Khuynh Hoa có thể xem là lớn lên bên cạnh Thượng Niên.
Từ nhỏ đến lớn, giữa hai người vốn đã tồn tại một trật tự vô hình.
Thêm vào thân phận, vai vế cùng bản tính mềm yếu, quen nghe lời, cô chưa từng nghĩ đến phản kháng, càng chưa từng nghĩ sẽ làm trái ý anh.
Ngoan ngoãn, cam chịu đó gần như đã trở thành bản năng.
Cũng chính vì vậy, Thượng Niên rất thích cảm giác mọi thứ của cô đều nằm trong tầm kiểm soát của mình.
Không ai biết mối quan hệ thật sự giữa hai người và Khuynh Hoa cũng chưa từng muốn để ai biết.
Suốt buổi học, Khuynh Hoa cứ cúi đầu, tâm trí rối bời, nét buồn lộ rõ đến mức người khác cũng nhận ra.
Tan học, Lưu Thanh Vân lập tức chạy đến bàn cô.
“Hoa Hoa, cậu bị bệnh hả?”
“Không…” Khuynh Hoa lắc đầu, giọng nhẹ hẫng: “Tớ không sao.”
Cô vừa thu dọn cặp sách, vừa liếc nhìn người ngồi bên cạnh.
Thượng Niên cúi đầu xếp sách, đường nét lạnh nhạt quen thuộc nhưng Khuynh Hoa chỉ dám nhìn lướt qua rồi vội vàng dời mắt đi.
Trong đầu cô giằng co.
Có nên nói với anh chuyện của Lâm Như không?
Nếu nói, liệu có khiến mọi chuyện rắc rối hơn?
Nếu không nói có phải cô nên tránh xa anh?
“Hay là tới bà dì?” Lưu Thanh Vân ghé sát tai cô, hạ giọng trêu chọc
Khuynh Hoa lắc đầu theo phản xạ.
Đúng lúc đó, Thượng Niên quải cặp đứng dậy, đi cùng Tần Thiêm ra khỏi lớp.
Khuynh Hoa nhìn theo bóng lưng ấy, bàn tay nắm quai cặp khẽ siết lại rồi âm thầm thở dài.
Cô do dự một lát, cuối cùng vẫn mở miệng: “Thanh Vân, tớ hỏi cậu chuyện này nhé.”
“Ví dụ như cậu nhờ một cô gái gửi quà cho người cậu thích. Người đó không nhận còn vứt đi. Nhưng chàng trai kia lại chỉ nhận đồ từ cô gái cậu nhờ.”
Khuynh Hoa dừng lại, hàng mi khẽ run: “Nếu cậu phát hiện ra, cậu có giận không?”
Lưu Thanh Vân ngẩn ra một chút, nhìn cô chằm chằm, không trả lời ngay.
Một lúc sau, cô ấy mới thở ra nhẹ, vẻ đùa cợt ban nãy tan biến.
“Nếu là tớ…” Cô suy nghĩ nghiêm túc: “Chắc chắn sẽ giận.”
Ngón tay Khuynh Hoa siết chặt quai cặp.
Lưu Thanh Vân gật đầu, giọng nói trở nên nghiêm túc hiếm thấy.
“Như vậy chẳng khác gì lừa gạt tình cảm. Cô gái kia biết rõ chàng trai chỉ nhận đồ của mình, vậy mà vẫn đứng đó nhìn quà của người khác bị vứt đi. Dù không nói gì, cũng là đang trêu đùa.:
Cô ấy khẽ nhíu mày: “Đặt mình vào vị trí người kia, ai mà không giận cho được.”
Khuynh Hoa im lặng rất lâu.
Những lời vừa rồi như từng giọt nước lạnh rơi xuống, thấm dần vào ngực cô, không đau nhói nhưng nặng nề đến nghẹt thở.
Cô cúi đầu, hàng mi rũ xuống, che đi ánh mắt đang dao động dữ dội.
Lưu Thanh Vân nhận ra sắc mặt cô không ổn, liền dịu giọng lại, vỗ nhẹ lên tay cô.
“Hoa Hoa, cậu sao vậy? Tớ chỉ trả lời giả sử thôi mà.”
“Không sao.”
Khuynh Hoa lắc đầu, khóe môi cong lên một nụ cười rất nhẹ nhưng lại gượng gạo.
Chỉ có điều, trong lòng cô đã hoàn toàn rối loạn.
~
Trên đường về, Khuynh Hoa chợt dừng bước.
Ở phía xa, dưới hàng cây quen thuộc trong khu biệt thự, bóng dáng Thượng Niên đang đứng đó, lưng thẳng, một bên vai quải cặp.
Anh đứng rất yên, như thể đã đợi được một lúc.
Bình thường, cô sẽ bước theo sau anh, giữ một khoảng cách vừa đủ, những lúc anh đợi như thế này, là muốn đến chỗ cô ăn cơm.
Khuynh Hoa lại theo bản năng nép sang một bên, đứng khuất sau cột điện.
Đứng một lúc, điện thoại của Khuynh Hoa rung lên.
Thượng Niên: [Cậu về chưa?]
Khuynh Hoa lén nhìn anh.
Anh cúi đầu nhìn điện thoại, mái tóc đen rũ xuống che đi nửa gương mặt, ánh chiều tà nghiêng nghiêng rơi lên vai anh, kéo dài bóng dáng cao gầy trên mặt đường.
Dù đứng xa như vậy, anh vẫn nổi bật đến mức khó có thể bỏ qua.
Khuynh Hoa hít sâu một hơi, gõ chữ.
Khuynh Hoa: [Hôm nay tớ đến thư viện với Thanh Vân, sẽ về trễ.]
Tin nhắn vừa gửi đi, tim cô đã đập nhanh hơn một nhịp.
Cô ngẩng đầu lên nhìn Thượng Niên.
Thượng Niên nhìn chằm chằm màn hình thêm vài giây như đang xác nhận lại nội dung tin nhắn.
Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt vô thức quét về phía con đường thường ngày cô vẫn xuất hiện.
Khoảnh khắc ấy rất ngắn nhưng Khuynh Hoa đứng nấp phía sau cột điện lại nhìn rõ.
Bàn tay anh khẽ siết chặt điện thoại, yết hầu trượt xuống một lần, sau đó anh cúi đầu gõ trả lời.
Thượng Niên: [Khi nào về?]
Khuynh Hoa: [Tớ cùng Thanh Vân học nhóm nên không biết rõ. Hôm nay chắc là không ăn cơm với thiếu gia được.]
Thượng Niên: [Ừ.]
Thượng Niên nhét điện thoại vào túi, xoay người rời đi.
Khuynh Hoa đứng yên tại chỗ.
Rất lâu sau, khi bóng lưng ấy đã khuất hẳn, cô mới chậm rãi thở ra.
~
Khu biệt thự của Thượng Niên cách khu của Khuynh Hoa khoảng mười lăm phút đi bộ phải đi ngang trường.
Đúng lúc này, ánh mắt Thượng Niên khẽ động.
Trước cổng trường, Lưu Thanh Vân đang đứng cạnh xe nhà mình. Cửa xe đã mở, tài xế chờ sẵn, cô ấy cúi đầu nói gì đó với người trong xe rồi mới bước lên.
Xe nhanh chóng hòa vào dòng đường đông đúc giờ tan học.
Thượng Niên đứng ở phía đối diện, anh rút điện thoại ra.
[Đã về chưa?]
Chỉ vài giây sau, tin nhắn trả lời hiện lên.
Khuynh Hoa: [Tớ còn đang ở thư viện với Thanh Vân.]
Thượng Niên: “???”
Ngón tay Thượng Niên khựng lại trên màn hình.
Anh chậm rãi ngẩng đầu, ánh nhìn lần nữa quét về phía con đường khu biệt thự Khuynh Hoa.
Thư viện.
Thanh Vân.
Hai chữ ấy ghép lại, đột nhiên trở nên rất chướng mắt.
Khóe môi Thượng Niên nhếch lên một đường cực mỏng, không hề mang ý cười.
Biết cả nói dối anh rồi.