Chương 7

“Mẹ, con bé không chết thật đấy chứ?”

“Không sao, mẹ vừa thử rồi, vẫn còn thở. Tìm nhanh lên. Con ranh thối này giỏi giấu đồ thật, sổ tiết kiệm cất ở đâu rồi?”

Minh Diễm Hồng nhìn cô gái đang sốt cao đỏ bừng trên giường, vẫn có chút không yên tâm, bèn kéo áo mẹ: “Mẹ, hay là đưa nó đi khám đi. Lỡ nó sốt đến ngốc luôn, văn phòng thanh niên trí thức không nhận thì con biết làm sao? Mẹ! Con không muốn về nông thôn đâu.”

Hình Thúy Lan được con gái lớn nhắc nhở cũng thấy không ổn, đành lẩm bẩm chửi rủa rồi ra ngoài đến trạm y tế lấy thuốc. Nhưng vừa đi được nửa đường, bà ta sực nhớ lấy thuốc cần có tiền, mà trong túi bà ta còn sạch hơn cả mặt, thế là quay đầu đi thẳng. Sống hay chết thì mặc kệ số của con nhỏ đó!

Trong phòng, Minh Diễm Hồng chợt nhớ ra Minh Trường Hà đã chết trong căn phòng nhỏ này, cô ta bỗng thấy âm u, rợn người. Cô ta xoa xoa lớp da gà trên cánh tay rồi cũng vội vàng chạy ra ngoài.

Điều cô ta không biết là, ngay khoảnh khắc cô ta rời đi, cô gái trên giường đã co giật và chết vì sốt cao.

Một phút sau, một linh hồn từ thế giới khác nhập vào cơ thể cô gái.

Sau một tiếng rêи ɾỉ yếu ớt, cô gái trên giường mở mắt nhìn vào chiếc màn cũ kỹ màu tro, Minh Đại mở to mắt.

Mẹ nó! Bị lừa rồi!

Ngay lúc cô tỉnh táo lại, hàng loạt ký ức ồ ạt tràn vào tâm trí.

Minh Đại cũng đã hiểu được hoàn cảnh hiện tại của mình.

Cô đang ở trong một cuốn tiểu thuyết ngôn tình có tên “Cô Vợ Nhỏ Được Cưng Chiều Của Thập Niên 70”, với thân phận là em họ của một nữ phụ làm em dâu.

Mà cái dự án mới của công ty du lịch Địa Phủ thực chất chỉ là một dự án xuyên sách đội lốt du hành thời không và vẫn còn đang trong giai đoạn thử nghiệm.

Nói cách khác, Minh Đại đã bị lừa đến đây làm chuột bạch!

Biết rằng bây giờ không thể liên lạc được với Địa phủ, tạm thời không thể quay về, cô đành chấp nhận hoàn cảnh cố gắng sống sót ở đây trước đã.

Cô nhắm mắt lại sắp xếp lại dòng suy nghĩ, sau khi xem hết thông tin, cô lại không nhịn được mà chửi rủa Song Khai Môn.

Ở kiếp này, cô cũng tên là Minh Đại.

Cô từng yêu cầu được xuất thân giàu sang và kiếp này đúng là sinh ra trong gia đình danh giá, là cháu gái nhỏ của tư lệnh Tưởng ở thủ đô.

Tiếc là vừa chào đời không bao lâu đã bị mẹ ruột bỏ rơi ở nhà ga, được một người lính già độc thân vừa giải ngũ tên Minh Trường Hà nhặt về nhà, lớn lên như một đứa trẻ đáng thương.