Thế giới 1 - Chương 3: Chị gái pháo hôi làm nền cho em trai may mắn

Vị ngọt của bánh tan trên đầu lưỡi, trong lòng Bạch Sở Sở mừng rỡ khôn xiết.

Có túi Càn Khôn trong tay, cô còn sợ gì nữa?

Đói bụng chỉ là chuyện nhỏ!

Bạch Sở Sở lấy thẳng một viên Tích Cốc Đan ra và cho vào miệng.

Viên đan dược này được lấy từ lò luyện của Thái Thượng Lão Quân, hiệu quả của nó tốt hơn loại bình thường gấp hàng trăm lần.

Chỉ một lát, cảm giác nóng ran trong bụng cô dần biến mất, toàn thân cô cũng có lại sức lực.

Bạch Sở Sở đứng dậy khỏi nền đất, cô phủi phủi quần áo đầy vết vá víu mà bĩu môi ghét bỏ.

Gia đình này nghèo quá, mặc quần áo xấu thật sự.

Từ nhỏ đến giờ cô chỉ mặc quần áo làm từ lụa băng tơ tằm, vừa mềm mại lại thoải mái, mùa đông ấm, mùa hè mát.

Đâu có như thế này, vải thô ráp mặc vào lại cọ da.

Cô ghét bỏ một lúc lâu rồi mới định đi ra ngoài.

Vô tình liếc thấy mình trong gương, vẻ mặt cô càng thêm khó tả.

Cô, người vốn có vẻ đẹp tự nhiên, giờ lại biến thành một cô bé da vàng như nghệ.

Nhìn là biết suy dinh dưỡng.

Mắt to, hốc mắt trũng sâu, da vàng vọt, ném vào đám đông chẳng ai thèm liếc.

Dù vẫn có thể nhận ra vài đường nét khuôn mặt của cô ngày xưa, nhưng Bạch Sở Sở vẫn thấy ghét cực kỳ.

Cô quay đầu đi ra, Bạch Sở Sở liếc mắt một cái đã thấy em trai Bạch Diệu Tổ đang nghịch bùn cạnh giếng.

Mới tám tuổi, cậu không phải đi cắt cỏ lợn hay xuống đồng kiếm công điểm.

Cậu có thể đi học hay ở nhà chơi tùy thích.

Cậu là cục vàng cục ngọc mà hai vợ chồng Bạch Kiến Quốc và Lý Thanh Hoa nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.

Đúng là Diệu Tổ, danh xứng với thực.

Cậu cũng là một trong những người tàn nhẫn nhất trong chuyện bắt nạt cô.

Hầu hết những khổ cực mà cô phải chịu đều là do cậu trực tiếp hoặc gián tiếp gây ra.

Nếu không có Bạch Diệu Tổ, cuộc sống của cô đã tốt hơn nhiều rồi.

Nhìn Bạch Diệu Tổ trộn bùn mà thiếu nước, lại vứt thùng xuống giếng để múc thêm, Bạch Sở Sở nheo mắt.

Trong lòng Bạch Sở Sở nảy sinh một ý đồ xấu xa.

Chiếc xô nước được thả xuống chạm mặt nước, Bạch Diệu Tổ lắc sợi dây kéo đầy một xô.

Cậu đang định bụng dùng sức kéo lên thì bỗng nhiên, cậu trượt chân một cái, cả người ngã nhào rơi thẳng xuống giếng.

Tiếng hét hoảng sợ và tiếng nước bắn ra vọt lên từ lòng giếng cùng lúc.

“Cứu mạng! Cứu với!”

Bạch Diệu Tổ hoảng sợ vùng vẫy loạn xạ trong giếng.