Chương 10: Miệng sạch một chút

Thượng Niên đứng tựa người ở rìa sân bóng rổ.

Áo đồng phục được cởi cúc cổ, mồ hôi mỏng thấm dọc theo đường xương quai xanh, ánh nắng chiều phủ lên vóc dáng cao ráo một lớp ánh sáng nhạt.

Anh cầm chai nước trong tay, đầu hơi cúi, hàng mi rũ xuống, dáng vẻ lười nhác đầy lôi cuốn.

Sân bóng rổ ồn ào tiếng cười nói, tiếng bóng nảy liên hồi.

Xung quanh là những ánh nhìn lén lút và thì thầm không dứt nhưng Thượng Niên dường như không để tâm đến bất cứ ai.

Cho đến khi ánh mắt anh khẽ nâng lên.

Ở lối vào sân, Khuynh Hoa ôm cặp sách trước ngực, dáng người mảnh mai nổi bật giữa đám đông đi bên cạnh một nữ sinh cùng lớp.

Bước chân cô chậm rãi, nét ngoan hiền quen thuộc khiến anh chỉ cần liếc qua đã nhận ra.

Thượng Niên nhướng mày rất khẽ, khóe môi cong lên một đường mơ hồ, tựa cười mà không hẳn là cười.

“Niên, làm một điếu không?”

Tần Thiêm — nam sinh cùng lớp cũng là bạn thân của Thượng Niên, thiếu gia của gia đình kinh doanh trang sức đá quý đứng bên cạnh đưa điếu thuốc về phía anh.

Thượng Niên nhận lấy, nhưng không vội châm lửa.

Ánh mắt lơ đãng của anh vẫn dõi theo bóng dáng Khuynh Hoa.

Khuynh Hoa cùng Lưu Thanh Vân trên đường ra về, đi ngang qua sân bóng rổ thấy người vây kín một góc.

Cô gần như không cần đoán cũng biết chỉ có một người mới đủ sức khiến nhiều nữ sinh tụ lại đến vậy.

Không cần tìm kiếm, giữa đám đông ồn ào, anh vẫn đứng đó, ưu tú một cách tự nhiên như thể sinh ra đã khác biệt, tự khắc tách mình khỏi tất cả những người còn lại.

Ánh mắt Khuynh Hoa vô thức lướt qua anh.

Khi thấy điếu thuốc kẹp giữa ngón tay Thượng Niên, bước chân cô khẽ khựng lại một nhịp.

“Hoa Hoa, cậu làm bạn cùng bàn với Thượng Niên ba năm, sướиɠ thật đó.”

Lưu Thanh Vân nghiêng đầu cười, giọng nửa đùa nửa thật: “Nữ sinh trong trường này, ai cũng ghen tị với cậu.”

Khuynh Hoa khẽ lắc đầu, hai tay ôm chặt cặp sách trước ngực như tìm một điểm tựa.

“Không có đâu.”

Lưu Thanh Vân bật cười: “Cậu đúng là không biết mình may mắn đến mức nào. Ngồi cạnh cậu ấy ba năm, ngày nào cũng nói chuyện còn giúp cậu ấy bao nhiêu việc. Thế mà cậu không thích cậu ấy thật sao?”

Bước chân Khuynh Hoa chậm lại nửa nhịp rồi lại tiếp tục đi.

Cô không trả lời chỉ cúi đầu nhìn mặt đất trước mũi giày.

Thích ư?

Làm sao dám thích?

Chỉ riêng thân phận thôi đã cách nhau một trời một vực.

Anh là mây cao lơ lửng trên bầu trời, sinh ra đã được ngước nhìn.

Còn cô, chỉ là bùn lầy dưới đất, nếu bước nhầm một bước đã có thể làm bẩn người khác.

Ở phía sân bóng, Thượng Niên tựa người vào lan can, điếu thuốc chưa châm lửa xoay nhẹ giữa hai ngón tay thon dài.

Ánh mắt anh lặng lẽ dõi theo bóng lưng nhỏ nhắn đang rời xa, sắc đen trong con ngươi trầm xuống.

Tần Thiêm liếc sang, cười nhạt: “Không hút à?”

Thượng Niên không đáp, ngón tay khẽ siết lại, điếu thuốc bị bóp cong một góc rất nhỏ.

Anh nhìn theo cho đến khi Khuynh Hoa khuất hẳn sau đám đông tan học, mới chậm rãi rũ mi mắt xuống.

Trong tiếng ồn ào của sân bóng, vẻ thờ ơ quen thuộc lại phủ lên gương mặt anh.

“Mày thích hả? Nhìn nhỏ đó ngoan ngoãn được đó.”

“Nhỏ đó khó tiếp cận quá, nói chuyện cũng chẳng dám. Nhưng mà kiểu người như nó lúc làʍ t̠ìиɦ không biết thế nào? Kiểu người như vậy… chắc thú vị lắm.”

Hai câu nói nửa đùa nửa thật vang lên, khiến ánh nhìn của Thượng Niên lẫn Tần Thiêm cùng lúc chuyển hướng.

Hai nam sinh trong đội bóng tiến lại gần, dáng vẻ cợt nhả.

Một người bật cười, hỏi thẳng: “Thượng Niên, Khuynh Hoa ngồi cạnh cậu lâu vậy, thích kiểu gì?”

Thượng Niên ngẩng mắt.

Ánh nhìn ấy không hề sắc bén chỉ bình thản đến lạnh như mặt nước phẳng lặng dưới trời đông.

Tần Thiêm đứng bên khẽ nhướn mày, liếc nhìn gương mặt anh.

Điếu thuốc trong tay Thượng Niên đã bị bẻ gãy từ lúc nào, đầu lọc rơi xuống, lăn vài vòng rồi dừng lại.

Thượng Niên cúi người vứt phần còn lại vào thùng rác.

“Không đúng gu tao…” Nam sinh kia vẫn cười, giọng vô tư đến ngu ngốc: “Nhưng mà nó ngoan. Tao chưa từng quen kiểu ngoan như vậy nên…”

Thượng Niên rũ mắt hừ cười một tiếng lạnh lẽo thấu xương, anh nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên nụ cười lãnh khốc.

Anh không nói lời nào chỉ đưa tay cầm lấy điếu thuốc đang cháy dở trên tay Tần Thiêm.

“Áaa…”

Điếu thuốc đỏ rực bị dúi thẳng vào mu bàn tay đối phương.

“A…”

Cả sân bóng chấn động.

Nam sinh kia theo phản xạ rụt tay lại, mặt tái mét, đau đến mức suýt quỳ xuống đất.

Trên mu bàn tay, vết bỏng đỏ rực nổi lên rõ ràng, run rẩy như còn âm ỉ cháy.

Thượng Niên thả tay ra, giọng nói bình thản đến lạnh người: “Miệng sạch một chút.”

Chỉ bốn chữ ngắn ngủi đủ khiến xung quanh im bặt.

Tần Thiêm hờ hững nhìn không chớp mắt, nở nụ cười thích thú, anh ta biết rất rõ Thượng Niên đã nổi giận.

“Xin… xin lỗi.” Nam sinh kia cắn răng nói, giọng run run, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng

Thượng Niên không thèm nhìn thêm một lần.

Anh quay người bước đi thẳng khỏi sân bóng, dáng lưng cao thẳng chìm dần trong ánh chiều đang ngả.

Tần Thiêm nhìn theo rồi quay sang nam sinh đang ôm tay đau đớn, chậc lưỡi: “Nếu còn muốn sống yên ở ISW, tao khuyên mày nên làm thủ tục chuyển trường sớm đi.”

Thượng Niên rời khỏi sân bóng đi về phía khu biệt thự của Khuynh Hoa.

Quá nhiều ánh mắt nhìn cô.

Quá nhiều lời lẽ không sạch sẽ.

Thượng Niên đưa tay vào túi áo, đầu ngón tay hơi siết lại, cảm giác nóng rát còn sót lại nơi mu bàn tay kẻ kia không đủ để xoa dịu cơn bực bội đang âm ỉ trong lòng anh.

Hoa Hoa… anh không thích có người nhìn cô bằng ánh mắt như thế.