“Em ơi…” Bạch Sở Sở mắt đỏ hoe khóc lóc: “Cuối cùng em cũng tỉnh rồi.”
“Chị hai.” Bạch Diệu Tổ cảm thấy cổ họng đau rát.
“Sao em lại ngã xuống giếng thế?” Bạch Sở Sở cướp lời trước: “May mà bố mẹ về kịp, không thì em đã chết đuối rồi, sao em bất cẩn thế hả?”
“Em…”
Bạch Diệu Tổ khẽ mở miệng định nói không phải.
Cậu đã từng lấy nước ở giếng nước trong nhà rất nhiều lần, chưa bao giờ bị ngã.
Nhưng lần này, cậu cảm giác rõ ràng là bị cái gì vướng chân nên mới rơi xuống.
Chẳng lẽ là chị hai?
Bạch Diệu Tổ thoáng nghĩ đến rồi lại phủ nhận.
Chị hai không dám, hơn nữa, nếu chị hai muốn dìm chết cậu thì sao lại gọi bố mẹ về cứu chứ?
Mới tám tuổi, Bạch Diệu Tổ rõ ràng không hiểu được lòng người hiểm ác.
Cậu lại càng không thể ngờ được rằng nhị nha nhút nhát ngày trước lại chính là kẻ đã hại cậu ngã xuống nước.
Thấy mắt chị hai đỏ hoe, vẻ mặt đầy lo lắng, Bạch Diệu Tổ thấy cảm động vô cùng.
“Chị… Chị hai, cảm ơn chị.”
Bạch Sở Sở đỏ hốc mắt: “Nói gì thế, em là em chị, cứu em là chuyện đương nhiên, đừng khách sáo.”
Phải rồi, đây mới là chị hai.
Mặc kệ trước đây cậu đối xử với cô thế nào thì chị hai cũng tuyệt đối không dám có suy nghĩ khác.
Đây là tâm lý được sinh ra từ sự nuông chiều tuyệt đối của Bạch Kiến Quốc và Lý Thanh Hoa.
Trước đây, cậu đối xử với chị hai không đánh thì mắng, vậy mà khi gặp nguy hiểm đến tính mạng, chị hai lại không màng chuyện cũ mà cứu cậu.
Nghĩ đến đây, Bạch Diệu Tổ thấy hơi hổ thẹn vì trước kia đã đối xử với chị hai quá tệ.
Bạch Sở Sở thấy vẻ áy náy của Bạch Diệu Tổ thì đáy mắt lóe lên nụ cười lạnh.
“Em ơi, đừng ngẩn người.” Bạch Sở Sở đỡ cậu ngồi dậy.
“Ăn chút gì đi, kẻo đói lả bụng.”
Bạch Diệu Tổ nghe lời cúi đầu: “Chị hai, cháo này là chị nấu à?”
Bạch Sở Sở gật đầu: “Là gạo mẹ đưa chị để nấu đấy.”
“Chị hai, chị cũng ăn đi.” Bạch Diệu Tổ hiếm hoi có chút lương tâm trỗi dậy.
Bạch Sở Sở nuốt nước miếng, lắc đầu: “Chị không đói, em ăn đi.”
Bạch Diệu Tổ nhìn thấy ánh mắt thèm thuồng của cô, cậu cố tình chỉ ăn một nửa rồi để lại.
Cậu lau miệng: “Chị hai, em no rồi.”
“Sao không ăn hết?” Bạch Sở Sở liếc nhìn bát cháo còn lại.
Bạch Diệu Tổ ngoảnh mặt đi nhắm mắt lại: “Em không ăn được nữa.”
Cháo gạo thơm ngọt, ở nhà họ Bạch rất ít khi có.
Bạch Sở Sở chưa từng được ăn loại cháo này.