Chương 9: Người lớn rồi phải biết giữ lấy thứ tốt nhất cho mình

Ngày nào trong hộc bàn của Thượng Niên cũng chất đầy quà và thư tỏ tình.

Người tiếp tay âm thầm cho những nữ sinh ấy, không ai khác ngoài Khuynh Hoa.

Bởi vì là bạn cùng bàn, cô nghiễm nhiên trở thành “người trung gian” thuận tiện nhất.

Đổi lại, thù lao họ trả cho Khuynh Hoa rất hậu hĩnh.

Với cô, đó là khoản tiền không nhỏ, đủ để mua sách, đủ để trang trải những chi tiêu lặt vặt, đủ để cô không cần làm bà Ngô lo lắng cho mình, cũng làm cô cảm thấy mình không hoàn toàn sống dựa vào Thượng Gia.

“Khuynh Hoa, nhờ hết vào cậu nhé.”

Bốn nữ sinh dè dặt đưa túi quà sang, ánh mắt lấp lánh chờ mong.

Khuynh Hoa ôm lấy chồng hộp lớn nhỏ, vòng tay mảnh khảnh suýt không giữ nổi.

Cô gật đầu rất nhẹ: “Ừm, tớ sẽ để vào hộc bàn của Thượng Niên.”

“Cảm ơn cậu.”

Khuynh Hoa mỉm cười đáp lại, không nói thêm gì.

Cô biết rõ những món quà ấy chưa từng được mở ra, những lá thư kia cũng chưa từng có hồi âm.

Nhưng cô vẫn đều đặn đặt chúng vào hộc bàn, ngay ngắn như cũ, chưa từng sót một lần.

~

Thượng Niên vừa bước vào lớp, ánh mắt lướt qua mặt bàn rồi hộc bàn, thấy lại một lần nữa bị lấp kín bởi đủ loại hộp quà.

Hàng mày anh khẽ nhíu lại, biểu cảm rất nhẹ nhưng trong khoảnh khắc ấy, không khí quanh chỗ ngồi dường như lạnh đi vài phần.

Anh kéo ghế ngồi xuống, không vội động vào đống đồ kia.

Ngón tay thon dài gõ nhịp lên mặt bàn, ánh mắt nghiêng sang, dừng lại trên người Khuynh Hoa.

“Hoa Hoa.” giọng anh trầm thấp, bình thản đến mức không nghe ra cảm xúc: “Cậu đang rất bận nhỉ?”

Khuynh Hoa khẽ giật mình, ngẩng đầu lên, ánh mắt cô còn mang theo chút ngơ ngác, rõ ràng chưa kịp hiểu hàm ý phía sau câu nói ấy.

“Tớ… đang làm bài tập.”

Anh không nói thêm một lời, cúi người trực tiếp gom toàn bộ quà và thư bên trong hộc bàn ra.

Tiếng giấy hộp va vào nhau khẽ vang lên trong không gian yên tĩnh của lớp học.

Anh cầm cả chồng đồ đứng dậy, bước thẳng về phía thùng rác cuối lớp, động tác gọn gàng, dứt khoát, không hề do dự.

Từng hộp quà rơi xuống phát ra âm thanh trầm đυ.c.

Khuynh Hoa cắn chặt môi dưới, cô thấy tiếc đống quà kia.

Mọi người đã quá quen với hành động này của Thượng Niên nên không ai tỏ ra ngạc nhiên.

Anh trở lại chỗ ngồi như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Dáng vẻ vẫn thản nhiên, lưng thẳng, ánh mắt lạnh nhạt rơi xuống trang sách trước mặt.

Một lát sau, Thượng Niên nghiêng mắt nhìn sang.

Ánh nhìn ấy lướt qua gương mặt Khuynh Hoa rất nhanh.

“Hoa Hoa.” Giọng anh hạ thấp chỉ vừa đủ cho hai người nghe: “Lần sau không cần nhận mấy thứ này nữa.”

Khuynh Hoa khựng lại, hàng mi run nhẹ: “Sao thế thiếu gia?”

Ba năm qua, dù Thượng Niên không thích nhận quà, cũng không mấy tán thành việc cô làm người trung gian giúp người khác nhưng anh chưa từng nói thẳng, càng chưa từng tỏ ra khó chịu ngăn cấm.

Thường chỉ là làm ngơ, hoặc trực tiếp ném đi, xem như chưa từng tồn tại.

Lần này thì khác.

Thượng Niên nghiêng đầu, ánh mắt rơi xuống hộc bàn trống rỗng, giọng nói trầm xuống, bình thản đến lạnh nhạt.

“Mỗi lần cậu nhận, bọn họ cùng lắm cho cậu nhiều nhất một trăm. Từ giờ, tôi cho cậu gấp năm. Sau này thay tôi từ chối.”

“Tại sao vậy?” Khuynh Hoa ngẩn ra

“Bởi vì bây giờ chúng ta đã mười tám rồi.”

“…”

Khuynh Hoa không hiểu.

“Đừng ngốc nữa.” Thượng Niên nói chậm rãi: “Mấy chuyện này chỉ trẻ con mới làm. Người lớn rồi phải biết giữ lấy thứ tốt nhất cho mình.”

Khuynh Hoa ngờ nghệch gật đầu tỏ vẻ hiểu ý.

Giữ lấy thứ tốt nhất cho mình… là thứ gì?

Anh dừng lại một nhịp, giọng hạ thấp, mang theo ý vị khó đoán.

“Cậu nghĩ thử xem, lỡ có một ngày tôi nhận quà của ai đó, cậu còn được gì nữa? Nhưng nếu cậu thay tôi từ chối, tôi cho cậu nhiều hơn. So cái nào có lợi hơn, không lẽ cậu không biết?”

Khuynh Hoa sững người, ngón tay vô thức siết chặt mép vở, ngẫm nghĩ thấy lời Thượng Niên nói rất đúng.

Nếu một ngày nào đó Thượng Niên thật sự “nhìn trúng” món quà của nữ sinh nào thì khoản thu nhập nho nhỏ của cô coi như chấm dứt.

Nhưng nếu thay anh từ chối, tiền anh cho cô còn nhiều hơn lại ổn định hơn.

So ra, đúng là một cuộc làm ăn quá lời.

Cô cúi đầu, nghĩ ngợi vài giây rồi rất nhanh đã tự thuyết phục được chính mình.

“Được.” Khuynh Hoa gật đầu làm ra dáng vẻ chắc nịch đầy quyết tâm: “Sau này tớ sẽ thay cậu từ chối hết.”

Thượng Niên nhìn cô, khóe môi khẽ cong lên.

Giống như mọi thứ lại vừa vặn đi đúng theo quỹ đạo anh đã định sẵn.

Thượng Niên không nói gì thêm, chỉ đưa tay gõ nhẹ lên mặt bàn hai cái như chốt lại thỏa thuận vừa hình thành.