Chương 12: Giữ khoảng cách

Ở ISW, Khuynh Hoa cũng giống như những tiểu thư khác, chỉ là không ai biết thân phận thật sự của cô chỉ là người làm được Thượng Gia nuôi dưỡng.

Điều duy nhất khiến người khác ghen tị với Khuynh Hoa là suốt ba năm liền cô ngồi cạnh Thượng Niên.

Nhìn từ bên ngoài, hai người giống như hai đường thẳng song song.

Một người lạnh lùng, cao cao tại thượng, sinh ra đã đứng ở nơi ánh nhìn hội tụ.

Một người trầm lặng, thu mình ở góc nhỏ, quen với việc không bị ai chú ý.

Trong lớp học, hai người rất ít khi nói chuyện.

Giữa hai người dường như không tồn tại bất kỳ mối liên hệ nào vượt quá hai chữ bạn cùng bàn.

Hôm nay Khuynh Hoa lại đến lớp rất sớm.

Phòng học còn trống không, ánh nắng nhạt xuyên qua cửa sổ, phủ lên những dãy bàn ghế một lớp sáng mỏng.

Cô đặt cặp xuống, theo thói quen lấy hộp thức ăn ra, nhẹ nhàng để vào hộc bàn bên cạnh.

Cô vừa thu tay về thì ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.

Lâm Như bước vào lớp chỉ kịp nhìn thấy cảnh ấy, ánh mắt cô ta theo bản năng dừng ở hộc bàn bên cạnh Khuynh Hoa rồi lại lướt sang gương mặt Khuynh Hoa.

Khuynh Hoa đang cúi đầu ghi chép hoàn toàn không chú ý.

Lại một người nữa.

Trong đầu Lâm Như gần như lập tức kết luận như vậy.

Ở ISW, nữ sinh âm thầm thích Thượng Niên nhiều đến mức đếm không xuể.

Khuynh Hoa trầm lặng, ít nói lại ngồi cạnh anh, nếu có động tâm cũng chẳng có gì lạ.

Lâm Như nhếch môi cười nhạt, không nói gì chỉ thong thả đi về chỗ ngồi của mình, ánh mắt thỉnh thoảng vẫn liếc sang.

Cô ta nghĩ chắc cũng giống mấy người trước thôi.

Tiếng chuông vào lớp vang lên, học sinh lần lượt ngồi vào chỗ.

Thượng Niên xuất hiện ở cửa lớp, dáng người cao ráo, vẻ ngoài anh tuấn lôi cuốn vừa bước vào đã lặp tức khiến mọi ánh nhìn dồn về phía anh.

Anh kéo ghế ngồi xuống, không nhìn sang Khuynh Hoa cũng chẳng để ý đến hộc bàn.

Lâm Như thu lại suy nghĩ, cúi đầu mở sách.

Vài phút sau, có tiếng sột soạt rất nhỏ.

Thượng Niên mở hộc bàn.

Lâm Như theo phản xạ ngẩng đầu lên vừa đúng lúc nhìn thấy anh lấy ra hộp thức ăn.

Anh mở nắp, cúi đầu ăn.

Trong khoảnh khắc ấy, nụ cười nhạt trên mặt Lâm Như cứng lại.

Không giống, hoàn toàn không giống những lần trước.

Cô ta nhớ rất rõ, những nữ sinh đặt quà trong hộc bàn anh, kết cục là bị vứt thẳng vào thùng rác, chưa từng có ngoại lệ.

Vậy mà hôm nay, Thượng Niên lại ăn.

Lâm Như chợt nhận ra một chi tiết mà ba năm qua cô ta chưa từng để ý.

Hộp thức ăn đó, không phải hôm nay mới xuất hiện.

Suốt ba năm nay, vào những ngày Thượng Niên ăn trong lớp, thứ anh lấy ra luôn là cùng một kiểu hộp, chính là cái hiện tại.

Trước đây, không ai nghĩ nhiều, mọi người đều mặc định, Thượng Niên có thói quen mang đồ ăn ở nhà theo.

Lâm Như chậm rãi quay đầu, ánh mắt lần nữa rơi lên Khuynh Hoa.

Cô vẫn giữ nguyên tư thế đọc sách, hàng mi cụp xuống, nét mặt không có lấy một chút chờ đợi hay mong được chú ý.

Thậm chí khi Thượng Niên mở hộp, cô cũng không liếc nhìn sang.

Nếu là nữ sinh khác, hẳn đã len lén quan sát phản ứng của anh.

Nếu là người lấy lòng, hẳn sẽ thấp thỏm bất an.

Lâm Như siết chặt cuốn sách trong tay, đầu ngón tay trắng bệch.

~

Giờ ra chơi.

Khuynh Hoa khép sách lại, đứng dậy đi ra ngoài như mọi khi.

Đến ngã rẽ cầu thang, giọng Lâm Như vang lên ngay sau lưng cô.

“Khuynh Hoa.”

Khuynh Hoa dừng bước, quay đầu lại: “Có chuyện gì sao?”

Nụ cười trên môi Lâm Như vẫn lịch sự: “Hộp cơm đó là của cậu à?”

Khuynh Hoa khẽ khựng lại một nhịp, sao cô ấy lại biết?

Lâm Như nghiêng đầu như vô tình hỏi tiếp: “Ba năm nay, ngày nào cậu ấy ăn trong lớp cũng là hộp đó. Cậu chuẩn bị lâu vậy, hai người có quan hệ gì?”

Khuynh Hoa căng thẳng nắm chặt tay, đầu ngón tay lạnh ngắt.

Cô im lặng vài giây rồi mới khẽ mở miệng, giọng nhỏ đến mức gần như hòa vào tiếng ồn hành lang.

“Không có quan hệ gì cả.”

Lâm Như nhìn cô chằm chằm.

Vốn dĩ Thượng Niên ở ISW đã quá nổi tiếng.

Dù không xét đến thân phận thật sự giữa hai người chỉ riêng khoảng cách địa vị trong trường thôi, Khuynh Hoa cũng nhìn thấy rất rõ đó là một khoảng cách mà cô chưa từng dám chạm tới.

Khuynh Hoa mềm yếu, dễ phục tùng, quen sống lặng lẽ trong góc nhỏ của mình.

Suốt thời gian qua, cô chỉ mong bình ổn học hết, chờ đến ngày tốt nghiệp để thoát khỏi chiếc l*иg son vô hình kia.

Nhưng khi bị người khác trực diện chất vấn, Khuynh Hoa mới nhận ra, hóa ra mình vẫn sợ hãi đến vậy.

Trong mắt mọi người, cô là một sự tồn tại mờ nhạt, không ai biết lai lịch cũng chẳng ai nghe cô nhắc đến gia đình.

Một nữ sinh nhút nhát, ít nói, thậm chí có phần xa cách, không có gì nổi bật.

Khuynh Hoa cúi đầu, tránh ánh mắt soi xét kia: “Xin lỗi, mình còn việc.”

Cô vừa xoay người, cổ tay đã bị kéo lại.

“Khuynh Hoa.”

Lâm Như siết tay cô, giọng không còn giữ được vẻ lịch sự ban đầu, hạ thấp xuống mang theo ý chất vấn rõ ràng.

“Cậu có biết như vậy là lừa gạt mọi người không?”

Khuynh Hoa khẽ run, quay đầu lại.

“Cậu ngoài mặt giúp mọi người nhận quà cho Thượng Niên, nhìn cậu ấy vứt từng món. Trong khi cậu ấy chỉ chấp nhận đồ của cậu.”

Ngón tay Khuynh Hoa siết chặt, móng tay gần như cắm vào da.

“Không phải như cậu nghĩ…” Giọng cô rất nhỏ, gần như không đủ để gọi là biện minh

Hành lang giờ ra chơi bắt đầu đông người qua lại, ánh nhìn tò mò, dò xét lướt qua hai người như những mũi kim vô hình đâm lên lưng.

Khuynh Hoa cắn môi, hít một hơi thật sâu.

Lâm Như không buông tay: “Nếu để mọi người biết sự thật.”

Cô ta chậm rãi nói tiếp, giọng đầy ác ý: “Cậu nghĩ xem, mọi người sẽ nhìn cậu thế nào? Chắc chắn sẽ ghét cậu. Vì cậu giả tạo.”

Lời nói vừa dứt, cổ tay Khuynh Hoa run lên rõ rệt.

“Không phải…” Cô lắc đầu, giọng khàn đi: “Mình không có ý đó…”

Lâm Như cười lạnh: “Nhưng kết quả thì cậu đã chiếm hết rồi.”

Khuynh Hoa mở miệng nhưng không thốt ra được một chữ.

“Tôi sẽ đi nói cho mọi người biết sự thật để không bị cậu lừa nữa.”

Khuynh Hoa cuống lên, theo bản năng giữ lấy tay áo cô ta, giọng run rẩy: “Cậu đừng nói, tớ… tớ thật sự không có ý đó…”

Cô ta hất tay Khuynh Hoa ra, ánh mắt lạnh hẳn: “Cậu giữ tôi lại là có ý gì? Sợ à?”

Khuynh Hoa lảo đảo nửa bước, bàn tay trống rỗng rơi xuống bên hông.

Cô sợ.

Sợ ánh mắt của người khác.

Sợ những lời bàn tán thì thầm.

Sợ chỉ trong chốc lát thôi, mọi thứ vốn đã mong manh của cô sẽ hoàn toàn sụp đổ.

“Vậy nếu cậu nói không có quan hệ gì với Thượng Niên, cậu phải chứng minh cho tôi thấy, cậu và cậu ấy không liên quan, giữ đúng khoảng cách của một bạn cùng bàn bình thường.”

Giữ khoảng cách.

Tim Khuynh Hoa chợt trĩu xuống.