Ánh mắt Bạch Sở Sở lướt qua, khi nhìn thấy con gà rừng Đoạn Du đang xách trên tay, cô sững lại.
Thân thể này đã rất lâu rồi chưa được ăn thịt.
Hôm nay là lạp xưởng và hôm qua là trứng gà, đó đều không phải là thịt thật.
Và cổ con gà rừng trên tay Đoạn Du vẫn còn rỉ máu tươi.
Trông có vẻ rất tươi.
Bạch Sở Sở nuốt nước bọt, trong mắt đầy khao khát đối với thịt.
Đoạn Du nhìn ra ý của cô bèn hạ tay xuống.
“Cô muốn ăn à?”
Bạch Sở Sở gật đầu.
“Vậy thì đúng lúc rồi." Đoạn Du đi đến bên cạnh cô, chỉ vào chiếc nồi bên cạnh cô: “Tôi cũng muốn ăn đồ của cô.”
Mùi vị của lạp xưởng cực kỳ ngon, được nấu bằng rượu qúy của Tiên giới.
Độ ngon của nó thì không cần phải nói.
Ai tặng cho cô thì cô quên mất rồi, nhưng lạp xưởng ngon là điều không thể nghi ngờ.
“Được thôi.” Bạch Sở Sở thoải mái đồng ý.
Dù sao thì cô cũng còn rất nhiều lạp xưởng.
“Vậy thì anh phải xử lý con gà cho tốt, tôi muốn ăn chín." Bạch Sở Sở nói: “Nếu không thì tôi không đổi.”
“Thành giao!”
Đoạn Du dẫn Bạch Sở Sở đến một con suối nhỏ.
Thấy Bạch Sở Sở nhìn quanh, Đoạn Du vừa nhổ lông gà vừa nói: “Yên tâm đi, chỗ này không có ai khác đến đâu, chỉ mình tôi biết thôi.”
Bạch Sở Sở thầm đảo mắt.
Anh là thanh niên trí thức từ Kinh Thành đến đây, sao lại mặt dày nói trước mặt người trong thôn như cô rằng chỉ có mình anh biết chỗ này?
Nhưng cuối cùng Bạch Sở Sở cũng không nói gì.
Cô ngồi phịch xuống chiếc áo khoác của Đoạn Du, thấy trong chiếc giỏ mây bên cạnh anh có quả dại.
“Cơm của tôi nhiều, đổi lấy một quả dại của anh chắc không sao chứ?”
Bạch Sở Sở nói, đưa tay ra vặt lấy.
Đối diện với hàm răng trắng tinh và nụ cười rạng rỡ của cô gái, Đoạn Du cảm thấy mình hơi chao đảo.
“Khoan đã." Đoạn Du giật lấy quả dại khỏi tay cô.
Mặt Bạch Sở Sở lạnh đi, rồi cô thấy Đoạn Du rửa sạch nó trong nước mới đưa cho cô: “Rửa sạch sẽ rồi ăn.”
Sắc mặt Bạch Sở Sở từ u ám chuyển sang vui vẻ: “Cứ tưởng anh keo kiệt đến thế cơ đấy.”
“Làm gì có chuyện đó chứ?” Đoạn Du cười cười.
Bạch Sở Sở há miệng cắn xuống, quả dại ngọt mát, ngon miệng, thấm vào ruột gan.
Đoạn Du làm rất nhanh, sau khi nhổ sạch lông gà, anh nhóm một đống lửa.
Sau đó dùng một cây gậy xiên thẳng con gà rừng, bắt đầu đặt lên lửa nướng.
“Thanh niên trí thức Đoạn, anh biết nhiều thứ thật đấy.” Thấy Đoạn Du móc từ trong ngực ra một chút muối rắc lên gà, Bạch Sở Sở nói.