Mắt Mã Lục sáng lên, bốn trăm đồng thôi à! Quá hời!
“Được thôi em gái, yên tâm, anh đây đảm bảo sẽ ‘sắp xếp’ cho nhà bác cả em đâu ra đấy!”
Minh Đại mỉm cười gật đầu: “Sáng sớm ngày kia em phải đi rồi, tốt nhất là mai hai ta đến Cục quản lý nhà đất nhé.”
Mã Lục cũng muốn sớm chốt việc, cảnh làm đàn ông độc thân bao năm, ai hiểu được nỗi khổ đó!
Minh Đại cũng rất hài lòng, kẻ ác phải có ác nhân trị, cô rất mong được thấy vẻ mặt của bác cả khi biết cô đã bán căn nhà đi rồi.
Thế là hai người hẹn sáng mai gặp nhau ở cổng Cục quản lý nhà đất.
Sau khi chia tay, Minh Đại vừa đi vừa ngắm cảnh dọc bờ đê. Nhìn thành phố xa lạ mà quen thuộc này, cô chỉ thấy mới mẻ lạ thường.
Cô thật sự sắp bắt đầu một cuộc đời khác rồi.
“Ê! Cô gái, mau xuống đi, đừng nghĩ quẩn mà!”
Đang cảm khái, Minh Đại bị một bà lão đeo băng đỏ trên tay kéo xuống khỏi bờ đê.
“Này, mấy đứa trẻ các cô các cậu, trẻ như vậy thì có gì phải buồn chứ, động tí là muốn chết muốn sống, bà già này còn chưa sống cho đã đây!”
Lúc này Minh Đại mới hiểu ra, mình bị hiểu lầm là định nhảy sông, chỉ có thể nghe bà ấy nói hết một tràng, rồi bị “áp giải” về nhà.
Thấy họ trở về, người trong khu tập thể lại vây quanh. Bà lão kể lại chuyện mình anh dũng cứu một cô gái định tự tử thế nào. Hàng xóm xung quanh nghe xong đều cảm thán, rồi kể thêm chuyện của Minh Đại.
Bà lão cũng thở dài theo.
Giữa một tràng tiếng thở dài, Minh Đại lén lút trở về nhà.
Lại là một đêm ngủ ngon.
Sáng hôm sau, Minh Đại dậy rất sớm ra khỏi nhà. Đến cổng Cục quản lý nhà đất, người còn chưa đến, cửa cũng chưa mở.
Cô tìm một chỗ khuất gió, lặng lẽ lấy ra một cái bánh mì dừa ăn, ăn xong lại lấy chai sữa giấu trong tay áo uống hết.
Lúc cô dọn dẹp xong, Mã Lục cũng tới. Thấy anh ta đứng bên ngoài ngó nghiêng, Minh Đại gọi một tiếng.
Mã Lục run run đi tới.
Gió sớm còn khá lạnh, áo bông của anh ta mỏng, run rẩy mở miệng: “Em gái tới sớm thật đấy!”
Minh Đại mỉm cười, may mà cô mặc bên trong đồ giữ nhiệt và áo lông vũ, không thì cũng rét cóng mất.
Mã Lục hít hít mũi: “Cửa sắp mở rồi, em gái ăn sáng chưa? Chưa thì để anh mời nhé!”
Minh Đại cười lắc đầu: “Anh Mã Lục, em ăn rồi ạ.”
Mã Lục không khách sáo, vén vạt áo bông, rút từ thắt lưng ra một túi vải khâu kín, mở ra, bên trong là một xấp tiền.