Cô sung sướиɠ lao tới, đây đều là tiền bạc của cô ở kiếp trước đổi lấy mà!
Sau khi ngắm đã đời, cô mở một chiếc hộp nhỏ khác, bên trong là mười nghìn tệ của thế giới này và một thùng phiếu tem toàn quốc, loại nào cũng có.
Đây chắc là gói quà tân thủ mà Song Khai Môn đã nói, quả thật rất hữu dụng.
Đi dạo một vòng, cô cũng thấy mệt, không kịp xem kỹ những thứ khác liền xông thẳng vào phòng tắm.
Sốt cao hai ngày, lại thêm trận vật vã vừa rồi, người cô sắp bốc mùi đến nơi rồi.
Tắm xong, cô nhìn mình trong gương, chép miệng hai tiếng.
Cơ thể này trông giống hệt cô trước đây, chỉ là có vẻ thấp hơn và gầy hơn so với cô lúc 14 tuổi ở kiếp trước.
Cô chớp chớp mắt với gương, cô nhóc tóc hoe vàng với làn da trắng nõn trong gương cũng chớp mắt theo, trông thật đáng thương tội nghiệp, nhìn mà muốn ngồi một phát cho bẹp dí.
Hóa ra mình cũng có thể ra vẻ bạch liên hoa trà xanh như thế này, cô hồi tưởng lại cuộc đời của cô gái này, là một đứa trẻ sinh non, dù được Minh Trường Hà hết lòng chăm sóc nhưng trong thời đại thiếu thốn vật chất này vẫn là một cái bình thuốc di động.
Nếu không phải Minh Trường Hà làm việc trong kho thuốc Đông y của bệnh viện, thì thật sự không nuôi nổi cô bé này, chỉ riêng tiền thuốc đã vượt quá chi tiêu của một gia đình bình thường.
Cô tự bắt mạch cho mình, không có vấn đề gì lớn, chắc là lời hứa của Song Khai Môn đã được thực hiện.
Tuy nhiên, vẻ ngoài ốm yếu bệnh tật này cũng khá mới lạ, hoàn toàn không giống với dáng vẻ xinh đẹp rạng rỡ ở kiếp trước của cô.
Như được mở ra một thế giới mới, cô không nhịn được mà làm đủ các biểu cảm, tư thế trước gương, nhìn người trong đó lúc thì như Tây Thi vung búa lớn, lúc lại như Lâm Đại Ngọc nhổ ngược cây thùy dương, chơi đùa vô cùng thích thú.
Tiếc là cơ thể cô không chiều lòng người, chẳng mấy chốc, bụng cô đã lên tiếng phản đối.
“Ọt ọt.”
Một tiếng bụng kêu trong trẻo cắt ngang màn kịch nhăn mặt nhíu mày của cô.
Cô nhanh nhẹn khoác áo choàng tắm, nhét bộ quần áo vừa thay vào máy giặt rồi quay người vào bếp.
Cô lấy nguyên liệu ra, tự nấu cho mình một nồi mì gói đầy ắp topping.
Húp một hơi mì, thơm quá đi mất!
Ăn no uống đủ, đánh một giấc thật ngon, lúc tỉnh lại đã là ngày hôm sau.
Cô vươn vai thức dậy, cảm thấy cơn đau nhức trong người đã tan biến hết.