Chương 11: Thiếu gia mang theo gậy làm gì?

Khuynh Hoa về đến nhà, căn nhà yên tĩnh, đèn vàng ấm áp, cô đặt cặp sách xuống ghế sô pha, vào bếp rót cho mình một cốc nước.

Chưa kịp uống, điện thoại đã rung nhẹ.

Thượng Niên: [Về tới chưa?]

Khuynh Hoa nhìn dòng tin nhắn, đầu ngón tay khẽ dừng lại một nhịp rồi mới gõ trả lời.

Khuynh Hoa: [Rồi ạ.]

Ba chấm hiện lên rồi biến mất, lặp lại vài lần.

Khuynh Hoa nhìn chằm chằm màn hình rất lâu.

Sau đó ngoài cửa vang lên tiếng cửa mở, Khuynh Hoa còn chưa kịp hiểu chuyện gì, cô quay đầu lại theo phản xạ.

Cánh cửa bị đẩy ra, ánh sáng ngoài hành lang tràn vào, cắt ngang không gian yên tĩnh trong nhà.

Thượng Niên đứng ở ngưỡng cửa, đồng phục vẫn chưa thay, dáng người cao gầy phủ một lớp bóng tối mỏng, ánh mắt trầm lặng rơi thẳng lên người cô.

“Thiếu… thiếu gia?”

Khuynh Hoa sững sờ, tay vẫn cầm cốc nước, ngón tay hơi run.

Thượng Niên đóng cửa lại sau lưng, tiếng “cạch” khẽ vang lên, căn nhà lập tức trở về tĩnh lặng.

Anh bước vào trong, Khuynh Hoa theo bản năng lùi nửa bước, giọng nói có chút lúng túng.

“Cậu… sao lại đến đây?”

Thượng Niên dừng lại trước mặt cô, ánh mắt anh từ gương mặt cô chậm rãi hạ xuống cốc nước trong tay rồi lại ngẩng lên, bình thản đến mức khiến người ta không đoán ra cảm xúc.

“Đói rồi, nấu đồ ăn cho tôi ăn.”

Khuynh Hoa im lặng vài giây, cuối cùng chỉ nhỏ giọng nói: “Vậy cậu đợi một lát.”

Khóe môi Thượng Niên khẽ cong lên, không rõ là cười hay không.

Anh tự nhiên ngồi xuống ghế sô pha, ánh mắt vẫn dõi theo bóng dáng Khuynh Hoa khi cô xoay người bước vào bếp, dáng lưng mảnh khảnh khuất dần sau cánh cửa.

Thượng Niên chống cằm, mi mắt rũ xuống, vẻ lười nhác quen thuộc lại hiện lên, trong ánh nhìn ấy, thấp thoáng thêm vài phần thâm trầm khó đoán.

Thượng Niên tựa lưng vào ghế, ngước nhìn trần nhà, đầu lưỡi khẽ chạm vào má trong.

Quả nhiên là không nên đến nhưng đã đến rồi, lại chẳng muốn đi nữa.

Món ăn còn chưa xong thì tách, toàn bộ ánh đèn trong nhà vụt tắt.

Căn bếp chìm vào bóng tối đột ngột.

“Thiếu gia… mất điện rồi.” Khuynh Hoa hốt hoảng cất tiếng

“Đừng nhúc nhích.” Giọng Thượng Niên vang lên ngay tức khắc

Bóng dáng cao lớn của anh đã xuất hiện ở ngưỡng cửa bếp từ lúc nào.

Mất điện khiến căn nhà bỗng chật hẹp lạ thường, từng tiếng động nhỏ đều bị phóng đại.

Thượng Niên tiến gần thêm một bước.

Trong bóng tối, Khuynh Hoa không nhìn rõ mặt anh, chỉ cảm nhận được hơi thở trầm ổn đang ở rất gần, gần đến mức khiến lưng cô căng cứng.

Cô giơ tay mò mẫm muốn dò đường, định quay ra phòng khách lấy điện thoại trong cặp để bật đèn flash.

“Thiếu gia… điện thoại của cậu, bật tạm đèn được không?” Giọng cô nhỏ đi vì khẩn trương

Bàn tay vừa vươn ra đã vô tình chạm phải một vật cứng rắn.

Là l*иg ngực của Thượng Niên?

Nhiệt độ nóng hổi xuyên qua lớp đồng phục mỏng, rõ ràng đến mức Khuynh Hoa như bị bỏng.

Cô khẽ kêu lên một tiếng, vội vàng rút tay về, tim đập mạnh đến mức gần như lạc nhịp.

“Xin… xin lỗi.”

Trong bóng tối, Thượng Niên khẽ hít một hơi sâu, anh cúi đầu nhìn cô, thị giác của anh rất tốt, có thể nhìn rõ nhất cử nhất động của đối phương.

Ngược lại, Khuynh Hoa hoàn toàn chẳng nhìn thấy gì.

Khoảng cách quá gần khiến anh có thể cảm nhận được hơi thở gấp gáp của cô, phả lên cổ áo mình.

“Đã nói đừng nhúc nhích.” Giọng anh thấp hơn ban nãy, không trách móc nhưng mang theo áp lực khó gọi tên

Khuynh Hoa đứng im, cả người căng cứng.

Cô vốn nhỏ con, cao chưa tới mét sáu, đứng trước Thượng Niên cao gần mét tám tám, cảm giác bị bóng dáng anh hoàn toàn bao trùm khiến cô vô thức co vai lại.

Lúc này cô mới nhận ra vừa rồi tay mình không phải chạm nhầm vai, cánh tay hay vòm ngực mà là cơ bụng anh.

Cảm giác rắn chắc và nóng hổi ấy như vẫn còn in trên đầu ngón tay khiến tim Khuynh Hoa đập loạn nhịp, má nóng bừng trong bóng tối.

Cô cắn môi, không dám ngẩng đầu.

Thượng Niên nhìn phản ứng ấy của cô, ánh mắt tối lại trong chớp mắt.

“Khuynh Hoa.” Giọng anh trầm xuống: “Giơ tay ra.”

“Vâng?”

Cô không dám hỏi nhiều, ngoan ngoãn đưa tay về phía trước.

Bàn tay Thượng Niên khẽ nắm lấy cổ tay cô, đặt vào đó một vật dài.

“Thiếu gia… đây là?”

Cứng, nóng.

“Khoai lang sao?”

Trong bóng tối, yết hầu Thượng Niên trượt xuống, giọng anh khàn đi.

“Không phải, là gậy dẫn đường.”

“Thiếu gia mang theo gậy làm gì? Nó còn to nữa… nhưng mà lạ quá.”

Khuynh Hoa cảm thấy rất khác thường, cô tò mò bóp nhẹ một cái chỉ nghe tiếng thở rít trên đỉnh đầu.

“Thiếu gia, cậu đυ.ng trúng ở đâu sao?” Khuynh Hoa lo lắng hỏi

Thượng Niên nuốt nước bọt, giọng anh khản đặc đi: “Đừng bóp. Cầm cho chắc.”

Khuynh Hoa ngoan ngoãn nghe lời, tay giữ chặt “cây gậy” kia, cảm giác rất quái lạ mà không giải thích được, không giống gậy gỗ hay gậy sắt, tuy cứng nhưng có thể bóp được đã vậy còn rất nóng.

“Thiếu gia, hình như gậy này có công tắc, nó… nó vừa nhúc nhích.”

Thượng Niên: “…”

Đúng là ngây thơ.

Ngốc nghếch đến mức chỉ cần dắt tay một chút là đã đi theo còn tưởng đó là quan tâm.

Thượng Niên khẽ khép mắt.

Trong đầu anh, hình ảnh Khuynh Hoa lúng túng, ngoan ngoãn, hoàn toàn không có lấy một tầng phòng bị.

Kiểu người như vậy, nếu không đặt dưới tầm mắt anh, sớm muộn gì cũng sẽ bị kẻ khác nuốt chửng.

Anh không cho phép điều đó xảy ra.

Như thế này làm sao anh yên tâm để cô lọt khỏi tầm mắt mình.

“Thiếu gia, còn phải… đứng thế này bao lâu nữa? Để tớ đi tìm đèn pin.” Giọng Khuynh Hoa nhỏ đi, trong bóng tối nghe càng khẽ

“Buông được rồi.”

Cô như được giải thoát, vội vàng thu tay về, lùi nửa bước theo bản năng.

Ngay khoảnh khắc ấy, đèn trong nhà bật sáng.

Ánh đèn trần rọi xuống, xua tan bóng tối vừa rồi.

Thượng Niên đứng đối diện, đồng phục chỉnh tề, gương mặt bình thản như chưa từng có gì xảy ra.

Trên trán anh là một tầng mồ hôi mỏng, ánh mắt anh trầm và sâu hơn thường ngày, lướt qua gương mặt còn ửng đỏ của Khuynh Hoa, dừng lại trong một nhịp ngắn rồi rời đi.

“Tiếp tục đi.” Giọng anh khôi phục nhịp điệu quen thuộc

Nói xong, Thượng Niên quay người bước ra phòng khách, ngồi xuống như thể vừa rồi chưa từng tồn tại.

“Vâng.”

Khuynh Hoa quay người, mở bếp, động tác chậm hơn bình thường.

Cô không biết vì sao tim vẫn đập nhanh, cũng không hiểu vì sao bầu không khí lại khác đi.

Ngoài phòng khách, Thượng Niên ngửa cổ tựa ra sau sô pha, một tay đưa lên che mắt, hầu kết lăn vài vòng.

Ánh đèn trần rọi xuống, qua kẽ ngón tay để lộ đường sống mũi cao và cằm gọn căng thẳng.

Anh nhắm mắt như đang ép mình bình tĩnh, đúng là tự chuốc khổ vào mình.

Phần dưới, từ lúc nào đã biến thành lều trại nhô cao.