Nắng cuối hạ đã dịu đi, không còn gay gắt như trước.
Thượng Niên ngồi trong sân vườn, dáng người thẳng tắp, chiếc áo trắng sạch sẽ khiến anh nổi bật một cách tự nhiên.
Ánh mắt anh khẽ dừng lại nơi cổng.
Bà Ngô đang nhận thư từ tay bưu tá, chỉ là một động tác rất nhỏ nhưng đủ để khóe mày Thượng Niên nhấc lên nhẹ như đã đoán được nội dung.
“Dì Ngô.” Anh cất tiếng, giọng trầm và đều: “Giấy báo nhập học sao?”
Bà Ngô khựng lại, rồi quay sang nhìn anh, trên gương mặt già nua, niềm vui hiện rõ, không hề che giấu.
“Đúng vậy thiếu gia.”
Thượng Niên chỉ ừm một tiếng.
Bà Ngô vừa nói vừa cẩn thận gấp lại phong thư, bước nhanh vào trong nhà, miệng không ngừng lẩm nhẩm tính toán chuyện bữa trưa.
Sân vườn thoáng chốc chỉ còn lại Thượng Niên.
Anh vẫn ngồi yên tại chỗ, ánh mắt dõi theo bóng lưng bà Ngô khuất sau khung cửa, không vội vàng cũng không hề tỏ ra để tâm quá mức.
Chỉ khi trong nhà vang lên tiếng bát đũa va nhẹ, anh mới đứng dậy.
Phong thư đặt ngay ngắn trên bàn trong bếp.
Thượng Niên cất tiếng, giọng điềm tĩnh như thường ngày: “Trưa nay cháu muốn ăn tôm luộc. Dì ra siêu thị mua giúp cháu được không? Cháu bảo tài xế đưa dì đi.”
Bà Ngô nghe vậy liền gật đầu, không chút nghi ngờ: “Được chứ. Thiếu gia chờ tôi một lát, đi siêu thị về tôi làm cho cậu ăn ngay.”
Bà vừa nói vừa vội vàng tháo tạp dề rời đi vội.
Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ nhích từng nhịp.
Anh đứng trước bàn, cúi mắt nhìn phong thư một lần nữa sau đó cầm lên, động tác tự nhiên đến mức như thể nó vốn dĩ thuộc về anh.
Ngón tay thon dài lật nhẹ mép phong bì, không vội mở ra chỉ chậm rãi vuốt qua dòng chữ in ngay ngắn bên ngoài.
Tên trường.
Tên người nhận.
Ánh mắt Thượng Niên dừng lại một nhịp rất ngắn.
~
Chiều muộn, Khuynh Hoa từ ngoài về.
Cô vừa bước vào nhà đã ngửi thấy mùi thức ăn còn vương trong không khí, giọng bà Ngô vọng ra từ bếp mang theo sự vui vẻ hiếm thấy.
Khuynh Hoa đặt túi xuống, bước nhanh lại gần: “Cháu về rồi ạ. Nhà trường có gửi mail thông báo đã gửi giấy nhập học đến, bà đã nhận giúp cháu chưa ạ?”
Bà Ngô đang rửa tay, nghe vậy liền cười: “Có chứ. Bưu tá đưa đến trưa nay…”
Bà nói được nửa câu thì chợt dừng lại quay đầu nhìn về phía bàn bếp, nơi bà nhớ mình đã đặt phong thư xuống.
Trên mặt bàn trống trơn.
Bà khựng lại, lau tay vào tạp dề rồi bước tới, lật qua lật lại vài thứ trên bàn..
“Lạ thật…” Bà lẩm bẩm, giọng chậm dần: “Rõ ràng bà để ở đây mà.”
Tim Khuynh Hoa khẽ trượt một nhịp, một cổ bất an trong lòng tràn đến.
“Bà có cất đi chỗ khác không ạ?” Cô hỏi như sợ làm nỗi bất an lan rộng hơn
Bà Ngô nhíu mày, lắc đầu: “Không có. Bà nhớ rõ là đặt ở đây.”
Khuynh Hoa đứng yên tại chỗ, cảm giác lạnh len dọc sống lưng.
Bà Ngô đã không còn giữ được bình tĩnh, gương mặt hiện rõ vẻ gấp gáp.
“Sao bà có thể làm mất giấy báo nhập học của cháu được chứ.”
Khuynh Hoa cũng rối bời nhưng cô biết nếu mình hoảng loạn theo, bà Ngô chỉ càng thêm tự trách.
Cô vội vàng lên tiếng, giọng dịu xuống: “Chúng ta từ từ tìm lại, không sao đâu bà.”
“Không được.”
Bà Ngô lắc đầu liên tục: “Cháu chỉ đăng ký mỗi trường đó. Không có giấy báo nhập học, làm sao kịp nộp hồ sơ?”
“Cháu sẽ thử liên lạc với nhà trường. Bà đừng lo, chắc chắn sẽ còn cách.”
Nhưng ngay cả khi trấn an người khác, cô vẫn không thể xua đi cảm giác bất an đang lặng lẽ siết chặt trong lòng giống như có thứ gì đó quan trọng vừa bị lấy đi.
~
Trên bàn ăn, Cố Miêu vừa nghe bà Ngô nhắc đến chuyện giấy báo nhập học thì lập tức lo lắng.
“Dì và Hoa Hoa vẫn chưa tìm thấy sao?”
“Vâng thưa phu nhân. Đều do bà già này lú lẫn.” Bà Ngô mang theo tự trách nói
Khuynh Hoa đứng một bên, cúi thấp đầu như thường lệ.
Mái tóc dài rủ xuống che đi nửa gương mặt nhưng vẫn không giấu nổi sắc nhợt nhạt nơi khóe môi.
Rõ ràng cô đang lo sợ, chỉ là quen ép mình phải bình tĩnh, như thể chuyện này không đáng để làm phiền ai.
Tất cả những điều ấy, trong mắt Thượng Niên đều quá rõ ràng.
Anh hiểu, cô cũng chỉ là một cô bé mới mười lăm tuổi, vẫn ngây thơ, mơ mộng nhưng lại buộc trưởng thành nên dáng vẻ cố chấp ấy rơi vào mắt anh giống như một chuyện cười thú vị.
Khuynh Hoa ngẩng nhìn thấy khoé môi Thượng Niên hơi nâng nhẹ, giống như cười cũng như không, mày cô hơi nhíu, chuyện cô mất giấy nhập học có gì đáng cười.
Anh gắp một con tôm đã được lột vỏ, thong thả ăn từng miếng nhỏ, dáng vẻ bình thản đến mức không ai nghĩ anh đang để tâm.
“Có thể dì Ngô để quên ở đâu đó thôi. Ở Biện Nghi, làm gì có chuyện mất đồ.”
Câu nói nghe như trấn an nhưng lại vô tình ám chỉ, ở Biện Nghi chỉ có người Thượng Gia, không ai lại đi trộm đồ của người làm cả.
Huống chi thứ đó lại chẳng có giá trị tài sản nào.
Tay Khuynh Hoa khẽ run, cô nhìn Thượng Niên, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng không thoát ra khỏi cổ họng, cô lại cụp mắt xuống nhìn chăm chăm chân mình.
“Phải, phải.”
Bà Ngô vội vàng phụ họa: “Là dì bất cẩn thôi. Ở Biện Nghi bao năm nay, ai lại lấy giấy nhập học của con bé làm gì.”
Thượng Hạo trầm giọng: “Cháu có cần ta giúp không? Ta sẽ liên lạc trực tiếp với nhà trường cho cháu.”
Thượng Niên hơi cau mày khi cắn miếng tôm.
Vị nhạt khiến anh không vừa ý.
Nhưng chỉ một giây sau, hàng mày đã giãn ra, anh biết rõ, với tính cách bướng bỉnh, tôn nghiêm cao của Khuynh Hoa, cô sẽ không nhận thêm ân huệ nào từ Thượng Gia, cô sẽ từ chối.
Quả nhiên, Khuynh Hoa lập tức lên tiếng: “Không cần đâu ạ, cháu đã gửi mail cho nhà trường rồi, chắc họ sẽ sớm phản hồi.”
Thượng Hạo ừm một tiếng, Cố Miêu bồi thêm: “Nếu có gì khó khăn cứ nói với dì biết không?”
Nhìn Khuynh Hoa, Cố Miêu lại nhớ đến chính mình của năm xưa, trong lòng không khỏi thêm vài phần thương xót.
“Cháu cảm ơn lão gia và phu nhân đã lo lắng cho cháu.”
Khuynh Hoa cúi người thật thấp.
Sự lễ phép, ngoan ngoãn ấy càng khiến người khác dễ mềm lòng, một cô bé hiểu chuyện, biết điều, luôn tự đặt mình xuống vị trí thấp nhất.
Chỉ có Thượng Niên biết rõ chính sự ngoan ngoãn ấy, từ lâu đã không còn là lựa chọn của cô nữa.