Chương 15

Kỳ Nguy nhướng mày, tùy ý đáp: “Là sắp chết, không phải chết, sợ cái gì?”

Mạnh Lịch: “Tôi sợ cậu chết rồi thì không còn ai đầu tư cho dự án của tôi!”

Kỳ Nguy hơi nghiêng đầu không nói gì, nhưng Mạnh Lịch hiểu ý hắn, liên quan gì đến hắn chứ.

Con người này, từ khi họ quen biết nhau đến giờ, chỉ để tâm đến đúng một người.

Kẻ điên.

Dù đều là alpha, Mạnh Lịch biết rất rõ rằng sự cố chấp ăn sâu trong xương tủy của alpha có thể biến họ thành kẻ điên, nhưng điên như Kỳ Nguy thì cô ấy chỉ mới gặp lần đầu.

Muốn hiến tuyến thể của mình cho một beta, vì một beta mà ngay cả omega có độ tương hợp chín mươi chín phần trăm cũng bị hắn bài xích đến mức chỉ cần đối phương lọt vào tầm mắt là hắn lại không kiềm chế được ý muốn gϊếŧ người. Hắn cho rằng sự tồn tại của đối phương là sự vấy bẩn tình cảm của hắn dành cho beta kia… Đồ thần kinh.

Mạnh Lịch luôn cho rằng người như hắn sẽ chơi kiểu cưỡng ép, nắm quyền lực trong tay rồi bắt ép người kia về nước để nhốt lại, nhưng Kỳ Nguy lại không làm thế.

Không những không, hắn thậm chí còn tôn thờ cái gọi là tình yêu thuần khiết.

Mạnh Lịch cũng tò mò, rốt cuộc Tề Trạo là người thế nào mà có thể khiến Kỳ Nguy nhớ thương đến vậy, nâng niu giấu kín nơi đầu tim.

Mạnh Lịch ném thứ Kỳ Nguy cần cho hắn: “Vẫn câu nói đó, cậu không giải tỏa thì chờ chết đi.”

Kỳ Nguy giơ tay đón lấy, nhẹ nhàng vuốt ve viên cầu tròn ở giữa sợi dây chuyền, nhìn pheromone thuộc về hắn được cụ thể hóa thành làn khói màu trắng lưu chuyển bên trong. Hắn tỏa pheromone của mình ra để gột rửa, che phủ đi khí tức còn dính trên đó của Mạnh Lịch: “Cảm ơn.”

Hắn đứng dậy đi ra ngoài, vẫn là dáng vẻ như chẳng để chuyện gì trong lòng, thản nhiên nói: “Đàn chị, nếu có cơ hội, tôi sẽ mời chị uống rượu mừng.”

Mạnh Lịch: “Tốt nhất là cậu nên cho tôi cơ hội đó.”

Nhà đầu tư như Kỳ Nguy rất khó gặp, cô ấy thật sự không muốn lại phải đối mặt với kiểu “ông chủ” chẳng hiểu gì mà cứ thích chỉ tay năm ngón.



Dù đã giải quyết xong chuyện của cô em họ, đêm đó Tề Trạo vẫn ngủ không ngon. Cậu nằm trằn trọc rất lâu, trong đầu lướt qua rất nhiều hình ảnh, có cảnh cậu cầu xin Tề Mục, có cảnh cậu bị xác nhận là beta, nhưng nhiều hơn cả, là Kỳ Nguy.

Kỳ Nguy của trước kia từng chặn cậu lại, rồi Kỳ Nguy của hôm nay…

Lúc ấy, khi ở trước mặt Kỳ Nguy, sợi dây trong đầu Tề Trạo vô thức căng chặt, cứ cảm thấy mọi thứ dường như rất bình thường. Nhưng khi không còn ở trước mặt Kỳ Nguy nữa, những hình ảnh ấy cứ lặp đi lặp lại, khiến cậu không khỏi có chút… Tề Trạo vùi mặt vào gối.

Cậu không hẳn là xấu hổ, mà là rất bối rối.

Lớn từng này, không phải chưa từng được tỏ tình, nhưng được một alpha nhớ nhung đến mức này thì là lần đầu tiên.

Rất khó chịu.

Rất kỳ quái.

Cũng không biết rốt cuộc Kỳ Nguy thích cậu ở điểm nào.

Trong ấn tượng của cậu, cậu và Kỳ Nguy đâu có quen biết.

Nếu có cơ hội, cậu vẫn muốn hỏi thử một lần.

Năm mười bảy tuổi bị Kỳ Nguy chặn lại nói chuyện rồi tỏ tình, thực sự là một phen hỗn loạn rối bời. Sau đó cậu cũng không để trong lòng, nhưng bây giờ lại không thể không coi trọng nữa.

Tề Trạo hít sâu một hơi, nằm thẳng trên giường, điều chỉnh lại suy nghĩ rồi nhắm mắt lại lần nữa.

Sáng hôm sau Tề Trạo dậy rất sớm, vừa hay nhìn thấy tin nhắn Kỳ Nguy gửi cho mình.

Rất đơn giản, nhưng rất chấn động.

Kỳ Nguy: [Đang ở trước cửa nhà em.]

Tề Trạo sững người, nhìn thời gian tin nhắn được gửi tới, một tiếng trước, tức là sáu giờ.

Alpha thật sự không cần ngủ sao?

Hơn nữa sao Kỳ Nguy lại tới sớm thế này…

Tề Trạo vội vàng đứng dậy, mang theo tâm thế gặp ông chủ mới nhanh chóng chỉnh trang lại bản thân, mở cửa.

Cậu cứ tưởng sẽ nhìn thấy một nhóm người, hoặc ít nhất bên cạnh Kỳ Nguy cũng sẽ có ai đó đi cùng, nhưng không ngờ cậu chỉ thấy một mình Kỳ Nguy.

Alpha không mặc vest, chỉ là đồ thường ngày khá giản dị, nhưng cảm giác áp bức trên người lại chẳng hề giảm đi bao nhiêu.

Cũng may beta so với các giới tính thứ hai khác thì chậm chạp hơn một chút, nếu không khi Kỳ Nguy hơi nghiêng đầu quét ánh nhìn sang, e rằng Tề Trạo đã nổi da gà mà vô thức lùi lại rồi.

Nhưng dù vậy, ngay khoảnh khắc đầu tiên, Tề Trạo vẫn quên mất mình định nói gì.