Chương 7

Tề Trạo không định chải chuốt gì, chỉ rửa mặt qua loa rồi đi thẳng tới điểm hẹn.

Địa chỉ Hứa Thần Châu gửi là một câu lạc bộ cao cấp, đến nơi Tề Trạo mới biết chỗ đó đã được bao trọn. Nhưng cũng phải thôi, với thân phận của Kỳ Nguy, không bao trọn mới là có lỗi với đẳng cấp của hắn.

Nhân viên của câu lạc bộ không cần Tề Trạo phải nói gì, chỉ nhìn một cái liền cung kính dẫn cậu đi vào trong.

Băng qua sảnh trước, tiếp tục đi lên tầng trên đến tận tầng thượng, chính là khu ban công lộ thiên.

Cậu cũng nhìn thấy Kỳ Nguy đang ngồi trên ghế, tựa người vào lan can.

Từ xa, Kỳ Nguy lập tức nhìn về phía cậu.

Hứa Thần Châu không có ở đây, bên cạnh Kỳ Nguy là một người mà cậu không quen, nhưng có thể đoán là vệ sĩ.

Alpha?

Nhìn vóc dáng không cao lắm. Cấp bậc thấp chăng?

Nghe nói Kỳ Nguy là alpha đỉnh cấp nhất thế giới, càng là alpha cấp bậc cao cậu nhìn càng thấy bực bội.

Tề Trạo vừa tiến lại gần một chút, Kỳ Nguy đã khẽ nhếch khóe môi, chậm rãi cất tiếng:

“Đàn em, đã lâu không gặp.”

Quả thật là đã lâu.

Lần cuối Tề Trạo gặp Kỳ Nguy là bảy năm trước.

Khi đó cậu học lớp mười hai, mười bảy tuổi, lẽ ra đang trong giai đoạn suy nghĩ mình sẽ học đại học ở đâu thì lại bị xác nhận rằng cả đời này chỉ có thể là một beta.

Thời điểm đó cậu vừa chống đối gia đình thất bại, đang chuẩn bị ra nước ngoài.

Không phải tất cả beta đều phải ra nước ngoài, chỉ là vì tình huống của cậu đặc biệt, gia đình phải đưa cậu ra nước ngoài thì mới yên tâm.

Đó mới chỉ là lần thứ hai Tề Trạo gặp Kỳ Nguy, vậy mà Kỳ Nguy lại chặn đường cậu, bảo cậu đừng đi, đừng ra nước ngoài. Hắn còn nói gì đó…

“Em đợi tôi được không? Em đợi tôi phân hóa xong, tôi sẽ móc tuyến thể của mình cho em, em đừng ra nước ngoài.”

Tề Trạo chỉ cảm thấy Kỳ Nguy có vấn đề. Chưa nói đến việc Kỳ Nguy đã trưởng thành lâu như vậy mà vẫn chưa phân hóa, rất có thể hắn sẽ là một omega vì thông thường alpha phân hóa sớm hơn omega. Omega phân hóa chậm là vì cơ thể omega còn phải trải qua nhiều thay đổi, cần thời gian dài để dần biến chuyển, không thể nào chỉ sau một đêm đã mọc thêm bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ©, nhưng alpha thì khác, chỉ sau một đêm alpha sẽ hoàn toàn khác biệt với beta: không chỉ vóc dáng cao lớn vượt trội, mà khí thế cũng khác hẳn.

Tề Trạo từng có một người bạn nói rất đúng, sự phân hóa của alpha giống như từ một người lính bỗng chốc trở thành một vị quân vương.

Khi ấy Kỳ Nguy đã mười chín tuổi mà vẫn chưa phân hóa, cho dù vóc dáng không thấp, gương mặt nhìn cũng không giống những omega hay những omega chưa phân hóa khác, không “mảnh mai xinh đẹp” như họ. Vậy cũng chỉ có thể là một omega kém chất lượng.

Cho nên khi đó Tề Trạo đã nói với hắn: “Đồ thần kinh, hơn nữa tôi không cần omega.”

Địa vị của omega quả thật cao hơn beta rất nhiều, nhưng omega vẫn chưa phải là đỉnh cao nhất trong xã hội phân cấp nghiêm ngặt này. Dĩ nhiên, omega cấp cao vẫn có thể dùng pheromone để khống chế alpha cấp thấp, nhưng trong cùng đẳng cấp, alpha mới là kẻ thống trị duy nhất của thế giới này.

Huống chi Tề Trạo không hề muốn trở thành người chịu trách nhiệm sinh nở.

Khi đó, lúc lên máy bay, cậu còn thấy thương hại Kỳ Nguy.

Với gia thế như hắn, một omega kém chất lượng, e rằng kết cục còn thảm hơn cả beta.

Kết quả thì sao…

Sự thật chứng minh, không phải ai sinh ra cũng là kẻ xui xẻo. Việc Kỳ Nguy phát dục muộn không có nghĩa hắn là một omega kém chất lượng, mà là vì hắn mới chính là kẻ đứng trên tất cả trong thế giới này, không có đối thủ.

Toàn bộ thế giới, duy nhất một alpha siêu cấp S, là sự tồn tại có thể nghiền nát mọi alpha cấp S, alpha đỉnh chóp.



Giờ đây, nghe thấy câu nói ấy của Kỳ Nguy, Tề Trạo hơi khựng lại. Vừa chậm rãi kéo ghế đối diện Kỳ Nguy ngồi xuống, vừa nghĩ xem liệu mình có nên vì những lời năm xưa mà nói một câu xin lỗi hay không.

Nhưng nói thật, bảy năm đã qua… chưa chắc Kỳ Nguy còn nhớ. Cho dù nhớ, đó cũng là quá khứ đen tối mà có lẽ hắn chẳng muốn nhắc lại.

Tề Trạo mấp máy môi: “Nhị thiếu.”

Bên ngoài mọi người đều gọi Kỳ Nguy như vậy.

Kỳ Nguy hơi khựng lại, hàng mi khẽ cụp xuống.

Tim Tề Trạo không khỏi đập lỡ một nhịp.

Cậu gọi sai rồi?

Nhưng…

Tề Trạo lại nhìn Kỳ Nguy một lần nữa.

Cậu từng thấy hắn trên tin tức vô số lần, cả trong video lẫn ảnh chụp. Gương mặt của người đàn ông ấy được ca tụng là “gương mặt vĩ đại nhất thế giới”, rất nhiều người nói hắn là tác phẩm tốt nghiệp của Nữ Oa…

Tề Trạo cũng cảm thấy Kỳ Nguy sở hữu gương mặt quá xuất sắc. Khi còn chưa phân hóa, hắn đã sở hữu dung mạo hiếm có khó tìm. Sau khi phân hóa, thân phận alpha siêu cấp S lại càng khiến hắn thêm phần sắc bén, gương mặt ấy trở nên hoàn toàn không thể thay thế.

Bây giờ đến gần nhìn trực diện, Tề Trạo mới nhận ra gương mặt này của Kỳ Nguy hoàn mỹ đến mức không thể hiện hết trên ống kính, bản thân hắn còn đẹp hơn cả trong ảnh.

Ưu thế của alpha là đây.

Omega cũng có những ưu thế giới tính tương tự.

Nói cho cùng, thứ chỉ có thể hoàn toàn dựa vào gen của cha mẹ chỉ có beta bọn họ mà thôi.

“Đàn em.”

Kỳ Nguy kìm nén cảm xúc, khẽ nở nụ cười, cố gắng không phát điên trước mặt Tề Trạo để khỏi lại nhận về một câu “thần kinh” cùng một bóng lưng bỏ đi. Giọng hắn ôn hòa: “Tôi biết em đến đây vì chuyện gì nên chúng ta cứ nói thẳng vào vấn đề. Bàn chuyện trước rồi mới ăn. Như vậy em sẽ không phải lo lắng bất an, cũng không đến mức ăn không ngon, được chứ?”

“Ừm.”

Tề Trạo thầm nghĩ, sao hắn trước mặt mình lại không giống như những gì ngoài kia đồn đại.

Chẳng lẽ những lời đồn bên ngoài đều là bịa đặt, là đối thủ cạnh tranh của Kỳ Nguy tung ra để bôi nhọ hắn?

Bởi bên ngoài đồn rằng, người này tồn tại như một ác quỷ.

Tề Trạo không từ chối thiện ý của Kỳ Nguy: “Được.”