Chương 1: Hoa Hoa học cùng Niên có vui không?

Nam học bá nội tâm u ám thích nhất bày trò hại người, văn nhã lễ độ, mặt người dạ thú.

~

Sinh ra nơi thôn quê nghèo khó, Khuynh Hoa là đứa trẻ bị ba mẹ bỏ rơi từ thuở nhỏ, được gửi đến sống cùng người bà ở một nơi xa lạ.

Từ rất sớm, cô đã học cách hiểu rõ vị trí của mình và nỗi sợ bị vứt bỏ đã ăn sâu vào tim, trở thành bản năng.

Bà Ngô là điểm sáng le lói cuối cùng trong cuộc đời cô.

Vì bà làm việc lâu năm ở Thượng Gia, Khuynh Hoa cũng theo đó bước chân vào nơi hào môn xa lạ, mang thân phận thấp kém nhất, kẻ hầu nhỏ bé trong một thế giới chưa từng thuộc về mình.

Năm ấy cô vừa tròn mười ba tuổi, gầy guộc đến mức tưởng chừng chỉ một cơn gió cũng có thể cuốn đi.

Trên thân hình nhỏ bé ấy, thứ duy nhất nổi bật chính là đôi mắt đen to tròn, trong veo, lấp lánh như ánh sáng cố chấp chưa chịu tắt giữa màn đêm.

Cô quỳ rạp trên tấm thảm lông dày, đầu gối tê dại đến mức không còn cảm giác.

Gò má ửng đỏ vì cố nhịn, chóp mũi cũng hồng lên, bộ quần áo cũ kỹ trên người nhàu nhĩ theo từng nhịp thở gấp gáp.

“Nhớ chưa?”

Giọng nói non trẻ nhưng mang theo uy thế không cho phép phản kháng.

Hàng mi Khuynh Hoa khẽ run, cô ngẩng lên nhìn thiếu niên ngồi trên ghế sô pha đối diện, người bằng tuổi mình nhưng lại như đứng ở một vị trí hoàn toàn khác.

Thượng Niên dựa lưng vào ghế, dáng vẻ uể oải, đôi tay nhỏ nhấc hờ hững, cử chỉ ung dung đến kiêu ngạo.

Khóe môi Thượng Niên cong lên một nụ cười nhạt, vừa đủ để khiến người khác căng thẳng.

“Nhớ… nhớ rồi.”

Cùng là mười ba tuổi nhưng Thượng Niên giống như đã trưởng thành từ rất lâu.

Còn Khuynh Hoa, từ nhỏ đã quen cúi đầu nhìn sắc mặt người khác, giờ phút này chỉ còn lại dáng vẻ phục tùng tuyệt đối dành riêng cho Thượng Niên.

“Quỳ ở đó.”

Giọng Thượng Niên thản nhiên: “Khi nào chắc chắn không sai nữa mới được đứng lên.”

Cho dù có thêm mười lá gan, Khuynh Hoa cũng không dám nhúc nhích.

Cô cúi đầu, ánh mắt dừng lại trên đôi đầu gối đang chạm thảm, im lặng chịu đựng.

Nếu nói không nhớ, thiếu gia sẽ phạt tiếp.

Nếu nói nhớ rồi nhưng chưa được cho phép, cô càng không dám đứng.

Khuynh Hoa chỉ cảm thấy, thiếu gia thật đáng sợ.

Thượng Niên lật sách, đọc rất chăm chú.

Gương mặt thiếu niên đã dần hiện rõ những đường nét sắc sảo, sống mũi cao, xương hàm gọn gàng.

Ở độ tuổi này, anh vừa đẹp, vừa thông minh là kiểu người sinh ra đã ở trên cao.

Khuynh Hoa vẫn quỳ trước mặt Thượng Niên, chỉ vì đọc sai một câu trong sách, cô bị phạt ở đây.

Không gian yên tĩnh đến ngột ngạt chỉ còn tiếng lật sách khẽ vang lên.

Thượng Niên đọc từng trang, dáng vẻ chững chạc như người lớn.

Ánh mắt đen sâu thỉnh thoảng liếc về phía Khuynh Hoa đang quỳ mang theo cảm giác kiểm soát lạnh lẽo.

Khuynh Hoa cúi gằm mặt, giữ nguyên tư thế cam chịu.

Cảm giác ra lệnh, khống chế, nhìn người khác ngoan ngoãn ở yên dưới chân mình khiến Thượng Niên thấy vô cùng dễ chịu.

Một trò chơi thú vị anh tìm thấy gần đây.

Thời gian trôi qua chậm rãi.

Cuối cùng, Thượng Niên khép sách lại, ánh mắt không rời khỏi người trước mặt, giọng nói lười nhác vang lên.

“Đọc lại.”

Khuynh Hoa giật mình, vội ngẩng đầu, ánh mắt cô vừa chạm vào ánh nhìn của Thượng Niên liền khẽ run, thiếu gia thật sự rất đẹp.

Cô nuốt khẽ, cất giọng đọc lại những gì đã ghi nhớ.

Giọng nói ấy mềm mại, trong trẻo, êm ái như tiếng chim non buổi sớm.

Thượng Niên lặng im lắng nghe, ánh mắt dần tối lại.

Anh rất thích giọng nói này.

Khi đọc xong, Khuynh Hoa len lén nhìn lên, thấy thiếu gia vẫn nhìn mình không chớp, cô bé lập tức co vai, cúi đầu xuống.

Thượng Niên nheo mắt, đứng dậy, đặt quyển sách lên đùi cô.

“Cầm về học tiếp. Hôm sau trả.”

Trên người Thượng Niên có mùi hương sạch sẽ, nhàn nhạt.

Khuynh Hoa không biết đó là mùi gì, chỉ cảm thấy bản thân quá thấp kém liền vội vàng cầm lấy sách, lùi về sau vài bước, sợ làm bẩn thiếu gia.

“Vâng… thiếu gia.”

Thượng Niên không phải lần đầu nhìn thấy sự xa cách ấy.

Cô dường như rất sợ anh, chính điều đó lại khiến anh không thể rời mắt.

~

“Hoa Hoa học cùng Niên có vui không?”

Nghe Cố Miêu hỏi, Khuynh Hoa vô thức siết chặt quyển sách trong tay, ôm sát vào ngực.

Cô khẽ gật đầu, khóe môi cong lên một nụ cười ngoan ngoãn, cẩn thận che giấu những điều không thể nói ra.

“Dạ… vui lắm ạ.” Cô nặn ra nụ cười đến khó coi

Khuynh Hoa ngập ngừng một nhịp rồi bổ sung, giọng nói nhỏ nhẹ, lễ phép đến mức không chút sơ hở.

“Thiếu gia dạy cháu rất kỹ, thưa phu nhân.”

Thượng Niên vừa đi xuống cầu thang, dáng vẻ bình thản, ngay khoảnh khắc câu trả lời ấy vang lên, khóe môi anh khẽ cong hơn một chút.

Ánh mắt anh lướt qua Khuynh Hoa rất nhanh rồi dừng lại đúng một nhịp thừa.

Câu trả lời đủ để anh hài lòng vì cô biết ngoan ngoãn đứng về phía anh.

Khuynh Hoa chột dạ, né tránh ánh nhìn của anh, trong lòng thầm nghĩ, cô đã giấu việc anh ác ý phạt mình khi đọc sai, chắc là lần sau sẽ khoan dung hơn.

Thượng Niên thu lại ánh nhìn, quay sang Cố Miêu, giọng nói non trẻ mà lễ phép.

“Con chỉ dạy lại mấy chỗ trong sách thôi, không có gì cả.”

Khuynh Hoa không dám vạch trần những gì Thượng Niên làm với mình, cô im lặng cúi thấp mặt.

“Đúng không Hoa Hoa? Lần sau tôi tiếp tục dạy cậu nhé?”

Khuynh Hoa giật mình, cô ngẩng đầu cười gượng ép, mặt hơi mếu nhưng vẫn không dám lộ ra sơ hở.

“Dạ… dạ thiếu gia.”

“Vậy sau này Niên phải chỉ dạy Hoa Hoa hơn nữa.” Cố Miêu thấy hai đứa nhỏ hòa thuận thì mỉm cười dặn dò

“Vâng mẹ.”

Trong lòng Thượng Niên đã dâng lên một cảm giác kỳ lạ, vừa thỏa mãn, vừa muốn siết chặt hơn nữa.

Một thứ gì đó đang dần trở thành của mình.

~

Truyện: Niên Khống Tâm Hoa - Tác giả: Du Huyễn

Truyện sáng tác tự tôi viết, không phải lấy về dịch.