Chương 6: Kế hoạch trong ba năm để “nuôi” Khuynh Hoa

Buổi sớm, Khuynh Hoa theo bà Ngô đến Biện Nghi từ rất sớm, trời còn chưa sáng hẳn, sương mỏng phủ trên lối đi lát đá.

Suốt đường đi, cô vẫn nghĩ nên mở lời hỏi Thượng Niên về căn nhà.

Tối qua Khuynh Hoa đã nhắn tin hỏi Thượng Niên nhưng người nào đó từ tối qua đến giờ vẫn giữ thái độ cợt nhả, nói nửa thật nửa đùa khiến cô không sao bắt được ý đồ thật sự.

Sau khi giúp bà Ngô chuẩn bị bữa sáng, Khuynh Hoa lấy cớ gọi Thượng Niên dậy xuống ăn sáng, bước đến trước cửa phòng anh.

Cô giơ tay gõ nhẹ, không có phản hồi nên gõ thêm lần nữa, mạnh hơn một chút, bên trong vẫn im lặng.

Cuối cùng, Khuynh Hoa thử vặn nhẹ tay nắm cửa.

Cửa không khóa, Khuynh Hoa hơi do dự vài giây cuối cùng cô đẩy cửa ra.

Bên trong, rèm cửa kéo lại, lặng lẽ ngăn cản ánh sáng buổi sớm tràn vào căn phòng rộng rãi.

Không khí còn vương mùi sạch sẽ quen thuộc giống như mùi trên người Thượng Niên.

Trên giường, người kia nằm nghiêng, chăn kéo đến ngang eo, mái tóc đen hơi rối.

Gương mặt anh tuấn với đôi mắt nhắm nghiền, mái tóc đen rủ xuống trước trán làm ngạo khí lẫn sự lãnh cảm của anh thuyên giảm đi nhưng vẫn toát lên khí chất thanh lãnh cao quý.

“Thiếu gia.”

Khuynh Hoa gọi một tiếng, thấy Thượng Niên không phản ứng thì tiến lại gần, cô đứng cạnh giường, khoảng cách gần đến mức chỉ cần cúi xuống là có thể chạm vào anh.

Cô giơ tay, định lay nhẹ vai anh, ngay khi đầu ngón tay còn chưa kịp chạm tới, cổ tay cô đã bị giữ lại.

“A…”

Khuynh Hoa giật mình theo bản năng giãy giụa lùi về sau nhưng cổ tay vẫn bị Thượng Niên nắm chặt.

Lúc này hàng mi dài của Thượng Niên mới nhấc lên, anh nghiêng người chống tay ngồi dậy, nửa người tựa vào thành giường, đôi mắt đen thẫm nhìn thẳng Khuynh Hoa.

Thượng Niên đẹp trai vô cùng.

“Tìm tôi có việc gì?”

Khuynh Hoa luống cuống muốn gỡ tay Thượng Niên ra khỏi tay mình.

“Thiếu gia, cậu buông ra trước đã.”

Ánh mắt Thượng Niên lướt xuống cổ tay nhỏ nhắn đang nằm trọn trong tay mình.

Anh hơi dùng lực, vùng da trắng lập tức ửng đỏ.

Khuynh Hoa vốn đã gầy, người thì nhỏ bé, dù mấy năm qua ở Thượng Gia không lo ăn mặc nhưng vẫn không cải thiện vóc dáng.

Thượng Niên trầm mắt, nghĩ ngợi gì đó.

“Cậu mang que củi trên người không khó chịu hả?”

Khuynh Hoa: “?”

Cô vốn đang vùng vẫy, nghe anh hỏi thì khựng lại.

Ánh mắt cô liếc xuống, thấy anh đang nhìn chăm chăm tay mình thì đầu nhảy số.

Hôm trước thì nói cô ngực bé, hôm nay chê cô gầy như que củi.

Thiếu gia, thiếu gia, đó là thiếu gia.

Khuynh Hoa hít thở đến ngực phập phồng dữ dội, cô mím môi nói: “Thiếu gia, cậu đừng chọc tôi nữa.”

Ngay cả phản kháng bậy lại cũng không có, Khuynh Hoa thật sự bị Thượng Niên nắm chẹt hoàn toàn.

Thượng Niên thả lỏng tay, Khuynh Hoa vội rút tay về, cô lập tức giấu hai tay sau lưng.

Thượng Niên nhướn mày khi thấy hành động kia, hừ một tiếng nhỏ.

Một lúc sau, Khuynh Hoa mới cúi đầu, lấy hết can đảm hỏi: “Chuyện tối qua… vì sao cậu phải làm vậy?”

Thượng Niên uể oải dựa lưng vào giường, hờ hững trả lời: “Nhà cậu xa. Đi học ba năm, cậu chắc không xảy ra vấn đề?”

Cô không do dự đáp: “Nhưng không cần phải chuẩn bị nhà cho tớ, tớ có thể tự thuê trọ.”

Anh liếc cô một cái, ánh mắt lười biếng pha chút không kiên nhẫn.

“Cậu có tiền không?”

Khuynh Hoa nghẹn lời.

“Cậu từng nói muốn học trường rẻ để dì Ngô bớt gánh nặng, bây giờ lại đòi thuê trọ, không thấy mâu thuẫn sao?”

Khuynh Hoa: “…”

Cô im lặng rất lâu rồi mới ngoan cố nói nhỏ: “Nhưng như vậy… quá nhiều. Tớ nợ nhà cậu quá nhiều rồi.”

“Tôi có nói cần cậu trả ngay sao?” Giọng anh trầm xuống, lộ ra tia không vui

Đúng là que củi, cứng ngắc đến mức anh muốn bẻ gãy đừng nói là uốn nắn cho mềm dẻo.

Khuynh Hoa vẫn tiếp tục lý lẽ của mình: “Tớ không thể cứ nhận ân huệ của nhà cậu mãi. Tớ chỉ là người làm.”

Con ngươi Thượng Niên lan tràn u ám, Khuynh Hoa không biết bản thân chọc trúng Thượng Niên, anh hừ lạnh một tiếng, Khuynh Hoa lập tức sợ đến cúi đầu.

Hai tay cô đặt phía sau nắm chặt lại vào nhau, cô có nói sai sao?

Mãi một lúc sau, Thượng Niên mới cất giọng lạnh nhạt: “Còn nếu cậu cứ khăng khăng muốn trả thì đợi khi cậu đủ mười tám đi.”

Cô ngẩng đầu, hoang mang: “Đủ mười tám?”

Thượng Niên khoanh hai tay trước ngực, dáng vẻ của người nắm thế thượng phong đầy uy quyền.

“Cậu… cậu sẽ không bắt tớ làm chuyện xấu xa gì đó chứ? Mười tám tuổi có thể chịu hình phạt trước pháp luật.”

Thượng Niên bật cười, Khuynh Hoa nhất thời ngây ngốc, thiếu gia của cô thật sự rất đẹp trai.

“Không gϊếŧ người, phóng hỏa, không sử dụng chất cấm, hoàn toàn nằm trong khả năng của cậu và được pháp luật cho phép.”

Khuynh Hoa nghe thấy thì mừng rỡ hỏi: “Thật sao? Là việc gì vậy?”

Thượng Niên nhìn biểu hiện không chút nghi ngờ kia thì cong môi cười: “Đến khi đó cậu sẽ biết, đợi khi cậu mười tám tuổi, tôi sẽ lấy.”

Khuynh Hoa ngây thơ không nhìn thấu nụ cười xấu xa của Thượng Niên, mặc dù không hiểu hết ý nghĩa câu nói ấy nhưng cô chỉ nghĩ, chỉ cần có thể trả hết ân tình, mọi thứ đều đáng giá.

Cô chắc nịch đảm bảo: “Muốn tớ làm gì cũng được.”

Khóe môi Thượng Niên cong cao hơn, giống như rất thỏa mãn trước câu trả lời của Khuynh Hoa.

“Đây là cậu nói, tôi không ép.”

Khuynh Hoa cười rạng rỡ gật đầu: “Vâng.”

Thượng Niên nhìn Khuynh Hoa, anh trầm ngâm vài giây rồi đưa ra quyết định.

“Trong thời gian này tôi sẽ quản lý sinh hoạt của cậu. Ăn uống, nghỉ ngơi.”

Khuynh Hoa tròn mắt hỏi: “Vì sao ạ?”

“Cậu yếu quá, sẽ không chịu nổi.”

Trong đầu Thượng Niên là kế hoạch trong ba năm để “nuôi” Khuynh Hoa có da có thịt, trắng trẻo hồng hào.

Khuynh Hoa khó hiểu, ngờ nghệch nhìn anh: “Không chịu nổi gì cơ?”

Hôm nay sao Thượng Niên cứ nói lấp lửng không rõ ràng gì cả.

“Đừng hỏi, chỉ cần cậu nghe lời.”

“Vâng, thiếu gia.”

Khuynh Hoa đáp xong câu đó, trong lòng còn nhẹ nhõm như vừa tháo được một khối đá lớn.

Cô không biết rằng, có những lời một khi đã nói ra, bản thân nó chính là dây trói.