Chương 1: Ảo giác nảy sinh liên tục

Ngoài cửa sổ, thấp thoáng vài bóng cây đang lay động.

Ánh nắng chiếu qua tán lá, rải xuống những mảng bóng râm loang lổ.

Cách đó không xa, sóng biển cuộn trào.

Không khí nồng đậm hương vị mặn mà của biển cả.

Tang Tiểu Diệp nằm dài trên ghế sofa, ngón tay cô nhẹ lướt trên những đoạn video ngắn trên TikTok.

Giữa một loạt những video ồn ào náo nhiệt bỗng xuất hiện một thumbnail màu đỏ với dòng chữ trắng nổi bật.

Cực kỳ thu hút ánh nhìn.

Ngón tay Tang Tiểu Diệp khựng lại hai giây.

Video tự động phát.

Trên màn hình hiện lên một người đàn ông kỳ lạ có khuôn mặt trắng bệch, quầng thâm dưới mắt đậm màu đến mức đáng sợ. Trông anh ta chẳng giống một streamer đang hot chút nào, cứ như người kiệt sức và uể oải vậy.

Phông nền chỉ là một bức tường xi măng xám xịt cùng những vệt ánh sáng màu sắc mờ ảo.

“Vừa nãy, tôi đã tìm thấy một xác chết phụ nữ trong tòa nhà văn phòng bỏ hoang. Toàn thân nó đã thối rữa, mặc váy liền màu vàng.”

“Cái xác ở ngay phía sau tôi.”

“Tôi đã báo cảnh sát rồi. Không biết bao giờ họ mới đến nữa?”

“Tôi vừa quan sát cái xác đó, nó không có móng tay. Đây có lẽ là cái xác không có móng tay thứ hai mà tôi tìm thấy.”

Người đàn ông ngừng lại, anh ta ngoảnh đầu nhìn đâu đó, sau đó quay lại nhìn vào ống kính: “Tôi nghe thấy tiếng bước chân. Có lẽ họ đến rồi chăng?”

Có lẽ do camera không đủ nét nên hình ảnh cái xác trong video vẫn mang cảm giác mờ mờ ảo ảo.

Trắng toát, nhợt nhạt.

Tang Tiểu Diệp chăm chú nhìn vào màn hình.

Quay xa thế này, sợ bị lộ tẩy à?

Giờ cái gì cũng làm video câu view được hết rồi ư?

Người đàn ông tiếp tục lẩm bẩm: “Tôi không nhớ mình thấy cái xác không móng tay đầu tiên ở đâu nữa, thôi thì cứ ghi lại cái này đã.”

Camera đột nhiên chuyển góc, hình ảnh được phóng to, cái xác bất ngờ chiếm trọn màn hình!

Ngũ quan méo mó chen chúc nhau trên gương mặt của cái xác đã bị thối rữa, mái tóc màu nâu nhạt bết dính trên má, da thịt sưng phồng như miếng bọt biển vàng xỉn.

Đôi tay không còn móng. Những cái móng tay dường như đã bị rút sạch, phần thịt ở đầu ngón tay bị nước và côn trùng biển gặm nhấm, để lại những vết lồi lõm ghê rợn.

Do tính chất công việc nên Tang Tiểu Diệp đã quen với những hình ảnh kinh dị như thế này. Cô mở to mắt xem, vẻ mặt vô cùng thích thú.

Giây tiếp theo, khuôn mặt người đàn ông lại xuất hiện trên màn hình.

Khuôn mặt của anh ta gần sát camera, chỉ còn đôi mắt, cái mũi và môi trên lấp đầy khung hình.

Mí mắt anh ta sụp xuống tạo thành một đường cong kỳ quái, miệng nhe răng cười một cách ngớ ngẩn.

Nướu răng đỏ tươi lộ ra, hoàn toàn khác với vẻ rụt rè, sợ sệt ban nãy.

Anh ta giơ lên một chiếc móng tay phụ nữ được sơn đỏ, nở nụ cười đầy phấn khích, giọng nói rùng rợn: “Nhìn này, tôi tìm thấy móng tay ở xung quanh cái xác. Móng tay ở đây, còn dính cả thịt nữa. Cứ như ngập trong máu vậy! Nhưng tôi cần gì móng tay đâu, tôi là streamer nam mà, tôi không cần làm móng.”

Trên móng tay, những con giòi trắng lúc nhúc như đang bò qua màn hình, trườn lên sống lưng của Tang Tiểu Diệp.

Người đàn ông nói, giọng âm u: “Chỉ có phụ nữ mới cần móng tay thôi.”

Tang Tiểu Diệp bỗng thấy dạ dày cuộn lên: “Mẹ nó, nền tảng không kiểm duyệt gì hết à!”

Cái quái gì thế này?

Cái xác không làm cô sợ, bởi vì trông nó giống đồ silicon giả hơn, thế nhưng giọng điệu của gã đàn ông lại khiến cô sởn gai ốc, nhìn thêm một giây cũng thấy xui xẻo.

Cô chửi thề một tiếng, bàn tay nhanh chóng lướt xuống.

Ngay lúc lướt đi, cô thoáng nhìn thấy thanh dữ liệu bên phải video.

Lượt thích: 0, lượt lưu: 0, hiển thị [Đề xuất tại địa phương].

Thật kinh tởm, loại video này mà cũng được đề xuất cơ á?

Tang Tiểu Diệp và bạn trai Bạch Trầm Tinh đến khu Phủ Ninh thuộc thành phố Sơn Hải Đảo để nghỉ dưỡng. Hôm nay là ngày cuối cùng, bọn họ sẽ quay về Thượng Kinh vào buổi chiều.

Chuyện này khiến tâm trạng tốt đẹp cả ngày hôm nay của cô lập tức tan biến.

Cô nhanh chóng tắt video đi.

Thế nhưng Tang Tiểu Diệp vẫn cảm thấy vô cùng bứt rứt, hình ảnh cái xác trắng toát méo mó cứ lởn vởn trong đầu cô.

Cô bắt đầu tìm kiếm từ khóa “Xác chết nữ ở Phủ Ninh”.

Không có tin tức liên quan.

Cô mở lại TikTok, tìm kiếm video vừa xem, thế nhưng lại chẳng thấy đâu nữa.

Như thể sau khi cô chửi câu đó, video đã biến mất một cách bí ẩn.

Có lẽ là cơ chế kiểm duyệt của nền tảng đã hoạt động.

Tin giả câu view thôi, có khi cái xác là búp bê hơi, nếu không thì truyền thông đã thay phiên nhau đưa tin rồi.

Hoặc cũng có thể đây là một “đường đua kinh dị” mới toanh.

Tang Tiểu Diệp muốn kể chuyện này cho Bạch Trầm Tinh nghe, thế nhưng chờ mãi cô vẫn không thấy anh xuống.

Tang Tiểu Diệp nhíu mày nhìn về phía cầu thang, mọi thứ yên tĩnh một cách lạ thường.

Họ thuê một căn biệt thự hai tầng gần biển. Bạch Trầm Tinh đang ở tầng trên thu dọn đồ đạc, chuẩn bị về nhà trước giờ cao điểm kỳ nghỉ lễ Quốc khánh.

“Trầm Tinh ơi…” Tang Tiểu Diệp gọi.

Không có tiếng trả lời.

Hừ, lại không biết anh đang lơ đãng làm gì nữa đây?

Dạo này Bạch Trầm Tinh rất hay như vậy, thường xuyên lén lút làm gì đó.

Trước đây anh là người thích chia sẻ mọi thứ nhưng bây giờ lại vô cùng kỳ lạ, cảm giác như Bạch Trầm Tinh đang giấu cô bí mật gì đó vậy.

Hôm trước, Tang Tiểu Diệp phát hiện Bạch Trầm Tinh nửa đêm lén xuống phòng khách tầng một nghe điện thoại, anh ngồi trong bóng tối nhưng lại không bật đèn, trông như một bức tượng.

Cô hỏi anh đang làm gì.

Anh chỉ bảo là đang bàn chuyện luận văn.

Thầy giáo của anh đã sáu mươi tuổi rồi, nửa đêm còn gọi điện nữa ư?

Ông già này tối không ngủ mà đi nhảy đầm à?

Làm gì có ma nào tin.

Nhưng mà nɠɵạı ŧìиɧ thì không đúng, bởi vì hai người là thanh mai trúc mã. Bọn họ đã lớn lên bên nhau suốt hai mươi năm. Chắc hẳn Bạch Trầm Tinh rất rõ, nếu anh dám léng phéng với cô gái khác, Tang Tiểu Diệp sẽ không nương tay mà trói anh lên ghế rồi tiêm hormone nữ vào, để xem anh còn sức đi tìm người khác hay không. Tuy đó chỉ là lời nói đùa nhưng cả hai đều biết rằng, một khi Tang Tiểu Diệp nổi điên, chắc chắn cô sẽ có thể bất chấp hậu quả mà làm chuyện phạm pháp.

Hơn nữa, trực giác phụ nữ của Tang Tiểu Diệp nhạy lắm, cô chẳng cảm thấy gì bất thường cả.

Không phải nɠɵạı ŧìиɧ, vậy chuyện gì mới có thể khiến anh lén lút nghe điện thoại vào nửa đêm?

Cả hai đã ở bên nhau quá lâu, vì vậy nên họ hoàn toàn có thể nhận ra những thay đổi nhỏ nhất trong cảm xúc của đối phương.

Chắc chắn gần đây anh có bí mật gì đó không muốn nói với cô.

Bạch Trầm Tinh đang học tiến sĩ, áp lực đề tài lớn, anh lại nghiên cứu dân tục học*, một thứ gì đó khá huyền hoặc, dễ khiến người ta suy sụp tinh thần. Hồi nhỏ, Bạch Trầm Tinh từng trầm cảm vì cha mẹ đánh nhau rồi ly hôn, thế nhưng sau khi yêu sớm với cô, anh đã ổn hơn, căn bệnh đó đã nhiều năm không tái phát.

(*): Một môn học nghiên cứu về phong tục tập quán của các dân tộc.

Giờ đây những cảm xúc này khiến Tang Tiểu Diệp nhớ lại lúc anh điều trị năm xưa.

Dù Bạch Trầm Tinh đang cười nhưng cô vẫn cảm nhận được sự tĩnh lặng trong anh.

Thậm chí, cô cảm thấy anh đang dần trở nên xa lạ, thậm chí là kỳ quái.

Khác với con đường học thuật nghiêm túc của Bạch Trầm Tinh, Tang Tiểu Diệp bắt đầu làm streamer game kinh dị từ năm nhất đại học. Hiện tại cô có hơn ba triệu người theo dõi trên Bilibili, kỹ năng đánh game mượt mà giúp cô chưa từng thua khi PK trực tuyến với các streamer khác.

Vì là một hot streamer nên thu nhập của cô cũng khá tốt.

Cộng thêm số tài sản mà cha mẹ Bạch Trầm Tinh để lại sau khi hai người họ ly hôn và tiền anh kiếm từ việc đầu tư chứng khoán, hiện tại cả hai đang có một cuộc sống tương đối dư dả.

Tang Tiểu Diệp thích náo nhiệt, Bạch Trầm Tinh lại ưa yên tĩnh.

Họ rất hợp nhau.

Chính vì cuộc sống quá suôn sẻ nên sự che giấu và tâm trạng trầm lặng của Bạch Trầm Tinh ngày càng trở nên lạc lõng.

Tang Tiểu Diệp vịn cầu thang, nhìn lên tầng hai.

Căn biệt thự không lớn lắm, vì là ban ngày nên hành lang không bật đèn.

Hành lang sâu hun hút, tối tăm như một cái giếng cạn.

Bạch Trầm Tinh nói ba phút sẽ xuống, vậy mà vẫn chậm chạp.

Chỉ là dọn vali thôi mà, có cần lâu thế không?

Tang Tiểu Diệp vừa bước lên thì giây tiếp theo…

“Tiểu Diệp, đừng đứng ngoài cửa nữa. Cho anh thêm mười phút, quần áo em nhiều quá, xếp mãi không xong đây này.”

Giọng Bạch Trầm Tinh vọng ra từ phòng ngủ.

Âm thanh lơ lửng, mơ hồi xuyên qua hành lang.

Như thể nó phát ra từ một thế giới khác vậy.

Tang Tiểu Diệp khựng lại, cô ngẩn ra một giây, lông mày nhíu chặt, sắc mặt bỗng trở nên u ám.

Âm u, khó coi.

Cô hiểu rồi.

Cuối cùng cô cũng hiểu tại sao gần đây thấy Bạch Trầm Tinh không ổn.

Vì anh hay nói những lời khó hiểu, làm những việc khiến cô không thể lý giải.

Nửa đêm nghe điện thoại.

Nói năng lung tung.

Rõ ràng Tang Tiểu Diệp đang đi chân trần, cô vẫn chưa lên cầu thang, không ở ngoài cửa, tại sao Bạch Trầm Tinh lại nghe thấy tiếng bước chân?

Trừ khi anh có khả năng tiên tri.

Cửa phòng ngủ kêu “cạch” một tiếng.

Bạch Trầm Tinh vừa nghe thấy tiếng bước chân lẹp kẹp trên hành lang, anh nghĩ chắc chắn là Tang Tiểu Diệp đến hối mình.

Thế nhưng khi Bạch Trầm Tinh vừa mở cửa ra, anh lập tức sững sờ, làm gì có ai ngoài hành lang đâu?

Yên tĩnh, tối om.

Vậy tiếng bước chân vừa nãy là gì?

Bạch Trầm Tinh ngập ngừng gọi về phía hành lang trống rỗng: “Tiểu Diệp?”

“Em đây, em lên rồi.” Tang Tiểu Diệp cố ý nói to.

Bạch Trầm Tinh thở phào: “Đừng vội, quần áo và tất của em anh còn chưa xếp xong. À, mỹ phẩm để trong vali hay balo của em đấy?”

Tang Tiểu Diệp: “Vali đi.”

“Được.”

Cuộc nói chuyện tạm dừng.

Tang Tiểu Diệp dựa vào cầu thang, cô giậm chân thử, xác nhận chỉ khi mình giậm mạnh thì cầu thang mới phát ra tiếng kêu cọt kẹt.

Khả năng cách âm của biệt thự này rất tốt, tầng hai không thể nghe thấy âm thanh từ tầng một.

Vậy thì vừa nãy, ngoài cửa phòng của Bạch Trầm Tinh không có ai, cũng chẳng có tiếng bước chân nào.

Tại sao anh lại nghĩ cô ở ngoài cửa?

Đúng là cô đang định đi tìm anh.

Chẳng lẽ Bạch Trầm Tinh có khả năng tiên đoán tương lai, hay là anh có thể đọc được suy nghĩ?

Không, không đúng.

Tang Tiểu Diệp nhớ lại vài ngày trước.

Hôm qua, cô muốn hù anh nên đã cố ý trốn trong tủ quần áo, định nhảy ra như trong phim kinh dị.

Nhưng vừa trốn xong, còn chưa kịp nhảy thì Bạch Trầm Tinh đã lập tức chạy vào phòng rồi bất ngờ mở cửa tủ khi cô còn chưa kịp chuẩn bị gì.

Gương mặt anh như gặp ma quỷ, khuôn mặt điển trai co giật, tái nhợt, gân trên trán nổi lên. Tang Tiểu Diệp chưa từng thấy anh sợ hãi đến vậy, thậm chí khi nói chuyện với cô, giọng nói của Bạch Trầm Tinh còn mang theo chút hung dữ khiến cô ngỡ ngàng và hoang mang.

Anh nhìn cô chằm chằm, không nói gì, mặt lạnh như băng.

Tang Tiểu Diệp thấy khó tin: “Anh sợ đến ngây người rồi à?”

Lúc đó, nét mặt Bạch Trầm Tinh mới dịu đi, ánh mắt lạnh lùng dần trở nên dịu dàng: “Ngoan.”

Một lúc sau, anh ôm chặt lấy cô không buông. Tang Tiểu Diệp cảm nhận được cơ thể run rẩy của Bạch Trầm Tinh, thế nhưng rõ ràng là bạn trai cô chẳng sợ ma quỷ chút nào, thậm chí anh còn gan hơn cô nữa mà.

Hay như vài ngày trước, cô muốn nhân lúc Bạch Trầm Tinh tắm để “tập kích”. Anh dường như biết trước, nói qua lớp cửa: “Muốn vào thì vào, đừng đi qua đi lại ngoài cửa.”

Hôm đó, Tang Tiểu Diệp cũng ngơ ngác, bởi vì cô cố ý đi nhón chân, hơn nữa cô chỉ vừa mới lên lầu thôi mà.

Tiếng nước trong nhà tắm lớn như thế, làm sao mà anh nghe được cơ chứ?

Lúc đó cô không nghĩ gì nhiều, chỉ cho rằng tai anh thính mà thôi.

Tối qua, Tang Tiểu Diệp mất ngủ, cô lén chơi điện thoại trong chăn.

Bạch Trầm Tinh đột nhiên tỉnh dậy, khẽ hỏi: “Mất ngủ à?”

Khi mất ngủ, cô hay đi qua đi lại trong phòng.

Lúc đó cô hơi ngẩn ra, thế nhưng vì chơi điện thoại mệt rồi nên cô cũng quay sang ôm anh: “Ngủ, không chơi nữa.”

Bạch Trầm Tinh không nói thêm.

Giờ nghĩ lại thì mọi thứ đều không bình thường.

Tang Tiểu Diệp day thái dương, cô đang cố nhớ lại cú điện thoại nửa đêm hôm kia. Trong ký ức, màn hình điện thoại của Bạch Trầm Tinh tối om.

Có nghĩa là.

Chẳng có cuộc gọi nào.

Không có điện thoại.

Tương tự, cũng chẳng có tiếng bước chân nào.

Cô buộc phải đối mặt với hành vi kỳ lạ của bạn trai.

Có lẽ tối hôm qua anh cũng “nghe” thấy tiếng bước chân nên đã nghĩ cô mất ngủ.

Vậy là bạn trai cô bị ảo giác, anh đang lẫn lộn giữa thực tại và ảo giác ư?

Trong thế giới của Bạch Trầm Tinh: Trong tủ quần áo có động tĩnh, ngoài phòng tắm có người, ngoài thư phòng có người, trong điện thoại cũng có người.

Khi trầm cảm trở nặng, một trong những biểu hiện đầu tiên chính là ảo giác và ảo thanh.

Bạch Trầm Tinh tái phát bệnh từ bao giờ vậy?

Thật tệ.

Tang Tiểu Diệp nhắm mắt, cô hít sâu một hơi.

Học hành đúng là hại người.

Cứ thế này thì anh phải đến phòng khám tâm lý thôi.

Cô cau mày, bước lên lầu xem anh đang làm gì.

Vừa đẩy cửa phòng ngủ, cô thấy Bạch Trầm Tinh đang quay lưng lại, tay anh nắm chặt chiếc áo phông màu hồng của cô.

Anh đứng đó, bất động.

Như một cây tùng bách cổ thụ.

Tay chân cứng đờ, đầu cúi xuống như một con rối bị giật dây. Thời gian của anh dường như dừng lại, ngay cả sợi tóc cũng không lay động.

Cái bóng cây cao lớn đổ xuống, che phủ mọi thứ trong bóng tối.

Người này xa lạ quá.

Cứ như thể đây không phải Bạch Trầm Tinh mà là một kẻ đội lốt anh.

Đầu óc của Tang Tiểu Diệp dần trở nên trống rỗng, bản năng tránh nguy hiểm khiến cô nheo mắt quan sát.

Đúng lúc cô định lên tiếng thì Bạch Trầm Tinh quay lưng lại nói: “Chờ sốt ruột rồi à? Em xem trà sữa trước đi, lúc lên cao tốc rồi mình uống. Đừng lo, lái xe đêm cũng không sao, lần trước từ Philadelphia đến Chicago tám tiếng, anh cũng có sao đâu?”

Anh vừa nói xong thì bầu không khí ngưng đọng lập tức vỡ tan.

Như thể chính cô vừa trải qua một ảo giác khiến lông tơ dựng đứng hết lên vậy.

Tang Tiểu Diệp cũng không hiểu nổi, tại sao vừa nãy mình lại nổi da gà?

“Ừ.” Cô gật đầu: “Anh lề mề cái gì thế, gần đây mệt lắm à?”

Bạch Trầm Tinh quay lại, ánh mắt rạng rỡ: “Không, anh mệt hay không em không biết à?”

Tang Tiểu Diệp hiểu được hàm ý trong câu nói của anh, cô nhún vai giả vờ thoải mái: “Tối qua anh… cũng chỉ thường thôi. Thế này thì bà chủ như em không trả tiền đâu nhé!”

Bạch Trầm Tinh véo má cô: “Nói bậy, anh hầu hạ em chưa đủ tốt à?”

Anh hôn lên trán cô.

Nụ hôn nóng ấm.

Vẫn như trước đây.

“Anh cầm áo em đứng ở góc tường làm gì? Người thật đứng ngay trước mặt anh rồi này, anh không thể quang minh chính đại hơn à?” Tang Tiểu Diệp bước về phía anh.

Trên bàn trong phòng ngủ có vài tờ giấy vệ sinh.

Khi ánh mắt cô lướt qua nó, rõ ràng là cơ thể Bạch Trầm Tinh lập tức căng cứng lại.

Như sợ bị phát hiện bí mật.

Tang Tiểu Diệp giả vờ không thấy: “Nhìn gì thế?”

“Anh bị chảy máu mũi nên lau một chút. Em đừng chạm vào, bẩn lắm, lát nữa anh đem vứt nó đi.”

“Vậy à…” Tang Tiểu Diệp cầm tờ giấy nhàu nhĩ lên.

Sạch sẽ, đâu có dấu máu đâu?

Mũi của Bạch Trầm Tinh cũng không bị chảy máu, sạch kin kít.

Anh lại ảo giác rồi.

Tâm trạng của cô vừa vui lên lại bắt đầu chìm xuống.

Tang Tiểu Diệp chửi thầm một tiếng.

“Tiểu Diệp, sao thế?”

Bạch Trầm Tinh nhận ra sắc mặt của cô đã thay đổi, anh lo lắng hỏi.

Tang Tiểu Diệp lắc đầu: “Chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc với nhau.”

“Có phải cảm thấy mấy ngày nay em chơi không vui không?”

Bạch Trầm Tinh ôm eo Tang Tiểu Diệp, nhẹ nhàng bế cô lên, động tác vô cùng mượt mà.

“Nè! Em đang nói mà!”

Bạch Trầm Tinh đặt cô lên giường, giọng nói dịu dàng, thái độ chân thành: “Nếu em thấy không vui thì tháng sau mình đổi chỗ khác nhé.”

Tang Tiểu Diệp ngồi dậy, mím môi.

Bạch Trầm Tinh: “Sao thế?”

Tang Tiểu Diệp hít sâu: “Em đang nghi ngờ căn bệnh trầm cảm của anh đang dần nặng hơn. Em không biết anh tái phát từ bao giờ. Rõ ràng em thấy dạo này anh vẫn ổn.”

“Sao lại thế được?” Bạch Trầm Tinh nhíu mày, khuôn mặt như được thần linh chạm khắc hiện lên chút ngạc nhiên: “Em đừng nhìn anh như thế, anh lo đấy.”

“Em còn lo cho anh hơn.”

Bạch Trầm Tinh cười tươi, mắt anh cong cong: “Yên tâm, anh khỏe lắm, sao lại trầm cảm được? Như thế chẳng phải quá vô ơn rồi à, làm sao hầu hạ em được.”

Tang Tiểu Diệp nghiêm túc, cô biết anh thích dùng giọng điệu nhẹ nhàng để che đậy vấn đề.

Cô còn lạ gì thói quen này của anh nữa?

Rõ ràng anh cũng nhận ra mình có vấn đề, thế nhưng anh vẫn chọn cách giấu nó đi.

Tang Tiểu Diệp: “Nhìn vào mắt em này.”

Bạch Trầm Tinh mới thu lại nụ cười.

Tang Tiểu Diệp: “Anh gọi điện thoại vào nửa đêm, thế nhưng màn hình điện thoại chẳng sáng. Anh nói em đứng ngoài phòng tắm, thế nhưng rõ ràng anh không thể nghe thấy tiếng bước chân nào ở đó. Vừa nãy cũng thế, em còn chưa lên lầu, sao anh lại nghĩ em ở ngoài cửa? Hơn nữa, anh đâu có chảy máu mũi đâu, anh tự sờ mũi của mình xem. Anh bị ảo giác rồi, Trầm Tinh, chuyện này nghiêm trọng rồi đấy.”

Bạch Trầm Tinh ngỡ ngàng sờ vào mũi của mình, quả nhiên không có máu.

Tang Tiểu Diệp cố gắng nhẹ giọng, cô chui vào lòng anh, an ủi nói: “Nếu chúng ta phát hiện sớm thì chữa sớm, uống nhiều thuốc cũng không tốt cho chuyện tình cảm của hai đứa. Anh thấy em nói có đúng không? Hai chúng ta thân thiết thế này, anh không cần giấu em. Chỉ cần anh đừng nhận nhầm cô gái khác thành em là được rồi.”

Cơ thể Bạch Trầm Tinh cứng lại, cơ bắp căng lên, giọng anh bắt đầu khàn khàn: “Cái gì?”

“Anh muốn em nói thẳng ra à? Tiếng bước chân, máu mũi đều là ảo giác của anh.” Tang Tiểu Diệp thấy mình tàn nhẫn, đành hôn lên cằm anh: “Đừng lo, em sẽ ở bên anh.”

Bạch Trầm Tinh không nói gì.

Cô ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt đen sâu thẳm của anh, tĩnh lặng như mặt hồ.

Anh im lặng.

Cả một hồi lâu.

Giọng nói của anh bắt đầu nghẹn ngào, khàn đặc.

“Anh tưởng… là em.”

Giọng anh nhỏ dần, yếu ớt, khác hẳn nụ cười phóng khoáng ban nãy, khiến người ta nghĩ đến một con cáo săn đang bị thương nặng.

Tang Tiểu Diệp dịu dàng: “Hứa với em, về đến Thượng Kinh, chúng ta đi khám bác sĩ nhé, được không anh?”

“Được.”

Bạch Trầm Tinh ôm chặt cô, anh lại hỏi: “Lần ở bên ngoài phòng tắm là sao?”

“Không phải em.”

“Lần ở bãi đỗ xe thì sao?”

“Cũng không phải em.”

“Vậy à…”

Bạch Trầm Tinh không nói nữa, thế nhưng Tang Tiểu Diệp nhận thấy vẻ bình tĩnh mà anh cố giữ đã xuất hiện một vết nứt.

Cô đoán không sai mà.

Nhưng mà làm gì có ai muốn thừa nhận mình bị bệnh đâu?

“Vậy chúng ta đi khám tâm lý nhé?”

“Cũng được.”

Thấy anh đồng ý ngay, Tang Tiểu Diệp cũng nhẹ lòng hẳn.

Cô vỗ lưng anh, ra vẻ anh cả hào sảng: “Đi thôi, hôm nay em lái xe, em không muốn chạy cao tốc lúc trời tối đâu. Anh đừng áp lực quá, cùng lắm thì không học tiến sĩ nữa. Nhà cửa, xe cộ mình cũng có rồi, không vay nợ, không con cái, em nuôi nổi anh. Anh chỉ cần hầu hạ em cho tốt, em đảm bảo anh sẽ ăn ngon, uống sướиɠ, sống như thiên đường luôn.”

Bạch Trầm Tinh bật cười, cứ như thể tâm trạng u ám đã tan biến đi: “Được, nghe em hết. Sau này cứ để bà chủ nuôi, được không? Nhất định anh sẽ dốc sức hầu hạ em cho tốt.”

“Đồng ý!”

Trước khi ra ngoài.

… Ting ting ting.

Điện thoại reo lên.

Một số lạ, được gọi từ Thượng Kinh.

Điện thoại và sim của Bạch Trầm Tinh bị mất tuần trước, máy mới vẫn chưa lưu số.

Nhìn số nào cũng chỉ là dãy số lạ hoắc.

May mà bây giờ nhiều người đã bắt đầu chuyển sang liên lạc qua WeChat.

Bạch Trầm Tinh: “Alo?”

Đầu dây bên kia là một giọng nữ: “Xin hỏi có phải anh Bạch Trầm Tinh không ạ?”

“Đúng rồi.”

“Anh Bạch, tôi là Trương Tường, y tá trưởng của bệnh viện Nhân dân số Sáu Thượng Kinh. Hôm nay 12 giờ, y tá kiểm tra phòng thì không thấy Hồng Thanh Thanh. Chúng tôi xem camera hành lang nhưng cô ấy không xuất hiện. Phòng ở tầng bốn nên không thể có chuyện trèo cửa sổ bỏ đi được.”

“Hôm qua cô Hồng nói có chuyện quan trọng muốn nói với anh nhưng số anh không gọi được, hôm nay cô ấy lại mất tích. Tôi đã báo cảnh sát và nhờ họ hỗ trợ rồi. Anh là người liên hệ khẩn cấp của cô Hồng, rảnh thì đến bệnh viện nhé.”

Bạch Trầm Tinh cau mày, trầm giọng: “Được.”

Không để lộ chút cảm xúc nào, đây là Bạch Trầm Tinh khi đối diện với người ngoài.

Tang Tiểu Diệp nghe rất rõ.

Hồng Thanh Thanh?

Bạn của Bạch Trầm Tinh.

Bệnh viện số Sáu Thượng Kinh là bệnh viện tâm thần nổi tiếng, tại sao cô ấy lại ở đó?

Bạch Trầm Tinh chưa từng nói bạn anh gặp chuyện.

Sau khi Bạch Trầm Tinh cúp máy, Tang Tiểu Diệp nhìn vào mắt anh: “Anh còn giấu em chuyện gì nữa có đúng không?”