Chương 14: Muốn bay ư? Vậy thì càng “khống” chặt hơn

Ngày hôm sau, Khuynh Hoa vẫn đến lớp rất sớm.

Phòng học còn vắng, cô đặt cặp xuống như mọi khi.

Khuynh Hoa lấy ra một hộp thức ăn nhưng khác ở chỗ, hộp đồ ăn của Thượng Niên đã thay bằng một chiếc màu hồng nhạt, viền bo tròn, nắp in hình hoa nhỏ tinh tế là loại thường thấy trong tay các nữ sinh.

Mọi người dần đến lớp học, Lâm Như bước vào thấy Khuynh Hoa đang cúi đầu ăn thì liếc nhìn một cái.

Khóe môi Lâm Như khẽ cong lên, nụ cười không còn che giấu.

Không lâu sau, Thượng Niên xuất hiện.

Anh quải cặp đặt lên bàn, kéo ghế ngồi xuống, ánh mắt anh lướt qua bên cạnh, Khuynh Hoa vẫn đang nhai, hai má phồng nhẹ, dáng vẻ vô thức đến mức ngây ngốc.

Thượng Niên đưa tay xuống hộc bàn, trống rỗng.

Khóe môi anh cong lên một đường rất mỏng, lạnh đến không rõ là cười hay không.

Gan to rồi.

Không chuẩn bị hộp cơm cho anh.

Những ngón tay thon dài gõ nhịp nhẹ lên mặt bàn, từng tiếng rất khẽ nhưng rơi vào không gian yên tĩnh lại rõ ràng đến khó chịu.

Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt đang cố cúi thấp của Khuynh Hoa, sắc lạnh dần lộ ra.

“Tối qua học về trễ nên sáng ra đói lắm sao?”

Giọng nói trầm thấp, nghe như hỏi han lại mang theo áp lực vô hình.

Khuynh Hoa giật mình.

Cô bất giác ngẩng đầu, đôi mắt to tròn nhìn anh, trong ánh nhìn còn vương lại chút mờ mịt vì chưa kịp nuốt hết thức ăn.

Khuynh Hoa vội vàng nuốt xuống, cổ họng khẽ chuyển động, đầu ngón tay siết chặt lấy đôi đũa, giọng nói theo đó nhỏ đi, mềm và yếu hơn thường ngày.

“Không phải… tớ chỉ ăn tạm thôi.”

Thượng Niên nhìn cô thêm vài giây, ánh mắt sâu đến mức không thể đoán được đang nghĩ gì.

Anh khẽ cười một tiếng rất nhẹ nhưng hoàn toàn không mang theo ý cười.

“Ăn tạm?”

Anh nghiêng người, khuỷu tay đặt lên bàn, khoảng cách giữa hai người bị kéo gần một cách vô hình, áp lực cũng theo đó đè xuống, buộc Khuynh Hoa phải ngồi thẳng lưng.

“Vậy hộp của tôi đâu?”

Tim cô khẽ nảy lên một nhịp.

Khuynh Hoa hạ mi, tránh ánh mắt anh, giọng càng lúc càng thấp: “Là… là hộp này.”

Cô ngập ngừng một chút như đang tự sắp xếp lại lời nói trong đầu.

“Hộp của cậu, tớ… tớ lỡ làm mất rồi. Sáng nay đói quá nên… nên ăn tạm.”

Nói dối không chớp mắt.

Thượng Niên gõ ngón tay thêm một cái lên mặt bàn rồi dừng hẳn.

Anh nhìn chằm chằm chiếc hộp màu hồng nhạt trước mặt cô rất lâu, sau đó, ánh mắt anh mới chậm rãi dời lên gương mặt cô, lạnh lẽo và trầm tĩnh khi cô vừa có dấu hiệu vượt khỏi tầm kiểm soát.

Thượng Niên tựa lưng vào ghế, thu lại ánh nhìn, sắc mặt đã khôi phục vẻ lạnh nhạt quen thuộc, bàn tay đặt dưới bàn lại siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch.

Khuynh Hoa cúi đầu nhìn hộp cơm trước mặt, từng thìa thức ăn đưa lên miệng đều trở nên nặng nề, khô khốc, khó nuốt hơn bao giờ hết.

Khóe môi Thượng Niên nhếch lên, cảm giác nhận ra Khuynh Hoa bắt đầu muốn tránh né, muốn thoát khỏi anh khiến lòng anh dấy lên một cơn ngứa ngáy khó chịu.

Khi đóa hoa muốn thoát khỏi l*иg kính, con chim nhỏ cũng thử vỗ cánh, Thượng Niên buộc phải “khống” nó lại.

Muốn bay ư?

Vậy thì càng “khống” chặt hơn.

~

Giờ ra chơi, Khuynh Hoa không dám ở lại trong lớp thêm một khắc nào nữa.

Cô thu dọn sách vở rất nhanh, gần như theo phản xạ rồi đứng dậy kéo Lưu Thanh Vân đi ra ngoài.

Thượng Niên nghiêng đầu, ánh mắt dõi theo bóng dáng Khuynh Hoa vừa khuất sau khung cửa.

Rất lâu, anh vẫn giữ nguyên tư thế ấy.

Trong lớp ồn ào dần lên, tiếng nói cười, tiếng kéo ghế, tiếng bước chân hòa lẫn vào nhau nhưng dường như tất cả đều bị ngăn cách bởi một lớp màng vô hình.

Anh chống cằm, ngón tay khẽ gõ nhịp lên thái dương.

Trốn.

Đó là suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu anh.

Không phải bốc đồng, không phải nhất thời mà là né tránh có chủ ý.

Ánh mắt Thượng Niên tối lại, khóe môi chậm rãi kéo lên thành một đường cong mỏng, không có lấy nửa phần ấm áp.

Tại sao lại trốn anh? Anh cũng muốn biết lá gan cô ở đâu lại lớn như vậy.

~

Tan học, Khuynh Hoa như thường lệ sẽ đi về cùng Lưu Thanh Vân, đương nhiên là cô cố tình tránh đi cùng Thượng Niên.

Chuông tan học vừa dứt, cô đã nhanh tay thu dọn sách vở, không chờ thêm một giây nào.

Lưu Thanh Vân còn đang cài lại khóa cặp thì đã bị Khuynh Hoa kéo tay.

“Dạo này cậu lạ lắm đó.” Lưu Thanh Vân nghiêng đầu nhìn cô: “Trước giờ tan học cậu đâu có vội vậy.”

Khuynh Hoa khẽ siết quai cặp, lắc đầu: “Chỉ là… tớ hơi mệt.”

Lưu Thanh Vân nhìn cô vài giây, thấy sắc mặt cô nhợt nhạt thật, cũng không hỏi thêm.

Hai người vừa ra đến cổng trường thì Khuynh Hoa theo phản xạ quay đầu nhìn lại.

Không thấy Thượng Niên.

Không biết rằng, ở bên kia đường, Thượng Niên đang đứng cạnh chiếc Maybach, tay đút túi quần, ánh mắt trầm trầm nhìn theo hai bóng người rời xa.

Khóe môi anh cong lên một nụ cười nhạt, mang theo chút kiên nhẫn nguy hiểm.

Anh có thời gian.

Cô sớm muộn gì cũng phải quay lại.

~

Khuynh Hoa còn chưa về đến nhà đã nhận được cuộc gọi của bà Ngô.

Điện thoại rung lên trong túi áo, cô khẽ giật mình, nhìn thấy cái tên hiện trên màn hình, tim cô như bị bóp chặt một cái.

Cô dừng bước bên lề đường, hít một hơi thật sâu rồi mới dám nghe máy.

“Dạ bà.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây, sau đó vang lên giọng nói ôn tồn, hiền hậu quen thuộc của bà Ngô.

[Hoa Hoa, gần đây học hành bận lắm không?]

Khuynh Hoa siết chặt điện thoại, cúi đầu theo phản xạ, dù biết người kia không nhìn thấy.

“Cũng… cũng không bận lắm ạ.”

Giọng bà Ngô vẫn đều đều, không nghe ra vui buồn: [Thiếu gia đã về Biện Nghi rồi.]

Khuynh Hoa sững người, đầu ngón tay lạnh đi.

“Cháu…” cô mở miệng, lại không biết nên nói gì tiếp

[Hoa Hoa.] Giọng bà Ngô nhẹ nhàng nhưng mang theo áp lực quen thuộc

[Thiếu gia đang ăn cơm cùng lão gia và phu nhân. Cậu ấy nói với bà, cả ngày nay vẫn chưa được ăn gì. Cháu không làm thức ăn cho cậu ấy sao? Quên rồi sao?]

Cổ họng Khuynh Hoa khô khốc: “Không ạ… cháu không quên.”

[Không quên thì tốt.]

Bà Ngô nói tiếp, từng chữ rơi xuống chậm rãi: [Sau này nên chăm sóc thiếu gia cẩn thận hơn. Hỏi xem cậu ấy muốn ăn gì, đừng để cậu ấy không vui.]

“Vâng ạ.”

Cuộc gọi kết thúc.

Màn hình điện thoại tối lại, phản chiếu gương mặt Khuynh Hoa tái nhợt dưới ánh đèn đường.