Chương 14

“Chuyện này có gì đâu, chú làm bên đó, chúng ta làm thủ tục xong, cô đưa cháu tới lấy!”

Minh Đại mừng rỡ ngẩng đầu, đôi mắt hoe đỏ nhìn Chủ nhiệm Ngưu khiến bà ấy mềm lòng, quyết định cho cô thêm ít thuốc.

Thỏa thuận xong, Minh Đại lễ phép từ chối lời mời ăn sáng của bà ấy, chỉ nói sẽ ra cổng bệnh viện chờ.

Cô vốn chẳng thấy đói, nên đi thẳng tới bệnh viện.

Đứng ở cửa, nhìn dòng người đi làm đặc trưng của thời đại này, cảm thấy vô cùng mới lạ.

Chẳng bao lâu, cả nhà Chủ nhiệm Ngưu cũng tới.

Chồng bà ấy họ Cao, đeo một cặp kính gọng đen, thân thiết chào hỏi Minh Đại.

Sau lưng ông là một cô gái tết hai bím tóc đuôi sam, chừng mười bảy mười tám tuổi, tò mò nhìn cô.

Tránh chỗ đông người, đi tới nơi hẻo lánh, Chủ nhiệm Cao hỏi Minh Đại cần những thứ gì rồi đẩy xe đi trước.

Chủ nhiệm Ngưu thì dẫn Minh Đại và con gái vào tòa nhà hành chính.

Bà ấy giao thiệp rộng, chẳng bao lâu đã lo liệu xong các thủ tục, lấy được văn bản chính thức, lúc này mới yên lòng. Cô gái tết bím cũng cười hớn hở không ngừng.

Cho con gái về trước, Chủ nhiệm Ngưu kéo Minh Đại tới văn phòng của Chủ nhiệm Cao.

Chủ nhiệm Cao cũng đã chuẩn bị sẵn những thứ Minh Đại cần, còn tìm thêm cho cô một chiếc hòm thuốc sơn tróc, nhìn qua rất ra dáng.

“Minh Đại à, đây là bảy trăm năm mươi đồng, cháu thật sự giúp cô Nguu một việc lớn rồi, số tiền này cháu cầm lấy đi!”

Không ngờ Chủ nhiệm Ngưu còn khá rộng rãi, đưa thêm năm mươi đồng.

Minh Đại định từ chối, nhưng Chủ nhiệm Cao cũng khuyên nhủ, bảo cô cứ nhận.

Thấy vậy, Minh Đại cũng hiểu ý, liền nhanh nhẹn nhận lấy tiền cùng hòm thuốc rồi rời đi.

Chủ nhiệm Ngưu nhìn bóng dáng lanh lợi của cô bé, trong lòng còn đôi chút hâm mộ. Nếu con gái mình có được con mắt nhìn xa cùng chút tâm cơ như vậy, bà ấy cũng chẳng phải lo chuyện xuống nông thôn nữa, mấy hôm nay thật sự bị nó hành cho khổ.

Chủ nhiệm Cao nhấp một ngụm trà: “Con gái nhà mình có ba có mẹ, cần gì phải lo nghĩ nhiều thế?”

Chủ nhiệm Ngưu đứng dậy cười cười: “Cũng đúng, tôi nghĩ nhiều rồi. Thôi, xong xuôi cả rồi, tôi cũng nên nghỉ một lát, ông đi làm đi.”

Minh Đại xách hòm thuốc đi ra, tìm một nhà vệ sinh công cộng, nhân lúc không ai để ý liền cất hòm thuốc vào không gian.

Rồi cô lấy sổ tiết kiệm, rút toàn bộ số tiền ra, nhân lúc chiếc ba lô che chắn liền bỏ vào không gian.