Không cần nói nhiều, Tề Trạo đã hiểu.
Đầu tư vào công nghệ không người, phần lớn là đã đổ hết tất cả vốn lưu động của Tề gia vào đó, một ván cược lớn, nếu thất bại, chỉ có thể dùng cách khác để phá bế tắc.
Liễu Phong đã thành công, nếu kết thành thông gia với hắn, thì mọi khó khăn sẽ được giải quyết.
Tề Trạo nhắm mắt lại.
Địa ngục mới bắt đầu.
Hứa Thần Châu nhìn cậu một cái: “Vậy mình đưa cậu đến cửa nhà cậu.”
Tề Trạo mở mắt, bình tĩnh nói: “Xe này là của Kỳ nhị thiếu, đừng đưa mình đến cửa.”
Hứa Thần Châu biết cậu lo lắng điều gì, Tề Trạo sợ Kỳ Nguy sẽ trút giận với cậu ấy. Hứa Thần Châu trong trong lòng vừa có chút áy náy, vừa thấy ấm áp: “Cậu đừng khách sáo với mình, hôm nay mình đến đón cậu, nhị thiếu cũng biết, anh ấy không nói gì. Nhị thiếu từ trước đến giờ không quan tâm A hay B.”
Hứa Thần Châu nói Kỳ Nguy cũng biết, Tề Trạo không mấy tin tưởng.
Nhưng cậu lại tin Hứa Thần Châu nói Kỳ Nguy không quan tâm A hay B.
Cậu còn nhớ Kỳ Nguy đã tìm cậu trước khi cậu rời khỏi nước Z...
Tề Trạo nhíu mày.
Biết trước thì đã không đắc tội Kỳ Nguy.
Nhưng cho dù cậu có biết trước, với tính cách của cậu lúc đó, cũng ít nhiều sẽ phải cãi lại vài câu, alpha đều ghi thù, nói nửa câu cũng đủ để nhớ, huống chi là vài câu.
“Nhưng đây là xe công làm chuyện tư.”
“Không sao đâu.”
Hứa Thần Châu an ủi cậu: “Ai mà không biết mình và cậu có quan hệ tốt chứ.”
Tề Trạo biết mình không thể từ chối, cậu cũng không thể nhảy xe, chỉ có thể nói một câu: “Vậy tính mình nợ cậu một ân tình, nếu có việc gì, cứ tới tìm mình.”
Hứa Thần Châu: “Được.”
Khi họ đến cửa Tề gia, bảo vệ có chút nghi hoặc nhìn chiếc siêu xe này.
Tề Trạo xuống xe, nói với bảo vệ mình muốn gặp gia chủ.
Bảo vệ báo tên cậu lên, cậu chờ một lúc, mới có người đến đưa vào.
Người đến là quản gia, quản gia khi nhìn thấy xe bên cạnh Tề Trạo, đã ngẩn người một chút, sau đó mở to mắt.
Nhưng Tề Trạo chào hỏi Hứa Thần Châu xong, Hứa Thần Châu đã rời đi.
Khi cậu ta quay đầu rời đi, cũng gọi một cuộc điện thoại: “Nhị thiếu.”
Hứa Thần Châu thấp giọng: “Tôi đã đưa cậu ấy đến cửa nhà, cũng như ngài đã dặn dò nói hết mọi chuyện với cậu ấy.”
cậu ta hơi do dự: “Sao không trực tiếp nói với cậu ấy?”
“Ha.”
Giọng cười thấp truyền đến từ đầu bên kia điện thoại, Kỳ Nguy có vẻ rất vui, giọng điệu thờ ơ cũng mang theo một chút vui vẻ: “Cậu không đủ hiểu cậu ấy, cậu không biết, cậu ấy là người kiêu ngạo nhất.”