Nhà mới mà Thượng Gia chuẩn bị cho Khuynh Hoa nằm trong khu biệt thự gần trường chỉ mất năm phút đi bộ đến ISW.
Khuynh Hoa lòng tràn ngập cảm giác vừa biết ơn vừa bối rối, ân huệ quá lớn, ân tình này, cô biết mình chẳng thể trả hết.
“Hoa Hoa, ở chỗ mới phải tự lo cho bản thân nhé. Những lúc rảnh bà sẽ ghé thăm, còn nữa, đi học cùng thiếu gia phải nghe lời cậu ấy, đừng làm cậu ấy không vui.”
Đây là lần thứ ba bà Ngô nhắc nhở Khuynh Hoa điều này.
Cô gật đầu, mắt hơi cúi xuống, vừa cảm nhận được sự quan tâm, vừa thấy trách nhiệm đè nặng.
Hôm nay cô phải dọn đến nơi ở mới, Thượng Niên đã sắp xếp mọi thứ đi cùng cô.
Bà Ngô nhìn thiếu gia quan tâm cô, lòng cảm thấy an tâm, rõ ràng thiếu gia trong mắt bà và mọi người là người rất tốt.
“Như thế phiền thiếu gia lắm.” Bà khó xử nói
“Không sao đâu, dì và Hoa Hoa cũng như người nhà Thượng Gia.” Thượng Niên mỉm cười, giọng ấm áp nhưng vẫn toát lên khí chất tự nhiên
Cố Miêu đứng bên quan sát, thấy con trai đối xử với mọi người tử tế, lòng nhẹ nhõm phần nào, yên tâm hơn về tính cách và sự trưởng thành của Thượng Niên.
“Hoa Hoa, lên xe đi.”
Thượng Niên đã ngồi trong chiếc Maybach bạc, đầu hơi nghiêng, ánh mắt thản nhiên rơi xuống Khuynh Hoa đang kéo vali.
Cô bịn rịn chia tay Cố Miêu và bà Ngô lại nhìn Thượng Niên, khẽ cắn môi, do dự một thoáng.
Chú Minh đứng bên ngoài, tay vẫn giữ cửa sau chưa đóng.
Ông liếc Thượng Niên một cái, hiểu ý tứ của thiếu gia liền ôn tồn nói.
“Khuynh Hoa, cháu lên xe đi.”
Trong suốt lúc đó, Thượng Niên không nói thêm một chữ nào.
Anh lười biếng tựa lưng vào ghế, hàng mi rũ thấp, ánh mắt vẫn dừng trên người cô.
Khuynh Hoa đứng yên vài giây, cảm giác vừa ngượng vừa căng thẳng.
Cô không muốn chú Minh vì mình mà khó xử, càng không muốn kéo dài khoảnh khắc bị ánh nhìn kia bao trùm.
Cuối cùng, cô hít một hơi thật sâu, khẽ thở ra rồi bước chậm rãi về phía xe.
“Cảm ơn cậu.”
Thượng Niên chỉ ừm một tiếng, anh tựa lưng vào ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi, dáng vẻ thảnh thơi lạnh lùng.
Khuynh Hoa ngồi xuống bên cạnh, lưng thẳng đơ.
Đây là lần đầu tiên cô ngồi chung xe với Thượng Niên, còn là một chiếc xe vô cùng sang trọng, khoang xe yên tĩnh đến mức khiến cô nghe rõ cả nhịp tim của mình.
Cô sợ làm bẩn xe vì thế cả chân cũng không dám đặt xuống sàn xe.
Tư thế này hơi mỏi nhưng nếu dơ xe này rồi, cô không đền nổi.
Khuynh Hoa hít sâu một hơi, siết chặt hai tay đặt trên đầu gối, dồn hết can đảm mở lời.
“Một lát chỉ cần dừng ở chỗ mới, tớ có thể tự sắp xếp.”
Không có câu trả lời ngay lập tức.
Thượng Niên vẫn nhắm mắt, hàng mi dài phủ xuống, gương mặt nghiêng nghiêng mang vẻ xa cách.
Khoảnh khắc ấy, Khuynh Hoa gần như nghĩ rằng anh đã ngủ.
Vài giây sau, giọng anh vang lên, trầm thấp và bình thản: “Lý do.”
Khuynh Hoa mím môi: “Tớ… như vậy rất phiền cậu.”
Khóe môi Thượng Niên khẽ nhúc nhích như thể nghe được một chuyện rất thú vị.
Anh mở mắt, con ngươi đen sâu thẳm nghiêng sang nhìn cô.
“Phiền việc gì?”
Cô tránh ánh nhìn ấy, nhỏ giọng: “Cậu là thiếu gia, sao tớ có thể để cậu giúp mình dọn dẹp nhà.”
Thượng Niên nhìn cô thêm vài giây, cuối cùng, anh không trả lời câu hỏi của cô mà bình thản hỏi sang chuyện khác.
“Cậu đang ngồi thiền trên không à?”
“Hả?”
Hai chân cô hơi co lên, không dám đặt xuống thảm xe.
Cô lúng túng, mặt nóng lên, theo bản năng muốn hạ chân xuống nhưng lại chần chừ.
“Giày tớ hôm qua có đi ra ngoài… hơi bẩn.”
Thượng Niên liếc xuống, ánh mắt chỉ lướt qua rất nhanh, anh không nói bẩn hay không bẩn, cũng không bảo cô đặt chân xuống hay tiếp tục co lên.
“Cậu chắc là ngồi tư thế đó đến lúc tới nơi không?”
Cô cắn môi, chậm rãi đặt chân xuống sàn xe, động tác nhỏ đến mức gần như không phát ra tiếng động.
Thượng Niên hừ cười một tiếng, trong mắt anh, Khuynh Hoa đôi lúc rất mâu thuẫn, vừa dè dặt lại vừa cố chấp, như lúc này, ngây thơ đến ngốc nghếch.
Anh khép mắt lại, không nói thêm gì nữa.
Xe dừng trước một khu biệt thự an ninh nghiêm ngặt.
Khuynh Hoa khẽ thở ra, kéo vali xuống, bước chân vẫn còn hơi run.
Khu biệt thự nằm trong một con đường yên tĩnh, cô nhìn quanh, lòng vừa háo hức vừa nặng trĩu, ân tình này quá lớn, cảm giác như mọi thứ đều vượt quá sức tưởng tượng của cô.
Thượng Niên đứng bên xe, ánh mắt theo dõi từng cử chỉ của cô.
Chú Minh nhanh nhẹn mở cổng, Khuynh Hoa nhẹ nhàng kéo vali lên sân trước căn hộ mới.
Thượng Niên chậm rãi đi theo sau.
Bên trong căn hộ, ánh sáng tràn ngập qua những ô cửa kính cao.
Nội thất giản đơn nhưng tinh tế, mọi chi tiết được sắp xếp gọn gàng, toát lên vẻ sang trọng nhẹ nhàng.
“Chú ra ngoài xe đợi cháu đi.” Thượng Niên quay sang nói với chú Minh
Khuynh Hoa ngây ngẩn đứng giữa không gian rộng lớn
Lần đầu tiên cô có một nơi ở riêng, đẹp đẽ và thoải mái như thế này, lòng vừa sợ vừa thích thú.
“Thiếu gia, nhà này vừa đẹp vừa rộng, làm sao tớ ở một mình được đây?” cô lúng túng hỏi
Thượng Niên dựa nửa người vào tường, hai tay đút túi, ánh mắt nhìn cô chậm rãi, nụ cười mờ nhạt hiện lên nơi khóe môi.
“Ai nói cậu ở một mình?”
“Hả? À… bà sẽ lâu lâu ghé qua thăm tớ.” Khuynh Hoa nghĩ tới bà Ngô, nụ cười hạnh phúc thoáng hiện
Cô chợt nhớ điều gì, quay sang hỏi: “Thiếu gia, chỗ của cậu cũng gần trường đúng không?”
“Ừm.” Thượng Niên trả lời, giọng bình thản, ánh mắt vẫn dõi theo cô
Tuy không ở cùng một khu nhưng cũng gần trường.
Khuynh Hoa chớp mắt, làm ra dáng người lớn dặn dò: “Thiếu gia ở một mình phải biết chăm sóc bản thân đó.”
Thượng Niên bật cười, đứng thẳng người, ánh mắt đen sâu nhìn chăm chú dáng vẻ ngây thơ pha chút ngốc nghếch của cô.
“Sai rồi.”
Khuynh Hoa nhíu mày, không hiểu ý anh.
Thượng Niên chậm rãi nói, giọng trầm ổn: “Chúng ta sẽ chăm sóc nhau.”
“Sao cơ?” cô lí nhí, mắt mở to vì bất ngờ
“Không phải nên vậy sao? Ba năm tới, chúng ta ở gần nhau, phải biết chăm sóc lẫn nhau. Nếu cậu thấy ghé qua chỗ tôi bất tiện thì tôi sẽ qua chỗ cậu.”
“Hả?”
Khuynh Hoa ngơ ngác, đầu óc quay cuồng.
Nghĩa là ba năm tiếp theo, cô và Thượng Niên ở cạnh nhau mà còn chăm sóc lẫn nhau?
Cảm giác vừa bất ngờ vừa rối rắm, trong lòng lóe lên một nỗi e dè khó tả.
Hình như có gì đó không đúng, lúc đầu đâu có nói như vậy, trong lòng cô lo lắng bản thân sẽ không kịp thích nghi với khoảng thời gian sắp tới.