Chương 8

Nói thật, nếu chuyện này không giải quyết, cậu ăn gì cũng như nhai sáp, khó mà an lòng.

Kỳ Nguy ra hiệu với người đàn ông phía sau, người nọ liền hơi cúi đầu, sau đó rời đi.

Trên ban công lộ thiên giờ chỉ còn lại cậu và Kỳ Nguy.

Tề Trạo không phải alpha, cũng chẳng phải omega, cậu không thể ngửi được mùi pheromone. Kỳ Nguy lại không cố tình tỏa ra áp lực pheromone để uy hϊếp cậu, nên ngoài chút căng thẳng vì quá khứ còn vướng mắc, Tề Trạo cũng không cảm thấy khó chịu gì.

Cho dù Kỳ Nguy đã ngồi thẳng dậy, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn, thân mình hơi nghiêng về phía cậu, Tề Trạo vẫn giữ được bình tĩnh.

Kỳ Nguy nhìn dáng vẻ hiện giờ của Tề Trạo: mái tóc mái được cố ý để dài che trán, kính gọng to không độ, ăn mặc bình thường lại có chút sa sút… Đây không nên là dáng vẻ của Tề Trạo.

Hắn từng thấy Tề Trạo khi khí thế dồi dào nhất, sao có thể nhìn cậu sa sút đến mức này.

Kỳ Nguy khẽ giọng: “Em muốn gì, tôi đều có thể cho em.”

Tề Trạo còn đang nghĩ nên mở lời thế nào, nghe câu này liền khẽ nâng mí mắt, có chút khó tin mà đối diện với ánh mắt của Kỳ Nguy.

Đôi mắt của alpha thâm sâu, sắc đen rất đậm, như vực sâu của ma quỷ, một khi rơi vào đó thì vạn kiếp bất phục.

“Tôi nói thật đấy.”

Kỳ Nguy tiếp lời: “Tiền bạc, địa vị, tôi đều có thể cho em. Em thấy cần bao nhiêu tiền hoặc cần ở vị trí nào mới có thể khiến Tề Mục thay đổi ý định? Tôi đều có thể cho em.”

Hắn vẫn không kiềm được, giống như năm đó.

Khi ấy, chỉ cần Tề Trạo có một tuyến thể, cậu đã có thể ở lại trong nước… nên hắn mới không kìm được mà tìm đến cậu, nói rằng mình sẵn sàng móc tuyến thể ra cấy cho cậu, cầu xin cậu đừng đi.

Khi đó hắn còn quá yếu đuối, nếu Tề Trạo đi… hắn sẽ phải mất rất rất lâu, nhiều năm sau mới có đủ khả năng và bản lĩnh để gặp lại cậu.

Nhưng Tề Trạo vẫn ra đi.

Lần này thì sao?

Lần này Tề Trạo không phải vì mình, mà là vì người khác, vì người thân mà cậu quan tâm, cậu sẽ lại rời đi sao?

Kỳ Nguy chậm rãi nói: “Hoặc tôi giúp em thay đổi thông tin trên giấy tờ, để tất cả mọi người đều biết, em không phải beta mà là alpha?”

Đồng tử của Tề Trạo bỗng co rút mạnh.

Thấy phản ứng ấy, Kỳ Nguy khẽ nhếch môi.

Hắn biết, Tề Trạo đã dao động.

Vậy thì tốt.

Trong tay hắn có nhiều quân bài như thế, ắt phải có một lá hữu dụng.

Kỳ Nguy đan hai tay lại, khớp ngón giao nhau, khẽ tựa cằm, dáng vẻ như chẳng hề để tâm: “Sửa thành cấp S thì khó, nhưng cấp A chắc là có thể.”

Tề Trạo hít sâu một hơi.

May mà hôm nay ở Kinh Đô hơi lạnh, gió đêm thổi tới khiến đầu óc cậu tỉnh táo thêm vài phần, không đến mức bồng bột như một thằng nhóc: “Nhị thiếu, tôi thực sự là một beta, anh định sửa thông tin của tôi thế nào?”

“Không cần em phải đi xét nghiệm.” Kỳ Nguy nói với thái độ tùy ý, hoàn toàn không giống như đang bàn một chuyện lớn, hắn nói: “Ở đây, tôi nói là được. Tôi nói sửa, là có thể sửa.”

Bởi vì hắn là siêu cấp S.

Tề Trạo: “…”

Đúng vậy. Kỳ Nguy là alpha siêu cấp S.

Trong xã hội phân cấp này, người duy nhất trên thế giới đạt siêu cấp S, đồng nghĩa với quyền lên tiếng tuyệt đối.

Tác dụng của pheromone không chỉ là mùi hương, mà còn là tín hiệu quy phục giữa các cấp bậc.

Tề Trạo hoàn toàn bình tĩnh lại: “Vậy nhị thiếu thì sao?”

Cậu nhìn thẳng vào alpha trước mặt, hỏi ra câu cốt lõi nhất của cuộc giao dịch: “Nhị thiếu muốn gì?”

Ngón tay của Kỳ Nguy rõ ràng khẽ co lại.

Hắn buông tay xuống, nhìn đôi bàn tay trống rỗng của mình, rồi lại nhìn người đang ngồi đối diện, rõ ràng chỉ cách một chiếc bàn, nhưng dường như vẫn giống như trước kia, xa xôi ngàn trùng, Tề Trạo.

Kỳ Nguy bắt đầu do dự.

Một cô em gái liệu có đủ để khiến Tề Trạo gật đầu không?

Hắn khẽ cụp mắt xuống, hàng mi dày dài đổ bóng lớn, thêm vào đó khóe môi đã mất đi đường cong, dáng vẻ này nhìn qua thật sự có chút âm trầm đáng sợ.

Tề Trạo không sợ hắn, chỉ sợ hắn không chịu ra tay, thậm chí còn muốn dẫm thêm một cú.

Nếu thật sự như thế, Tề Trạo cũng chỉ có thể chấp nhận. Suy cho cùng, năm đó cậu không nên trút cơn giận ấy lên người Kỳ Nguy.

Coi như trả giá cho lỗi lầm thuở thiếu niên vậy.

“Đàn em.”

Dòng suy nghĩ của Tề Trạo bị Kỳ Nguy cắt ngang. Cậu thấy Kỳ Nguy nhìn mình chằm chằm, khóe môi lại lần nữa nhếch lên thành nụ cười.

Ánh mắt hắn dịu hơn vài phần, nếu Tề Trạo là một alpha hoặc một omega, cho dù là cấp bậc thấp nhất, cũng nhất định sẽ nhận ra.

Kỳ Nguy đang tỏa ra pheromone cầu hoan.

Mùi rượu mạnh vốn tràn đầy cảm giác xâm lược, lúc này lại trở nên dịu dàng, như đã được điều hòa bằng các loài hoa và mứt trái cây, mang theo chút ngọt ngào vây lấy Tề Trạo, tranh nhau tìm cách xâm nhập vào cơ thể cậu, nhưng vì cậu không có tuyến thể để tiếp nhận, chúng chỉ có thể điên cuồng quấn quanh bên cạnh, quấn riết không buông.

Giọng của Kỳ Nguy vẫn nhẹ nhàng như cũ: “Tôi muốn em.”

Như sợ Tề Trạo không nghe rõ, hắn nhấn từng chữ một: “Tôi chỉ muốn em.”

Tề Trạo: “…”

Cậu nhìn Kỳ Nguy với vẻ không thể hiểu nổi, chỉ cảm thấy khoảnh khắc này, Kỳ Nguy hai mươi sáu tuổi và Kỳ Nguy mười chín tuổi của bảy năm trước lại chồng lên nhau.

Thế nhưng… tại sao?

Rõ ràng bọn họ chỉ mới gặp nhau đúng một lần.