Chương 9

Chỉ là vì không có được lúc niên thiếu nên vẫn luôn ghi nhớ hay sao?

Cậu từng tìm hiểu về alpha, biết rằng cấp bậc của alpha càng cao thì càng cố chấp.

Nếu nói Kỳ Nguy… sau khi bị từ chối mà vẫn luôn nhớ nhung, chấp niệm đến tận bây giờ, dường như cũng không có gì lạ.

Nhưng.

Tề Trạo im lặng thật lâu: “Nhị thiếu, nhưng tôi chỉ là một beta.”

Alpha và omega kết hợp là điều tất yếu, cũng là bản năng.

Bởi chỉ có hai bên đều sở hữu pheromone, mới có thể giúp nhau vượt qua kỳ mẫn cảm và kỳ phát tình.

Kỳ Nguy là alpha đỉnh cao, hắn cần omega điều tiết hơn bất kỳ alpha nào.

Nhưng ngay khi Tề Trạo nói ra câu này, Kỳ Nguy đã biết cậu đã gật đầu một nửa.

Hắn nở nụ cười nhẹ, trong mắt lướt qua niềm vui và khoan khoái của kẻ săn được con mồi, thậm chí còn có chút thoát khỏi gánh nặng:

“Chỉ cần em gật đầu, bất kể em là alpha, hay omega, hoặc là một beta, từ hôm nay trở đi… em chỉ thuộc về tôi.”

Không phải alpha của hắn, cũng chẳng phải omega của hắn, càng không phải beta của hắn.

Người mà hắn ngày đêm mong nhớ, từ trước đến nay chưa từng bị những khái niệm về giới tính thứ hai trói buộc hay định nghĩa.

Tề Trạo vẫn không thể hiểu.

Bởi vì cậu thật sự chỉ là một beta.

Vì vậy cậu hỏi Kỳ Nguy: “Nhị thiếu, anh muốn mượn tay tôi để thâu tóm nhà họ Tề sao?”

Kỳ Nguy: “…”

Hắn như bế tắc, lại như bất đắc dĩ thở dài một hơi: “Tề Trạo, tôi tưởng bảy năm trước em đã biết, tôi thích em.”

Hắn biết rằng thuận theo mà gật đầu rồi từ từ tiến tới sẽ tốt hơn, nhưng hắn đã nhẫn nại suốt bảy năm.

Trọn vẹn bảy năm. Thậm chí không chỉ bảy năm.

Hắn đã không thể chờ đợi được nữa, chỉ muốn lập tức ôm người vào lòng.

“Tôi chỉ muốn em.”

Tề Trạo cụp mắt, đến lúc này rồi cậu vẫn cho rằng đây là do alpha từng bị từ chối nên mới cố chấp như vậy.

Bởi cậu thật sự không hiểu, một beta không có pheromone, sao có thể khiến một alpha đỉnh cao mê muội đến thế?

Alpha và omega vốn là “sinh vật pheromone” mà.

Cho nên cậu hít sâu một hơi, hạ quyết tâm: “Nhị thiếu hiện tại bên cạnh không có omega, đúng không?”

Kỳ Nguy nhướn mày, khó hiểu mà bật cười khẽ: “Đến đây, lấy điện thoại ra, mở ghi âm.”

Tề Trạo không hiểu vì sao, nhưng nhìn gương mặt của alpha trước mắt đang đè nén một cảm giác nguy hiểm lạ thường, dù cậu không cảm nhận được pheromone, vẫn có thể cảm nhận được áp lực trên người hắn.

Nhiều năm là beta khiến cậu đã quen né tránh sự sắc bén của người khác, thế nên cậu ngoan ngoãn mở ghi âm.

Kỳ Nguy nhìn thẳng vào mắt cậu, từng chữ từng chữ, giọng điệu lại mang chút lơ đãng, nghe như đang dỗ dành, nhưng mỗi từ đều như máu rỉ ra, giấu kín nỗi tương tư và đau đớn suốt những năm dài, chỉ để kìm nén mà hé lộ đôi chút:

“Tôi, Kỳ Nguy, số căn cước XS-0017493152749486. Hôm nay tại đây tuyên bố: Dù là quá khứ, hiện tại hay tương lai… cho đến hơi thở cuối cùng, nếu cùng bất kỳ người nào ngoài Tề Trạo, bất kể giới tính thứ nhất hay thứ hai, có bất kỳ ràng buộc tình cảm hay thể xác, tôi sẽ móc tim mình trao cho Tề Trạo, đồng thời để Tề Trạo thừa kế toàn bộ tài sản dưới tên tôi, kể cả những phần đã được chuyển nhượng.”

Tề Trạo kinh ngạc mở to mắt.

Kỳ Nguy đang nói cái gì? Hắn có biết mình đang nói cái gì không?!

Thấy Tề Trạo kinh ngạc đến cứng họng, tâm trạng Kỳ Nguy rất tốt, hắn giúp cậu bấm dừng ghi âm, đẩy điện thoại về phía cậu, còn không quên nhắc: “Giữ cho cẩn thận, mai đem đi công chứng.”

Tề Trạo: “…”

Thật sự không cần phải như vậy.

Cậu nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại như cục than nóng bỏng, cuối cùng sau một lúc lâu im lặng mới chậm rãi cất điện thoại, khẽ nói với Kỳ Nguy:

“Tôi cũng chưa từng yêu đương.”

Bây giờ Tề Trạo đã không nghĩ Kỳ Nguy chỉ muốn duy trì quan hệ thể xác nữa.

Cậu khẽ thở dài trong lòng, ngoài mặt thẳng thắn nói với Kỳ Nguy: “Có thể tôi sẽ không làm tốt, cũng có thể sẽ bài xích tiếp xúc.”

Nếu Kỳ Nguy muốn cậu giống như một omega, điều đó gần như không thể.

Cậu có thể cứu em họ, nhưng không thể vì em họ mà biến mình thành một con vật nuôi ngoan ngoãn.

Kỳ Nguy khẽ động mắt, giọng dịu xuống, mềm nhẹ: “Không sao cả.”

Hắn mỉm cười chân thành: “A Trạo, em không cần làm gì cả, chỉ cần ở bên tôi là được.”

Dù là gì đi nữa, cũng nên là hắn làm.

Hắn mới chính là kẻ theo đuổi, một kẻ hèn hạ, dùng thủ đoạn để chiếm hữu người được theo đuổi.

Bàn xong giao dịch mới có thể yên tâm ăn cơm.

Ban đầu Tề Trạo còn lo câu lạc bộ sẽ phục vụ đồ Tây, cậu không quen, hay đúng hơn là đã quá ngán.

Những năm ở nước ngoài, điều cậu nhớ nhất chính là đủ loại món ngon trong nước.

Đến mức phải tự học nấu ăn, nhưng tay nghề chỉ ở mức thường, không có thiên phú, chỉ thỉnh thoảng sang nhà bạn bè ăn ké.

Chính vì vậy cậu càng nhớ nhung cơm nhà.

Bữa tối hôm nay toàn món cậu thích.

Tề Trạo thích ăn cay, nhưng lại không thích quá nhiều dầu muối, muốn nắm được khẩu vị của cậu quả thực phải tốn công.

Thế mà hôm nay, món gà xào ớt cay vừa vặn, cá phi lê dưa cải tiêu Tứ Xuyên, tôm hấp tỏi ớt băm, còn có nửa con ngỗng quay… chỉ nhìn thôi đã khiến nước bọt chực trào.

Vì sao toàn bộ đều là món cậu thích, hợp khẩu vị đến vậy, Tề Trạo không cần nghĩ cũng biết.

Kỳ Nguy… rốt cuộc tại sao hắn lại để tâm đến cậu như thế?

Trong đầu Tề Trạo thoáng hiện lên những cuốn tiểu thuyết “Long Ngạo Thiên” mà cậu từng đọc khi còn nhỏ, tự hỏi mình có phải còn ẩn giấu thân phận gì nên mới được đại nhân vật để mắt?

Chủ yếu là Kỳ Nguy… Tề Trạo khẽ thở dài trong lòng.