Chương 5: Ân nghĩa chồng lên ân nghĩa

Những năm lớn lên cùng Thượng Niên, Khuynh Hoa lại càng nhiều thấy rõ sự ưu tú trên người anh.

Thừa hưởng từ Thượng Hạo và Cố Miêu, không cần nói về vẻ ngoài xuất chúng, thành tích trong học tập lẫn xuất thân đã hơn hẳn những người khác nhiều bậc.

ISW là một trường quốc tế không ít thiếu gia, tiểu thư, con nhà quyền quý nhưng Thượng Niên vẫn là một ngoại lệ.

Ngay từ lúc bước vào trường, anh đã trở thành tâm điểm.

Thượng Niên – nam sinh ưu tú nhất toàn trường nổi bật như ánh sao chói lọi nhất.

Anh được ca tụng là thiếu gia trời sinh, từ xuất thân, dung mạo đến năng lực đều hoàn mỹ đến mức khiến người khác chỉ có thể ngước nhìn.

Anh chẳng cần tỏ ra kiêu ngạo, khí chất đã lạnh như sông băng, từng cử chỉ đều phảng phất vẻ cao ngạo thâm trầm.

Nếu nói Khuynh Hoa không ngưỡng mộ anh thì là nói dối.

Ngược lại, cô thậm chí còn sùng bái.

Chính vì ngưỡng mộ, cô mới càng hiểu rõ khoảng cách giữa hai người.

Buổi tối, Thượng Niên gõ cửa phòng ngủ của Cố Miêu và Thượng Hạo.

Bước đầu đã xong, việc để cô học cùng trường với anh chỉ là khởi điểm, muốn giữ người còn cần những mắt xích chặt chẽ hơn.

“Vào đi.” Giọng Thượng Hạo trầm và thấp, vọng ra từ sau cánh cửa

Thượng Niên đẩy cửa bước vào.

Trong phòng, Cố Miêu đang cúi đầu lắp dở mô hình biệt thự, Thượng Hạo đứng phía sau, tay chống lưng ghế, ánh mắt chăm chú, một khung cảnh tình cảm mặn nồng giữa hai vợ chồng.

Thượng Niên tiến lại gần.

“Con tìm ba mẹ có việc gì?” Cố Miêu ngẩng đầu, mỉm cười hỏi, giọng dịu dàng như thường ngày

Thượng Niên không vòng vo: “Gần ISW có khu biệt thự tám căn, trước đây ba tặng cho anh Lạc Trầm. Con muốn xin lại một căn.”

Thượng Hạo liếc nhìn anh: “Con định dùng cho ai?”

Bởi căn hộ Thượng Hạo chuẩn bị cho Thượng Niên không nằm trong khu đó.

Cố Miêu là người lên tiếng trước, giọng chậm lại: “Con muốn cho Hoa Hoa?”

Thượng Niên gật đầu, thái độ thản nhiên: “Nhà cậu ấy khá xa trường, đi lại không tiện. Lần này lại mất giấy nhập học ngay trong Thượng Gia, con cảm thấy chúng ta nên bù đắp cho cậu ấy nhiều hơn một chút.”

Lời nói vừa đủ hợp lý.

Không hề nhắc đến nhu cầu của bản thân, chỉ đặt trọng tâm vào “trách nhiệm” và “thiện ý”.

Cố Miêu nghe xong, ánh mắt dịu hẳn xuống.

“Như vậy cũng tốt, Hoa Hoa ở gần trường, mẹ cũng yên tâm hơn.”

Thượng Hạo không nói gì chỉ nhìn con trai thêm vài giây.

Khóe môi Thượng Hạo khẽ cong lên rất nhẹ, gần như không thể nhận ra.

Thượng Niên bắt được khoảnh khắc ấy, môi cũng nhếch lên một nụ cười mờ nhạt.

Anh biết, mình đã bị nhìn thấu.

Nhưng nhìn thấu thì sao?

“Ba đồng ý, con sẽ gọi cho anh Lạc Trầm.”

Thượng Hạo không trả lời ngay, chỉ hỏi một câu không liên quan: “Thượng Niên, con mới mười lăm tuổi, đúng không?”

“Đã đủ lớn.” Giọng Thượng Niên bình thản

Ý anh rất rõ anh hiểu mình đang làm gì.

Một lát sau, Thượng Hạo gật đầu.

“Được. Theo ý con.”

Làm sao Thượng Hạo không hiểu con trai mình.

Trước mặt người khác, Thượng Niên luôn điềm đạm, đúng mực, không lộ sơ hở.

Nhưng Thượng Hạo biết rõ đứa con này giống mình hơn bất cứ ai.

Chỉ khác ở chỗ, Thượng Hạo quen trực tiếp nắm quyền còn Thượng Niên lại thích đặt mọi thứ vào đúng vị trí rồi để chúng tự động không thể thoát ra.

~

Trong căn nhà nhỏ, bà Ngô đang ngồi gấp quần áo trong phòng, giọng nói chậm rãi.

“Hoa Hoa, phu nhân nói gần trường có một căn nhà trống để cháu chuyển qua đó ở cho tiện đi học.”

Tay Khuynh Hoa khựng lại giữa không trung.

“Chuyển… nhà ạ?”

“Ừ.”

Bà Ngô gật đầu, không nhận ra sự khác thường trong giọng cô.

“Ở gần trường, đi lại đỡ mệt. Cháu học ở ISW, ngày nào cũng đi xa như vậy không ổn.”

Mọi lý do đều hợp tình hợp lý, không có kẽ hở để phản bác.

Khuynh Hoa đứng yên, trong đầu trống rỗng một lúc lâu.

Cô rất muốn hỏi ai đề nghị chuyện này?

Nhưng ngay khi câu hỏi vừa hình thành, cô đã biết câu trả lời.

“Bà… bà có đi cùng cháu không?”

Bà Ngô lắc đầu, giọng hiền hậu: “Bà vẫn phải ở lại Biện Nghi cùng lão gia và phu nhân. Khi nào rảnh bà sẽ sang thăm cháu. Hoa Hoa à, Thượng Gia đối với bà cháu mình rất tốt, mình càng phải ghi nhớ ân tình ấy, sau này mới biết đường báo đáp.”

Hai chữ ân tình rơi xuống, nặng nề như khóa chặt cổ họng Khuynh Hoa.

Cô mím môi, lòng rối như tơ vò.

Rốt cuộc Thượng Niên muốn gì ở cô?

Đề nghị cho cô học ISW còn chưa đủ, bây giờ lại chuẩn bị cả nhà ở.

Ân nghĩa chồng lên ân nghĩa, từng lớp từng lớp ép xuống khiến cô ngay cả ý nghĩ từ chối cũng trở nên xa xỉ.

Món nợ này cô lấy gì mà trả?

Hay nói đúng hơn anh muốn cô mãi mãi không thể trả nổi?

“Đi học rồi nhớ phải chăm sóc, nghe lời thiếu gia, biết không?”

Giọng bà Ngô vẫn dịu dàng như cũ nhưng mỗi chữ đều như một sợi dây buộc chặt thêm một vòng.

Khuynh Hoa cúi đầu, không đáp ngay.

Móng tay cô bấm sâu vào lòng bàn tay, dùng cơn đau rất nhỏ ấy để giữ mình tỉnh táo, đè nén cảm giác mơ hồ đang lan ra trong l*иg ngực.

Có thứ gì đó đang dần vượt khỏi tầm kiểm soát của cô mà cô ngay từ đầu đã không có quyền lựa chọn.