nhưng lại ngày càng sâu hơn, máu chảy ra càng nhiều, mấy người họ hoàn toàn không hề hay biết, thậm chí còn có cảm giác phiêu du như thần tiên. Trên mặt họ hiện lên nụ cười mơ màng, cứ như thể đã nhìn thấy những cảnh đẹp nhất trên đời.

Họ nhắm mắt lại, những lời triệu hồi trầm bổng dần đều, giọng nói bắt đầu lớn hơn, gấp gáp hơn, ngữ điệu mạnh mẽ.

Lúc đó, một luồng khí lạnh dâng lên từ chân Bạch Trầm Tinh.

Anh đứng ngoài, nhìn chằm chằm vào Hồng Thanh Thanh.

Tim anh đập thình thịch, càng lúc càng nhanh.

Rất nhanh sau đó, anh nhận ra, giọng nói đó đơn điệu và cao vυ"t, thậm chí hoàn toàn không phải giọng của Hồng Thanh Thanh.

Có biến rồi!

Bạch Trầm Tinh đứng trước quyết định phải dừng lại ngay lập tức, giác quan thứ sáu mách bảo anh không thể tiếp tục nữa.

Tuy nhiên, chưa kịp mở lời, tiếng chiêu hồn cao vυ"t rơi vào tĩnh lặng, trong công viên giải trí vắng vẻ đột nhiên thổi lên một luồng gió âm dữ dội.

Hú… Hú…

Gió như tiếng còi đơn điệu quét qua công viên giải trí, tiếng chuông không biết từ đâu vọng đến, lập tức leng keng vang vọng đột ngột trong gió.

Sáu ngọn nến yếu ớt chập chờn trong gió, ngọn lửa bị thổi thành một đường thẳng đứng hướng lên trên. Điều này khiến Bạch Trầm Tinh liên tưởng đến nén nhang đầu tiên trong miếu, dù gió có lớn đến mấy thì những tia sáng đó vẫn vững vàng bay lên

Gió đêm mùa hè thổi khiến Bạch Trầm Tinh sởn gai ốc, mặc dù hôm đó không có cảnh báo gió lớn.

Cùng lúc đó.

Tách.

Đèn pin điện thoại tắt ngủm.

Ngay sau đó, điện thoại và máy tính cũng lần lượt tắt nguồn.

Công viên giải trí chìm vào bóng tối, chỉ có ánh trăng trên đầu là nguồn sáng duy nhất.

“Gương hoa thủy nguyệt, muôn hình vạn trạng.”

“Âm dương cách biệt, quỷ thần tương thông.”

“Bắc Đẩu thất tinh, dẫn hồn quy vị.”

“Gương tiên, gương tiên, xin hãy hiển linh, xin hãy hiển linh!”

Thế nhưng giọng nói vẫn vang vọng trong bóng tối.

Hồng Thanh Thanh và những người bạn của cô ấy dường như không cảm thấy sợ hãi chút nào, càng lúc càng hăng say, như thể bị nhập hồn.

Mảnh gương phản chiếu ánh nến.

Đèn xanh lập lòe như hạt đậu.

Bạch Trầm Tinh ngừng lại.

Tang Tiểu Diệp: “Rồi sao nữa?”

Bạch Trầm Tinh: “Sau khi lặp lại năm lần, họ đồng loạt ngất xỉu.”

Dòng xe về thành phố Thượng Kinh đã được thông suốt, thế nhưng bọn họ vẫn chỉ có thể chạy với tốc độ 80 dặm/giờ.

Tang Tiểu Diệp lạnh lùng: “Với tính cách của anh, chắc chắn anh sẽ từ chối Hồng Thanh Thanh.”

Bạch Trầm Tinh cau mày: “Đúng ra là thế, anh cũng không biết lúc đó mình đã nghĩ gì nữa.”

Tang Tiểu Diệp hỏi: “Rồi sao?”

Bạch Trầm Tinh lặp lại: “Họ ngất xỉu, rất lâu sau mới tỉnh lại, sau đó không xảy ra chuyện gì nữa.”

Tang Tiểu Diệp cười khẩy: “Trầm Tinh, chúng ta ở bên nhau lâu như vậy, anh nói dối dễ bị người ta nhận ra lắm đấy.”

Bạch Trầm Tinh nhếch môi: “Phải có bằng chứng chứ.”

Tang Tiểu Diệp bực mình: “Nếu anh lừa em, về đến nhà em có đủ cách để trừng trị anh. Họ chắc chắn không ngất xỉu, nói đi, sau đó đã xảy ra chuyện gì.”

Bạch Trầm Tinh im lặng một lúc rồi nở một cười: “Vẫn là em hiểu anh nhất, không có chuyện gì có thể giấu được em.”

Tang Tiểu Diệp rẽ vào đoạn đường trung tâm thành phố, đèn đường sáng trưng.

Cô liếc nhìn Bạch Trầm Tinh, không hiểu sao Tang Tiểu Diệp lại cảm thấy cái bóng của anh phản chiếu trên kính xe hơi xa lạ.

Bạch Trầm Tinh nói với giọng nịnh nọt: “Là lỗi của anh, sau này anh sẽ không nói dối em nữa. Những chuyện xảy ra sau đó, anh chỉ mơ mơ hồ hồ thôi, giống như là ảo giác hơn. Em có muốn nghe không?”