Lúc Khuynh Hoa được gửi lên thành phố A vào năm mười tuổi.
Lần đầu gặp Thượng Niên là vào một ngày đầy nắng.
Cô mặc chiếc váy được chọn ra từ đống quần áo cũ, thứ váy mà tiểu thư Thượng Nghiên không còn mặc vừa.
Chiếc váy rất đẹp nhưng dù thế nào cũng không thể khiến cô tự lừa dối bản thân rằng mình có thể đứng ngang hàng với Thượng Niên.
Giống như một kẻ thấp kém, cố khoác lên mình vẻ xinh đẹp bằng thứ ánh sáng được ban phát.
Ánh nắng sớm nghiêng nghiêng chiếu lên người Thượng Niên, phủ lên dáng thiếu niên mảnh khảnh một tầng sáng nhạt.
Anh mặc áo trắng chỉnh tề, sống lưng thẳng tắp, dáng vẻ yên tĩnh đến mức gần như không thuộc về nơi này.
Trên tay anh là một quyển sách dày.
Anh khi ấy đã rất đẹp.
Vẻ đẹp rực rỡ đến choáng ngợp, lạnh lẽo, sạch sẽ giống như thứ gì đó sinh ra vốn không nên bị chạm vào.
Hiện tại, Khuynh Hoa đã sống ở Biện Nghi năm năm.
Người ngoài nhìn vào chỉ thấy một cô gái ngoan ngoãn, hiểu chuyện, biết điều.
Thời gian đủ dài để học cách im lặng, cúi đầu và tự nhắc nhở bản thân rằng mình chỉ là kẻ tạm trú trong cuộc đời người khác.
“Hoa Hoa, cháu đã chọn được trường cấp ba chưa?”
Khuynh Hoa hơi bất ngờ khi Cố Miêu chủ động hỏi liền nhẹ nhàng cúi người đáp.
“Dạ, cháu đã xem qua rồi ạ. Cháu định học trường cấp ba Lập Quốc.”
Ánh mắt Thượng Niên khẽ dừng lại trên người cô, vẫn là ánh nhìn trầm tĩnh, không lộ cảm xúc.
Khóe môi hơi nhếch lên rõ ràng không phải cười.
Trường cấp ba Lập Quốc là trường nội trú, cách xa trung tâm thành phố A gần một tiếng đi xe, đổi lại học phí khá rẻ.
Khuynh Hoa không muốn bà Ngô tốn quá nhiều tiền cho mình, dù sao trường cấp ba trong trung tâm thành phố đều có học phí đắt đỏ.
“Trường đó cách đây rất xa.” Cố Miêu hơi lo lắng nói
“Dạ, vì là trường nội trú nên cháu sẽ ở lại trường ạ.” Khuynh Hoa lần nữa lễ phép đáp lời
“Vậy nghĩa là ba năm tới cháu sẽ không ở Biện Nghi nữa.”
Thượng Niên hơi nghiêng đầu, nheo mắt nhìn chăm chú Khuynh Hoa.
Rõ ràng anh không nghe cô nhắc đến việc cô sẽ học ở trường nội trú mà lại còn cách xa trung tâm thành phố A.
Cố Miêu khẽ thở dài, giọng mang theo chút lưu luyến: “Dì sẽ nhớ cháu lắm.”
Khuynh Hoa mang ơn Thượng Gia rất nhiều.
Từ những ngày đầu theo bà Ngô đến đây, mọi người đều đối xử với cô rất tốt đặc biệt là Cố Miêu, vị phu nhân trẻ tuổi xinh đẹp, dịu dàng như một thiên thần.
“Khi được nghỉ phép, cháu sẽ về phụ giúp bà và mọi người ạ.”
“Dì Ngô, lúc Khuynh Hoa làm thủ tục nhập học, dì báo cháu. Cháu chuẩn bị xe đưa con bé đi.”
Cố Miêu nói tiếp, giọng có chút buồn bã: “Nghiên Nghiên đi du học rồi, trong nhà chỉ còn mỗi Hoa Hoa, vậy mà cũng sắp rời đi.”
Bà Ngô nghe vậy liền cười hiền hậu: “Phu nhân vẫn còn thiếu gia mà.”
Cố Miêu nhìn sang con trai, trong lòng âm thầm thở dài.
Thượng Hạo vốn đã kín đáo trầm lặng, vậy mà đứa con trai này lại giống hệt, gần như chưa từng bộc lộ cảm xúc.
Điều duy nhất khiến Cố Miêu an tâm là Thượng Niên được tự tay mình dạy dỗ từ nhỏ, tính tình không mang theo sự âm trầm lạnh lùng như Thượng Hạo.
Chỉ là Cố Miêu không hề hay biết bản thân đã bị con trai che mắt hoàn toàn.
Tất cả những gì Cố Miêu nhìn thấy, chỉ là lớp vỏ bọc hoàn hảo.
“Sắp tới Niên sẽ học ở trường ISW.”
Cố Miêu nói tiếp: “Để tiện đi lại, Hạo đã sắp xếp một căn hộ gần trường cho nó. Biện Nghi chỉ còn lại hai vợ chồng cháu và dì thôi.”
Nói xong, Cố Miêu khẽ thở dài, nỗi trống trải lặng lẽ lan ra trong không khí.
Khuynh Hoa không biết an ủi Cố Miêu thế nào chỉ đứng im lặng một bên.
Ánh mắt vô tình chạm phải Thượng Niên, vẫn là ánh nhìn uể oải ấy kèm theo nụ cười nhàn nhạt như có như không.
Cô vội cúi đầu, hai tay vô thức nắm lại.
~
Cốc cốc.
Khuynh Hoa gõ cửa hai tiếng, đợi người bên trong cho phép mới dám đẩy cửa bước vào.
Thượng Niên ngồi sau chiếc bàn dài, trước mặt là một chồng sách cao.
Anh cúi đầu ghi chép, từ đầu đến cuối không hề ngẩng lên nhìn cô.
Khuynh Hoa dừng lại trước bàn, hơi cúi người, giọng cung kính: “Thiếu gia gọi có việc gì ạ?”
“Khi nào cậu đi?”
Giọng Thượng Niên mang theo chút lười nhác giống như chỉ thuận miệng hỏi.
Khuynh Hoa hiểu anh đang nói đến trường Lập Quốc.
“Cuối tuần sau. Nhà trường đã thông báo sẽ gửi giấy báo nhập học, tớ có thể đến làm thủ tục và xem phòng ký túc xá.”
Cây bút máy cao cấp trong tay Thượng Niên chợt dừng lại.
Một vệt mực mảnh sượt qua trang giấy trắng, kéo dài thành một đường không nên xuất hiện nhưng khiến người ta khó chịu.
Anh ngẩng đầu.
Mười lăm tuổi, Thượng Niên đã cao trên 1m7 so với bạn đồng trang lứa.
Dáng người cân đối, sống lưng thẳng, từng đường nét trên gương mặt sắc sảo mà hài hòa, sống mũi cao, xương hàm gọn như được trau chuốt cẩn thận.
“Cậu chưa từng nói với tôi.”
Khuynh Hoa ngẩng đầu, ánh mắt vô thức rơi vào đôi đồng tử đen láy của anh, lạnh đến mức khiến cô thoáng nghẹt thở.
Cô mím môi, suy nghĩ một lúc mới chậm rãi giải thích: “Vì các trường trong trung tâm đều có học phí cao. Tớ không muốn bà phải lo thêm nên mới chọn Lập Quốc.”
Cô cũng không nghĩ bản thân phải báo cáo cả chuyện này cho anh.
Thượng Niên buông cây bút máy xuống, hai tay đặt lên bàn, đan chéo vào nhau, một tư thế quen thuộc, bình thản nhưng luôn khiến người đối diện cảm thấy mình đang bị đặt vào một vị trí cần trả lời cho đúng.
Ánh mắt trầm tĩnh ấy mang theo cảm giác chín chắn vượt xa tuổi mười lăm, như thể anh đang chờ cô tự nói ra điều còn thiếu.
“Khuynh Hoa.”
“Vâng thiếu gia.”
“Cậu có nghĩ ở đó tốt cho cậu không?”
Việc Khuynh Hoa đến một nơi xa không ở gần Thượng Niên khiến anh không thoải mái.
Cô sẽ thoát khỏi anh, rời xa tầm kiểm soát của anh, điều này làm anh ngứa tâm.
Suốt năm năm qua, cô luôn phục tùng anh theo lẽ đương nhiên, anh cũng đã quen với sự hiện diện của cô, bây giờ việc mất kiểm soát làm anh không vui.
“Tớ không biết nhưng nó sẽ tốt cho bà, bà đã vất vả vì tớ, tớ không thể đến lúc này cũng làm phiền bà lo cho mình nữa.”
Thật ra nếu Khuynh Hoa muốn, Thượng Gia cũng có thể giúp cô vào học ở một trường trong thành phố A kể cả ISW nhưng cô lại quá cứng ngắc không muốn nhận thêm lòng tốt của Thượng Gia.
Tính cách này khiến Thượng Niên rất không hài lòng.
Cô tự ép bản thân hiểu chuyện.
Nhưng không sao, anh sẽ tự dùng cách mình khống chế mọi thứ để nó không vượt khỏi tầm kiểm soát của anh.
Thượng Niên khẽ mỉm cười, nụ cười nhạt đến mức khó phân biệt cảm xúc.
“Chúc mừng cậu vì đã được học ở nơi mình mong muốn.”
“Cảm ơn thiếu gia.”
Khuynh Hoa cúi đầu đáp lời.